| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| GÓC BÀN THỜ | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 9 2009, 10:58 AM (479 Views) | |
| mauhoakhe | Feb 9 2009, 10:58 AM Post #1 |
![]()
Youth Mem
|
GÓC BÀN THỜ Quỳnh đã về tới nhà thở phào nhẹ nhỏm sau một cuộc hành trình dài mệt mỏi . Trước khi vào bên trong vùng kiểm soát tại phi trường . Quỳnh đặt môi hôn lên từ giã đứa con gái .Đôi má bầu bỉnh dễ thương của làn da mịn màng, đã cho Quỳnh cái cảm giác ngọt ngào êm ái .Khoả lấp đi bao nỗi cay đắng gai góc mà Quỳnh phải đối diện với cuộc sống mỗi ngày . Là một chuyến bay cuối cùng đến muộn màng khuya khoắc . Quỳnh muốn chọn cho mình những chuyến bay thưa vắng ít người . Bởi giữa trái tim một vết khứa của tình yêu vẫn chưa lành lặn . Sân ga ở Huế với chuyến tàu đêm cuối cùng .Tiếng còi tàu thét vang , con tàu chuyển bánh trên hai đường sắt lạnh lùng trườn dài hun hút . Đêm thật sâu . Sương giăng mờ mọi vật bên thềm ga loang lổ yên lặng . Những ngọn đèn vàng vọt đổ bóng xuống một góc chờ . Của một quá khứ tưởng có thể nhạt nhòa .Khi Quỳnh nước mắt chảy dài nhìn theo con tàu đã biền biệt mang đi hình bóng của một người . Quá khứ yên ngủ , chỉ chực chờ tỉnh thức .Cả chuyến bay dài .Quỳnh cứ thế thẩn thờ theo từng áng mây bay qua khung kính .Quỳnh cũng là một đám mây đang theo gió bềnh bồng trôi trên vùng ký ức đau thương . Ngoài đường phố đã im bặt âm thanh .Trước hiên nhà ,chỉ còn nghe trong gió thoảng lay động tiếng phong linh trong đêm .Quỳnh nằm thao thức trên căn gác nhỏ .Trong cái không gian hạn hẹp với những đồ vật của bao nhiêu năm như vẫn còn nguyên vẹn . Quỳnh mở mắt thật to nhìn chăm chú vào những đồ vật .Cánh cửa sổ còn in vết cháy nám do nhà bên cạnh bị một cơn hoả hoạn xém thiêu rụi luôn căn nhà của Quỳnh.Ở sân sau chiếc ghế đá vẫn còn đó .Mỗi đêm hè ngồi nghe chị hát những bài tình ca .Quỳnh nhất định phải nhớ hết tất cả .Bởi nơi đây Quỳnh đã có những tháng ngày không thể lãng quên . Vật vã với trí nhớ , mở tung ký ức rồi để cười , để khóc với những cảm xúc vẫn còn đang âm ĩ dấy đọng mãi trong tâm khảm . Mọi đồ vật trước mắt , đều khoác lên nó hình bóng của thời gian , rõ ràng sắc bén như từng mũi dao đâm suốt vào lồng ngực Quỳnh . Có tiếng cười khanh khách đâu đó vang lên như những mảnh thủy tinh vụn vỡ . Rồi từ trong bóng tối lặng im , những tiếng khóc u uất nghẹn ngào. Tất cả âm thanh quấn quít hoà nhập vào nhau xóay buốt tâm trí giữa bóng đêm mơ hồ .Quỳnh cứ chìm sâu xuống trong thân xác mệt mỏi .Trong trạng thái chập chờn mê tỉnh . …Tiếng ồn ào làm cho Quỳnh tỉnh giấc .Một ngày mới bắt đầu ,các em đang sửa soạn đi học đang la hét dành giựt nhau mấy món đồ chơi ưa thích .Mạ đang ở nhà bếp vừa nấu nướng vừa vọng tiếng la sang sảng thúc hối hai bé út Thụy và Trâm mau sửa soạn để đến trường học .Người trong nhà từ từ đi ra ngoài để lo kiếm tìm miếng cơm , manh áo cho cả gia đình . Trên căn gác chị Hai vẫn còn nằm ngủ nướng . Mái tóc xõa dài mặc cho hai chú mèo con lông trắng phao đang đưa chân đùa cào cào trên tóc .Chị rất thương yêu loài vật ,có thể nhịn phần ăn của mình để cho những con vật được no bụng .Thân hình chị nhỏ nhắn mong manh đôi mắt u buồn và mái tóc đen dài óng mượt . Mỗi khi chị xuống phố dáng dấp trong màu áo tím Huế đã làm cho bao nhiêu người phải đưa mắt nhìn theo . Trông chị thật