| Welcome to © ™ (¯`·.º-:¦:-♥ Vietnam Travel Guide ♥-:¦:-º.·´¯). We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Có hay không t́nh nghèo? | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Mar 15 2006, 08:37 PM (224 Views) | |
Tiamo
|
Mar 15 2006, 08:37 PM Post #1 |
![]()
Administrator
![]()
|
Có hay không t́nh nghèo? Người may mắn thành công trên bước đường sự nghiệp có lư lẽ để muộn xây dựng “tổ ấm” riêng, c̣n những người nghèo cũng trăn trở không kém trên hành tŕnh đi t́m “một nửa”... Trên diễn đàn đă có nhiều bạn trẻ thành đạt bày tỏ tâm sự: v́ đam mê sự nghiệp, v́ thiếu thốn thời gian nên họ để tuổi trẻ vụt qua. Đến tuổi “băm” lại nảy sinh tâm lư đắn đo, e ngại và “lười” cưa cẩm… Có một lần trên xe buưt, tôi có nghe một chàng thanh niên ngồi đằng sau than phiền: “Valentine ǵ, có mà Valen… teo th́ có”. Vừa buồn cười nhưng tôi chợt nhận ra một điều: H́nh như gánh nặng vật chất cũng là một trong những nguyên nhân khiến bao người trẻ đơn côi. Rất nhiều cô nàng xinh đẹp thường làm ra vẻ thanh cao, rằng: “Vật chất quan trọng ǵ, cốt ở tấm ḷng”. Nhưng trên thực tế, chỉ ứng xử với các nàng bằng tấm ḷng thôi, chắc chắn họ sẽ không thỏa măn. Dưới đây là câu chuyện của anh bạn tôi. Cách đây vài năm anh có đi “cưa cẩm” một nàng. Về h́nh thức nàng chỉ thuộc diện trung b́nh, lại là dân tỉnh lẻ, về đường học vấn cũng thường thường, công việc ổn định nhưng thu nhập “bèo”, được cái trông hiền lành, ngoan ngoăn. Anh bạn tôi “chấm” nàng v́ nghĩ đơn giản rằng, hoàn cảnh nàng như thế chắc nàng sẽ thông cảm với những người đàn ông nghèo như ḿnh. Suốt vài tháng trời anh đến nhà trọ thăm nàng, cũng ân cần, cũng tinh tế, lần nào đến cũng có hoa và quà. Nhưng lạ lùng thay, chẳng khi nào anh rủ được nàng ra khỏi pḥng để loanh quanh đây đó. Một lần, anh đến, nàng đi làm chưa về, tṛ chuyện với mấy cô bạn sống cùng pḥng với nàng, anh mới vỡ lẽ: Th́ ra nàng không muốn cùng anh đi chơi, không phải v́ nàng không thích anh, mà chỉ v́ ngại… ngồi sau xe đạp. Anh thất vọng bỏ về, từ đó không quay lại thăm nàng nữa. V́ ấm ức nên anh chịu khó làm ăn, tiết kiệm tiền mua một cái xe máy. Rồi tiếp tục lên đường t́m “bóng hồng”. Lần này anh vẫn chọn một nàng dân ngoại tỉnh, h́nh thức cũng chẳng hơn cô nàng trước là mấy, lại đang ở giai đoạn “báo động vàng” về tuổi kết hôn. V́ có xe máy, nên anh thường xuyên rủ được nàng đi ăn, đi uống nước… Và một đêm kia, nhân cơ hội thuận lợi anh “tỉnh ṭ”. Những lời lăng mạn từ miệng anh vừa bay ra th́ đă bị chặn đứng bởi câu hỏi từ nàng: “Liệu bao năm nữa anh sẽ mua được nhà? Bây giờ anh tiết kiệm được bao nhiêu tiền rồi?”. Để giải thích cho câu hỏi thực dụng ấy, nàng bảo: “Em chẳng c̣n ở cái tuổi “nụ cà hoa mướp” nữa, nên đă yêu là phải lấy. Mà đă lấy th́ phải tính toán. Khổ quá sau này chịu sao nổi? Vật chất có trước tinh thần có sau mà”. Tưởng đă đi đến một kết thúc có hậu, nào ngờ anh bạn tôi lại ngậm “trái đắng” ra về. Bây giờ anh đă bước sang đầu ba, vẫn đi sớm về khuya một ḿnh, từ lâu lắm chẳng dám buông câu cô nào cả. “Thôi để khi điều kiện vật chất dư dả hăy đi t́m vợ. Lúc đó may ra mới thành công”, anh cười mai mỉa. Cả anh và tôi đều biết rằng khi có vật chất dư dả, có nhà, có xe, có tài khoản kha khá th́ phải đợi đến… tháng mười. Bởi anh chỉ là một chàng trai rời quê lên thủ đô lập nghiệp, lương của một nhân viên nhà nước có đáng là bao, khéo tính toán lắm, may ra mới tạm đủ để tồn tại. Từ chuyện của anh, nghĩ sang bản thân, tôi thấy giật ḿnh. Cũng xinh xắn, cũng học hành đàng hoàng, cũng dập d́u những “vệ tinh”, mà chuyện chồng con của tôi vẫn lơ lửng đâu đó. Có người bảo tôi kén quá, người bảo trái tim tôi có vấn đề, chỉ tôi hiểu thấu ḿnh mà thôi. Như bao cô gái khác, tôi sợ lấy chồng nghèo. Tôi ao ước đám cưới của ḿnh phải thật rôm rả, sang trọng, tôi muốn được sống trong ngôi nhà đầy đủ tiện nghi, muốn cuối tuần được đi mua sắm, tân trang nhan sắc… Nhưng một người đàn ông thỏa măn được những ước muốn của tôi hầu hết đều đă “có nơi, có chốn”. Cũng có một vài lời dụ dỗ béo bở với tôi, song thành “bồ” ư, tôi lại không muốn. Thế nên thà cam chịu mang tiếng “lười yêu”. |
| canthoteens.com | |
![]() |
|
| « Previous Topic · Ước Mơ - Tâm Sự · Next Topic » |








1:49 PM Jul 13