| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Mẹ tôi; Phạm Thị Hoàng Oanh | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jan 29 2010, 09:03 PM (526 Views) | |
| TheBlackSun | Jan 29 2010, 09:03 PM Post #1 |
|
Administrator
|
Năm con lên sáu, bố bỏ ra đi. Ngày anh hai con bị bệnh nặng nằm trong bệnh viện là ngày đám cưới của bố. Nghe đâu đám cưới to lắm. Con chỉ tưởng tượng thôi đă nghe ḷng quặn thắt. Từ đó, mẹ vừa là mẹ vừa là bố. Mẹ chăm lo cho chúng con từng miếng ăn giấc ngủ. Ngày nắng hay mưa mẹ cũng chở những bao hàng to gấp hai, ba lần con đem bỏ mối ở các chợ. Từ ngày con vào cấp 2, dù mưa hay nắng, khỏe mạnh hay ốm bệnh ǵ mẹ cũng đều dậy lúc 5 giờ sáng để kịp chở con đến trường. Nhờ vậy, suốt những năm tháng học tṛ, con chưa bao giờ trễ học. Dáng mẹ ngày càng hao ṃn theo năm tháng. Đêm nào cũng vậy, trong giấc mơ chập chờn, con vẫn nghe tiếng máy may đều đều ngoài nhà trước. Mẹ đang cố may thêm vài cái áo cho kịp đơn hàng của khách. Ngày mai là đến ngày đóng học phí cho con. Con biết rằng mẹ đang rất lo lắng... Con không có bố hơn 10 năm nhưng chưa bao giờ mẹ để chúng con thiếu thốn thứ ǵ, cả vật chất lẫn t́nh thương. Mẹ rất sợ những lời của thiên hạ “con không cha nên”. Mẹ dạy chúng con rất nhiều điều hay lẽ phải ở đời. Dù không có được cái hạnh phúc như bao người phụ nữ, mẹ vẫn khuyên con trân trọng hạnh phúc và người đàn ông nào yêu thương ḿnh thật ḷng. Có rất nhiều người đàn ông đă có ư định bước tới với mẹ nhưng mẹ đều từ chối. Con hiểu rằng không phải mẹ khó tính. Mẹ sợ chúng con phải sống với cha ghẻ. Mẹ sợ những người đàn ông kia không thương con như mẹ. Mẹ đă sai lầm một lần nên nhất quyết không thể có sai lầm lần hai. Chuyện này con chỉ biết khi t́nh cờ nghe cuộc nói chuyện của mẹ với d́ của con. Mẹ đă hy sinh cho chúng con cả cuộc đời mẹ. Ngày con vào đại học, mẹ đă khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc. Giờ đây con đă có chồng và sắp có con. Mẹ vẫn lặng lẽ bên cuộc đời con, cầu chúc cho con những điều tốt lành nhất. Mẹ lo lắng từng cái áo, cái quần, tă lót cho cháu ngoại sắp chào đời. Mẹ vui mừng khi con bảo em bé hôm nay đạp nhiều trong bụng con. Mẹ nói với con rằng ngày xưa mẹ không có mẹ, người mẹ yêu thương nhất là bà ngoại nên bây giờ mẹ cũng yêu cháu ngoại như bà cố của con ngày xưa. Người ta thường bảo ơn mẹ là trời bể, là đại dương bao la nhưng đối với con, t́nh mẹ c̣n rộng lớn hơn cả những thứ đó. Đời con thật hạnh phúc khi có mẹ. Vậy mà có những phút vô t́nh, con nông nổi làm những chuyện khiến mẹ buồn. Dù mẹ không nói nhưng con thấy được trong mắt mẹ một nỗi buồn vô biên. Con thật ḷng xin lỗi mẹ! Những chiều mùa thu lặng lẽ bước qua, những sáng mùa xuân rộn ràng sắp đến. Mỗi khi nghe tiếng hát ai văng vẳng "Mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi, mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa mẹ càng gần...” là con lại rớt nước mắt. Con lo sợ. Sợ một ngày nào đó, khi thức dậy con phát hiện mẹ không c̣n bên cạnh con nữa. Lúc đó, con phải một ḿnh lẻ loi giữa ḍng xoáy cuộc đời, sẽ chẳng c̣n ai để con ngả vào ḷng khóc nức nở như thời thơ bé nữa. Mẹ ơi, mẹ hăy hứa với con, đừng bao giờ rời xa con. Con muốn măi măi là đứa con gái yêu bé bỏng của mẹ như thuở nào. Đứa con đang tượng h́nh trong bụng con rất cần có một bà ngoại như mẹ. Mẹ măi là nguồn sáng soi rọi đường đời của chúng con. Khi viết ra những ḍng chữ này, con muốn gửi đến mẹ muôn vạn lời chúc tốt lành và một lời xin lỗi muộn màng. Nếu cuộc đời quả thật có luân hồi th́ kiếp sau con vẫn mong được là con gái của mẹ! |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Cửa Sổ Tâm Hồn · Next Topic » |






9:41 PM Jul 11