Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to © ™ (¯`·.º-:¦:-♥ Vietnam Travel Guide ♥-:¦:-º.·´¯). We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Thời gian và t́nh yêu
Topic Started: Mar 15 2006, 08:36 PM (267 Views)
Administrator Tiamo
Member Avatar
Administrator
Ban Quản Lư
Thời gian và t́nh yêu

Ngày xửa ngày xưa, khi trái đất c̣n rất hoang vắng, có một ḥn đảo nhỏ rất xinh đẹp nằm giữa biển khơi lộng gió, đó là nơi mà tất cả các sắc thái của t́nh cảm đều muốn chọn làm nơi trú ngụ. Niềm Vui, Nỗi Buồn, Tri Thức… cũng như tất cả những t́nh cảm khác, kể cả T́nh Yêu đều ở đó.



Một ngày nọ, một cơn địa chấn làm rung chuyển ḥn đảo, tất cả được thông báo rằng: ḥn đảo sẽ bị ch́m. V́ thế tất cả nên chuẩn bị tàu và rời khỏi đảo một cách nhanh chóng nhất.

Không muốn chen lấn nên T́nh Yêu là người cuối cùng rời khỏi đảo. Chẳng may, thuyền của anh ta bị đánh dạt xa bờ. Ḥn đảo đang dần ch́m xuống từng giờ, anh ta hốt hoảng cầu cứu mọi người hăy nhanh chóng giúp anh ta vào bờ.

Thịnh Vượng đang lướt qua trước mặt T́nh Yêu trên một chiếc thuyền sang trọng, thấy thế anh ta vội hét to: "Thịnh Vượng ơi, giúp tôi vào bờ với!". Thịnh Vượng đáp lời: "Ồ, tôi không thể, tàu của tôi đang chở rất nhiều vàng bạc, nặng lắm rồi, không c̣n chỗ cho anh nữa đâu".

T́nh Yêu cuống cuồng vẫy vẫy tay kêu cứu Kiêu Hănh, lúc này đang ngự trên một du thuyền tuyệt đẹp, vừa rời khỏi đảo: "Kiêu Hănh ơi, tôi đây, đưa tôi cùng đi với anh nhé". Kiêu Hănh vênh váo bộ mặt trả lời thật lạnh lùng: "Anh nh́n xem, chiếc thuyền của tôi quá hoàn hảo, từ chân tơ đến kẽ tóc, anh có thể phá hỏng mọi thứ của tôi đấy".

Quá tuyệt vọng, anh ta quay sang cầu cứu sự giúp đỡ của Nỗi Buồn, nhưng lại nhận được một thái độ quá ư thờ ơ: "Anh không thấy tôi đang buồn rũ ra hay sao, xin hăy để tôi được yên".

Niềm Vui đang đi chếch về phía nam ḥn đảo, nhưng may mắn thay cho nó, nó đă không nghe được tiếng kêu cầu cứu của T́nh Yêu.

Trong lúc tuyệt vọng nhất, bỗng một giọng nói vang lên, giọng nói của một người đàn ông già: "Lại đây nào T́nh Yêu, tôi sẽ đem anh vào bờ, nhanh lên chứ". Khi đă cập bờ an toàn, T́nh Yêu v́ quá vui mừng và sung sướng nên đă quên bẵng hỏi tên người đàn ông ấy. Anh ta ray rứt v́ không biết ai đă cứu ḿnh. Anh ta hỏi thăm nhiều người nhưng không ai biết, cho đến khi anh ta gặp Tri Thức, anh ta được biết rằng đó là Thời Gian.

Bởi chỉ duy nhất Thời Gian mới hiểu được t́nh yêu quan trọng đến thế nào trong đời sống này. T́nh yêu, đó là vẻ đẹp vĩnh cửu và sự bất diệt của con người. (Victor Hugo)

canthoteens.com
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · Ước Mơ - Tâm Sự · Next Topic »
Add Reply