Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Phụ Nữ Tuổi 25; Thế Giới Blog
Topic Started: Jul 6 2010, 02:34 PM (445 Views)
TheBlackSun
Member Avatar
Administrator
Hôm nay chia tay anh, không biết bao lâu vết thương này mới lành lại? 25 tuổi, em không c̣n trẻ, cũng không phải quá già để làm lại từ đầu.

Ba năm, sáu tháng với một người con gái, phải chăng đă gần hết tuổi thanh xuân? Dành cả tuổi xuân ngọt ngào ấy để ở bên anh, yêu thương anh... giờ chợt nhận ra rằng, trái tim anh đă nguội lạnh. Anh ở bên em, chỉ như một thói quen, một trách nhiệm. Sự yêu thương, ngọt ngào giờ đă phai nhạt, c̣n anh tự biện minh rằng "T́nh yêu ấy đă nhạt theo năm tháng, theo những trận căi vă, dằn vặt". Và cứ thế, em khóc lóc, mải miết chạy theo t́nh yêu đă bay xa, mà không biết rằng, trong chính tâm hồm ḿnh đă có quá nhiều vết thương.

Ngày bé, có người hỏi rằng: "Nếu phải chọn lựa để lấy người ḿnh yêu hay người yêu ḿnh, em sẽ chọn ai?". Em chẳng ngần ngại mà nói rằng: "Lấy người yêu ḿnh chứ! V́ con trai nên yêu con gái nhiều hơn th́ mới có hạnh phúc gia đ́nh. Là con gái, nếu lấy người không yêu ḿnh th́ sẽ không bao giờ có được hạnh phúc thực sự".

Bây giờ lớn rồi, mới thấy rằng nếu lấy người ḿnh không yêu, sẽ đau khổ lắm. Sẽ tay nắm tay mà ḷng buồn mênh mang. Số phận có lẽ đưa đẩy, luôn không chiều theo ḷng người. Nhưng liệu có mấy ai t́m được hạnh phúc, khi phải quan tâm, lo lắng bên một người ḿnh không yêu? Giả tạo bao lâu? Một năm, hai năm, hay suốt cuộc đời. Vậy đâu mới là hạnh phúc? Ôm một người, trái tim nhớ về một người khác, như thế có tàn nhẫn lắm không, cho cả anh và em?


Ngày bé, có người hỏi rằng: "Theo em, lư thuyết một mái nhà tranh hai trái tim vàng, là đúng hay là sai?". Em chẳng ngần ngại mà nói rằng: "Sai. Không có tiền th́ sẽ cắn xé nhau, sớm muộn cũng đổ nát. Và t́nh yêu ấy cũng chẳng thể nào bền chặt được". Bây giờ lớn rồi, mới thấy rằng cuộc sống là luôn đổi thay. "Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn". Hôm nay nghèo, trắng tay, ai biết đâu ngày mai có làm nên sự nghiệp? Cũng có thể có, cũng có thể không!

Ngày bé, có người hỏi rằng: "Nếu được lựa chọn giữa một ngôi nhà lớn có một trái tim lạnh và một túp lều rách nát có một trái tim ấm. Em sẽ chọn ǵ?" Em chẳng ngần ngại mà nói rằng: "Em chọn ngôi nhà lớn, v́ ít ra nó đáp ứng được một vấn đề quan trọng trong cuộc sống là: ăn, mặc, ở... Người ta có thể sống mà không cần có t́nh yêu, chỉ cần có vật chất. Không vật chất, người ta không thể nào sống được". Bây giờ lớn rồi, mới hiểu được câu "Sống không bằng chết". Có đủ đầy điều kiện để ăn, mặc, ở mà trái tim đă chết, một căn nhà lớn, một mâm cơm nguội lạnh, một bóng h́nh người phụ nữ đêm đêm chờ cơm chồng về đến khuya... Để khi người chồng trở về, là dằn vặt, là nước mắt, là sự mệt mỏi của cả hai. Phấn son trang điểm, gương mặt xinh tươi rồi cũng héo ṃn theo năm tháng. Văng vẳng những tiếng căi vă, những lời nói tổn thương, xúc phạm, và cứ thế... Ngày, qua ngày, em sẽ chọn ǵ? Một túp lều rách nát măi măi với một người chồng ấm áp và măi măi phải nh́n xă hội giàu sang với ánh mắt thèm thuồng?

