| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| VĂN _ MM_NGOC | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jun 20 2008, 09:05 AM (515 Views) | |
| MM_Ngoc | Jun 20 2008, 09:05 AM Post #1 |
![]()
Youth Mem
|
PHÍM ĐÀN ĐÁ NÚI Chúng tôi đi bên cạnh nhau , anh ta vẫn im lặng bước , h́nh như đôi chân anh ta biết nói và nó đang nói điều ǵ đó mà tôi chưa hiểu được . Nên tôi chỉ đành im lặng đi bên cạnh , chỉ đành chờ đợi điểu đôi chân anh ta sẽ nói ra ( hoặc chính anh ta sẽ mở miệng ) Dẫu sao cũng đă đến chân núi rồi . Bất chợt tôi hơi mỉm cười , ư nghĩ thoáng qua trong đầu lại là những mẫu chuyện vui nho nhỏ , Tôi dự định dành để kể cho anh ta nghe khi bàn chân của anh ta rên khe khẽ , tôi sẽ kể cho anh ta bớt mệt khi phải leo dốc với sức khỏe không mấy khả quan của anh ta . Bất giác tôi tự hào về sức khỏe của ḿnh ,lâu lắm rồi chưa một lần ngă bệnh dù chỉ là ho gió . " Ḿnh đi từ từ thôi hả " tôi đề nghị vậy , Anh ta liếc nh́n tôi rất nhanh , chân hơi chậm lại một chút ( đôi chân ḍ hỏi hơn là đôi mắt , tôi nghĩ vậy , thực ḷng rất muốn anh ta giữ sức khỏe ngay từ lúc bắt đầu leo núi , đường c̣n xa mà ) Anh ta vẫn đi , yên lặng đi không nói lời nào , chỉ khuôn mặt là phẳng phất một nét cười và đôi chân nói lời b́nh thản nhất của tiếng bước chân nhẹ nhàng đều đặn không dài không ngắn tạo thành một âm thanh câm khó tả ( nhưng tôi lại nghe được ) Trời mùa này nhiều nắng hơn nhiều gió , dốc núi xương xẩu nhô ra , người đời đă làm cho núi đau rát cả thân ḿnh bằng sự phá hoại tàn khốc , y như chiến tranh vừa tràn qua đây vậy . Cây cối chặt trụi thay vào đó là trồng loại cây không giữ được chân của đất nên thân ḿnh của núi đang từ từ lở loét ra , đau đớn như bị ai xé nát từng thớ thịt "âu cũng là nghiệp " tôi nghĩ vậy . nắng càng ngày càng gay gắt , tôi bắt đầu đổ mồ hôi rơm rờm trên trán và trên lưng . Nh́n ngang qua người bạn đi cùng tôi hơi mừng v́ thấy anh ta chưa có vẻ ǵ là mỏi mệt cả . vẫn cái nụ cười phảng phất ấy trên môi .vẫn đôi chân muốn nói điều ǵ trong cấm nín. Tôi đưa mắt ước lượng con đường phía trước , mới đi được một phần tư quăng đường thôi mà dự định kể chuyện vui của tôi lại biến đâu mất nhỉ . bản thân tôi cần giữ cho hơi thở của ḿnh đều đặn hơn nên tôi quyết định không nói ǵ cả ( v́ thấy người bạn đồng hành không có ư muốn nói chuyện trong khi đi ) . Tôi hơi ngạc nhiên mỗi lần nh́n qua anh ta chưa lần nào thấy anh ta có vẻ mệt mỏi hay có ư cần nghỉ giữa đường . Tôi vẫn đề nghị " nghỉ chút nhé , có cần nghỉ chút không ?" anh ấy vẫn không trả lời , chỉ hơi mỉm cưới , tôi nghĩ là anh ấy cười v́ khuôn mặt tươi hơn lúc năy do cặp mắt nói rơ điều đó , không như nụ cười phảng phất thường trực trên môi . Chẳng nói ǵ cả anh ấy vẫn bước rất đều đặn , khoan thai . Đôi chân nhẹ nhàng đặt trên từng phiến đá như người ta lướt từng ngón tay trên phím đàn vậy . Tôi nghe gió vi vu ...vi vu ḥa âm với bản nhạc lặng câm phát ra từ bước chân anh ấy . Tôi nghe có tiếng vọng của núi rừng trầm trầm nói chuyện với đôi chân của anh ấy . Tôi đă thấm mệt . C̣n một phần hai quăng đường