mảnh khảnh đẹp như một cành hoa lan . Ba lúc nào cũng ra khỏi nhà thật sớm trên chiếc vespa màu xanh . Sau khi toàn bộ tài sản bị tịch thu , chiếc xe còn lại làm phương tiện bằng nghề chạy xe ôm .Gia đình cũng có thể lây lất sống qua ngày . Mỗi tối Ba luôn trở về với hai ổ bánh mì thật lớn , nếu như ngày nào kiếm nhiều tiền thì sẽ có thêm hai hộp cá hộp cho đám con đang sống trong giàu sang bỗng thiếu thốn mọi bề . Tối nào những đứa con cũng ngồi chờ Ba đi làm về .Ba luôn xuất hiện tới với nụ cười rạng rỡ mặc dù trên gương mặt còn nhuốm đầy nắng bụi ,khắc khổ nhọc nhằn . Chị Hai bệnh rồi .Cả tháng nay chị phải ở nhà thương . Chị đang được điều trị bệnh nước trong phổi và cơn bịnh không thể coi nhẹ . Rồi bỗng nhiên có một buổi chiều Quỳnh thấy chị từ trên chiếc xích lô trở về ,mặt mày tươi tỉnh bước vào nhà .Cả gia đình bao quanh chị để hỏi về bệnh tình của chị . Chị cười cho biết là tạm ổn đã qua thời kỳ nguy hiểm ,sẽ lành mau thôi .Nghe vậy cả nhà cũng thấy yên lòng .Nhưng buổi chiều hôm ấy Quỳnh thấy lạ quá , bởi chưa bao giờ thấy nụ cười nơi chị như thế . Miệng cười như mếu máo , đôi mắt u buồn trông càng sâu hút hơn .Cuộc sống đi theo mệnh nước .Còn quây quần bên nhau là một phước phần to lớn , còn chia cho nhau những khốn đốn lao đao cũng là một niềm an ủi . Cùng chung nhau nỗi hoang mang trước thế cuộc . Cho nên chị phải đóng kịch để che giấu bệnh trạng của mình .Chị biết có nói ra bệnh trạng trong lúc này chỉ khiến cho gia đình thêm lo lắng mà thôi , bởi đây là căn bệnh của kẻ giàu có . Chị mỗi ngày mỗi yếu , trong nhà còn cái gì bán được cũng đã mang ra lo chạy thuốc thang cho chị. Người không ốm đau cũng muốn buông xuôi số phận . Huống hồ gì là người đang mang trong người cơn bệnh ngặt nghèo . Chị thật là người vô cùng can đảm . Mỗi ngày chị giả bộ cười nói vui vẻ, cố sinh hoạt bình thường để đánh lừa mọi người trong gia đình . Chỉ những khi còn một mình,chị lặng lẽ ôm lấy những cơn đau hành hạ thể xác đến kiệt lực , hành hạ tâm trí đến mỏi mòn .Chỉ vỏn vẹn chưa đầy ba tháng sau . Chị bắt đầu nói cười rất bâng quơ .Người ta bảo đó là dấu hiệu báo trước của một người sắp chết . Trong đôi mắt buồn u uẩn của chị chỉ còn thấy một khoảng trống vô hồn . Tội nghiệp cho chị ,vì gia đình phải lo theo từng miếng cơm ăn . Đã để mình chị đơn độc chiến đấu với những chuổi ngày cuối cùng ,trong vai trò của một người tự tin yêu đời rất tồi tệ . Một vỡ kịch thật đáng thương .Đâu ai hay biết nỗi lo âu hoảng hốt khi mỗi bình minh thức giấc .Để mình chị cô độc ngồi đếm thời gian kéo dài sự sống lây lất từng phút , từng giây trong tuyệt vọng . Quỳnh ngồi nắm bàn tay gầy guộc của chị . Cùng chị lắng nghe tiếng kinh cầu an được phát ra nơi cái máy hát nhỏ cũ kỷ . Giọng thầy tụng kinh trầm ấm nhẹ nhàng trong tiếng chuông thanh thoát .Chị ra dấu bảo hãy cho chị nghe một bài hát mà chị yêu thích . Đó là bài Như một lời chia tay của TCS “những hẹn hò từ nay khép lại … thân nhẹ nhàng như mây … đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời … như một lời chia tay ” . Quỳnh như tan loãng trôi bập bềnh giữa không gian màu vàng ẩm mục chạy dài mênh mông . Rồi Quỳnh cứ thế nhẹ trôi trên con sông đen đặc chở đầy hoa đèn trong ngày lễ Vu Lan . Ngày xóa tội vong nhân .Những hồn ma được cho đi về dương thế để làm cho xong cái ước nguyện trước khi chết mà vẫn còn chưa thực hiện . Mỗi đèn hoa là con thuyền chở những vong linh trôi trên giòng sông .