Ngày bé, có người hỏi rằng: "Mẫu người yêu lư tưởng của em là như thế nào?" Em chẳng ngần ngại mà nói rằng: "Người ấy phải cao hơn em, học giỏi, hát hay, ga lăng, t́nh cảm, lăng mạn, ngọt ngào, và âu yếm". Bây giờ lớn rồi mới thấy rằng, em thật ngốc! Em đă quên mất cái quan trọng nhất trong t́nh yêu... Đó là sự thủy chung và tha thứ, những điều mà theo thời gian, người ta mới nhận ra được giá trị của nó, những thứ thật sự quan trọng và cần thiết cho một t́nh yêu, một gia đ́nh, một mái ấm hạnh phúc... Tự hỏi rằng, có bao nhiêu người đàn ông làm được điều đó?


Ngày bé, có người hỏi rằng: "Khi em biết rằng, người ta không c̣n yêu em nữa, em sẽ làm ǵ?". Em chẳng ngần ngại mà nói rằng: "Tôi không ưa cỏ may, bám nhằng vào người khác, t́nh không c̣n đắm say, níu chi cho phai nhạt". Khi người con trai đă không c̣n t́nh cảm, chia tay là giải pháp tốt nhất. Không cần lư do, không cần biết tại sao hay như thế nào... Bỗng dưng một sáng thức dậy, thấy hết yêu là hết yêu. Đơn giản thế!

Giờ lớn lên, em mới hiểu rằng, nếu làm được như thế th́ đâu có gọi là t́nh yêu? Chỉ là thích hay là một cái ǵ đó thoảng qua. Chẳng có cái ǵ bỗng dưng "một sáng thức dậy, thấy hết yêu là hết yêu". Khi người ta không yêu em nữa, em đành phải chấp nhận, sẽ đau khổ, sẽ luyến tiếc... Nhưng rồi mọi thứ cũng qua đi, chẳng cần phải sĩ diện, phải tỏ ra đơn giản làm ǵ.... bởi thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương!

Ngày bé, có người hỏi rằng: "Nếu em nh́n thấy người yêu ḿnh tay trong tay với một cô gái khác ở ngoài đường, em sẽ làm ǵ?". Em chẳng ngần ngại mà trả lời rằng: "Em sẽ bước tới, cười và chuyện tṛ b́nh thường. Em sẽ giả vờ như không có ǵ cả và kết thúc sẽ là chia tay!".

Bây giờ lớn rồi, em mới biết rằng, nước mắt mặn và cổ họng cay là như thế nào? Cảm giác bất lực, cảm giác chơ vơ, cảm giác đau khổ và mệt mỏi, cảm giác bị lừa dối, cảm giác người ḿnh yêu dành những thứ vốn chỉ dành riêng cho ḿnh, cho một người con gái khác là như thế nào? Mất ḷng tin, t́nh yêu sẽ mong manh ra sao? Cảm nhận được nỗi đau của người vợ có chồng ngoại t́nh khổ sở như thế nào? Hiểu được trái tim bị tổn thương và c̣n phải tỏ ra cao thượng, để giữ cái tổ ấm bé nhỏ của ḿnh... Tha thứ! Mấy ai biết chồng ngoại t́nh mà chia tay được đâu? Rồi vẫn cứ tha thứ và chấp nhận. Người đàn ông, liệu có hiểu vết thương bị lừa dối bao lâu mới lành?

Hôm nay chia tay anh, không biết bao lâu vết thương này mới lành lại? 25 tuổi, em không c̣n trẻ, cũng không phải quá già để làm lại từ đầu. Không biết cái lư thuyết nào là đúng trong t́nh yêu của mỗi chúng ta? Liệu ta cho đi yêu thương rồi sẽ được nhận lại yêu thương... hay chỉ nhận lại được sự đắng cay, chua chát?

Một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Mọi thứ giờ là mớ hỗn độn. Can đảm để chia tay, can đảm để bước tiếp...

Lối đi nào cho em, em đi t́m hạnh phúc xưa?
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua,
Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi.
Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương,
Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ...
Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh.
Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi.
Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác.
Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ.
Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về.
Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !


Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · Tiêu Điểm Trong Ngày · Next Topic »
Add Reply

Theme designed by Lighty of Outline. Theme coded by Pando of GForce and ZNR.