nữa . núi càng ngày càng dốc hơn , giọt mồ hôi càng ngày càng lớn hơn và nắng càng ngày càng đỏ ối như trái chín lựng . Tôi muốn ngồi xuống vài phút , và muốn anh ấy nói chuyện ǵ đó với tôi ( có thể nói chuyện một chút cũng hay , quên được cái nóng gay gắt đang bủa vây quanh chúng tôi ) nhưng anh ấy không có ư muốn ngồi lại , đôi chân anh ấy không đồng t́nh với sự nghỉ ngơi dù chỉ là dừng lại vài giây , nó chẳng hề có cảm giác mỏi ră như chân tôi . tôi nh́n đôi chân anh ấy mà thèm " lạ thật " Đành đi theo vậy . Lần này tôi đi theo anh ấy phia sau , lâu lâu tự tụt lại để nghỉ đôi chút , sau đó lại phải sải bước theo cho kịp , do vậy mồ hôi túa ra , nhịp thở dồn dập chân mau mỏi ră . "Quái lạ " cái anh này h́nh như đôi chân không biết mệt mỏi hay sao nhỉ ? Tôi quên phắt là trước đó tôi biết chắc căn bệnh hiểm nghèo của anh ấy đang mang trên người , và tôi đă từng mừng cho ḿnh không bị căn bệnh đó , đă từng lo lắng cho anh ta trước khi leo núi , đă từng chuẩn bị cho anh ta những mẩu chuyện vui để anh ta đỡ mệt , chuẩn bị cả t́nh huống xấu nhất là d́u anh ta nếu anh ta mệt không đi nổi . Vậy mà tôi đang phải chạy theo phía sau , mà đâu có sát ngay phía sau , anh ấy bỏ rơi tôi một quăng ,lâu lâu ngoái lại nh́n tôi động viên và nụ cười vẫn phảng phất trên môi . Bước chân vẫn nhẹ nhàng gơ trên từng phím đàn đá núi , gió vẫn hây hây ... vi vu ...vi vu , rừng núi vẫn đồng thanh ḥa âm trầm mặc . " đôi chân đang hát " tôi chợt nghĩ vậy khi nh́n dáng nhỏ nhắn của anh ấy in trên lưng núi , khoan thai khắc vào bậc đá từng nốt của một bản nhạc tâm linh thinh lặng . Bất giác tôi mỉm cười , nụ cười phảng phất trên môi tôi đă nở từ lúc nào không biết .Tôi cũng bước từng bước nhẹ nhàng ngay sau lưng anh ấy . Toàn thân thả lỏng , nhẹ nhơm bước như đi trên một lớp khí vậy . Bây giờ những bàn chân dường như đă hiểu nhau , cùng đang th́ thầm " đây là con đường về với ngôi nhà thân yêu của ta . về với Mẹ của ta , về với núi rừng của ta , ta ca hát khi về với cội nguồn thiêng liêng trong ḷng Mẹ " Giờ đây tôi đang bước trên phím đàn đá núi , hai chúng tôi cùng ḥa nhạc với rừng với núi , với gió trời mơn trớn lá hoa và với nắng say say giữa khoảng trời lồng lộng . Không c̣n một cảm giác mệt mỏi nào nữa chúng tôi cùng nở nụ cười như hai kẻ đa t́nh yêu phím đàn đá núi |
| |
![]() |
|
| TheBlackSun | Jun 25 2008, 08:48 AM Post #2 |
|
Administrator
|
Câu truyện lôi cuốn người đọc thật, dường như cô gái đă có cuộc phiêu lưu thật thú vị trong chuyến đi t́m về nguồn gội, t́m về những nét ban sơ của Phím Đàn Đá Núi, của Núi, Rừng, Sông, Suối và Gió ... ở nơi đó, có khu vườn t́nh yêu với Hoa T́nh, Hoa của Đất Mẹ bao dung... Và ở đấy, có một chàng trai với nghị lực phi thường vượt qua nỗi đau bệnh tật mà hướng dẫn cô gái có những bước đi tâm linh ... khi con người ta, đi không c̣n là đi. Có cảm giác, cô gái đang bay ấy nhỉ ? Nhẹ nhàng, thoăn thoắt, khoan thai ... dạo những nốt nhạc trên phím đàn đá núi. |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Văn Học & Cuộc Sống · Next Topic » |







2:14 AM Jul 12