để trở về dương thế . Ánh sáng lập lòe thoáng ẩn, thoáng hiện dìu Quỳnh đi từng bước nhẹ theo … Vùng ánh sáng yếu ớt , tỏa ra từ ngọn đèn điện nhỏ trên bàn thờ .Trở thành một vùng màu đỏ huyển hoặc lung linh chợt sáng lên lạ lùng .Quỳnh đi đến bên góc bàn thờ, nơi góc nhỏ này đã được cất giữ những kỷ vật của người chị đã qua đời . Trong một cái hộp bằng giấy củ nát Quỳnh nhìn thấy chiếc áo mầu xanh rêu mà chị yêu thích .Hàng vải hoen ố mốc meo lốm đốm những lổ rách li ti do mối mọt cắn nát . Quỳnh thóp người lại .Như ai đang siết mạnh ngang ngực . Cổ họng khô đắng, máu như không đưa về tim làm cho Quỳnh mang cái cảm giác ngợp thở sặc sụa . Hình ảnh của mầu trời đêm hôm đó , trắng xóa lạnh người khi chị tắt hơi thở cuối cùng … chị đã nằm chờ ngày lên đoạn đầu đài cùng lời phán quyết của định mệnh . Chị choắt cheo, teo tóp lại với căn bệnh ung thư đã đi tới thời kỳ cuối cùng … Quỳnh dang tay ôm chặt hai đầu gối lắng nghe trong đêm … ” những hẹn hò từ nay khép lại ….thân nhẹ nhàng như mây …” Tiếng chị hát vang lên tràn ngập cả không gian yên lặng ,len lỏi chạy rần trên từng phiến da của Quỳnh . Trong gió tiếng phong linh lay động thanh âm .Bóng dáng thướt tha mơ hồ lướt nhẹ qua phía Quỳnh . Mùi hương của chị ,mùi hoa ngọc lan chị thường cài trên tóc . Quỳnh co rúm người lại toàn thân nỗi gai ốc lạnh cứng .Bóng trăng trên cao làm trắng xóa cả bầu trời … chị về rồi … Không chị chưa hề bỏ căn nhà này để ra đi bao giờ …bởi chị vẫn còn mang nặng trong tâm khảm những nguyện ước chưa thành . Góc bàn thờ . Nơi cất giữ dùm những kỷ niệm mà chị yêu thương . Những lá thư tình của một thời hoa mộng . Những tấm hình lúc chị còn rất trẻ . Những đồ trang sức nhẹ nhàng ,vài tấm áo do chính tay chị may lấy .Mọi thứ đã khoác lên nó hơi thở của một con người đã từng sống .Muốn được sống nhưng đã bị tước đi cái mạng sống .Có phải ở giây phút lưởi hái của thần chết đưa cao . Chị đang tận dụng hết hơi thở cố gắng níu kéo van xin .Bởi em đã nghe thật rỏ ràng tiếng chị gào thét bị tắt nghẻn ú ớ trên môi .Chị chẳng khác nào một con thú mang thương tích vẫy vùng trước khi cạn kiệt hơi tàn .Đôi mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không .Đôi tay dằng níu rã rời . Chị tôi chết không nhắm mắt . Trong cái góc bàn thờ bị lãng quên sau hai mươi năm Quỳnh trở về , Quỳnh được nhìn thấy trái tim của chị vẫn còn chảy ra từng dòng máu đỏ thắm . Sức sống vươn cao mảnh liệt trên những giòng thơ cuối cùng .Từng trang giấy , từng nét chữ ngọt ngào tình yêu của thời con gái .Những chua xót bẻ bàng của cuộc tình không trọn vẹn . Rồi khi nỗi tuyệt vọng chạm cùng tận đáy . Vậy mà chị vẫn ngồi lên, một tay ôm lấy lồng ngực húc hắc những cơn ho xé phổi . Đôi tay run run để lại những dòng thơ tuôn chảy vô bờ .Chị gửi lại cho thế gian những tâm sự đớn đau .Khắc ghi những đoạn trường của một kiếp ngắn ngủi… Bài thơ cuối để cho ta cầm bút Thêm một lần vẽ ngôn ngữ cho người Lời tình tự thêm một lần nói hết Rồi ngậm ngùi ta khép chặt vòng môi … * Đóa hoa vàng ….đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời …như một lời chia tay Mầu Hoa Khế , 2005 * nhạc TCS *thơ của cố thi sỉ NKH |
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic » |







8:02 AM Jul 11