| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| TR̉ CHƠI TUỔI TRẺ | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Dec 8 2007, 09:40 PM (884 Views) | |
| GHOSTRETURN | Dec 8 2007, 09:40 PM Post #1 |
|
Tôi gặp em vào một buổi chiều trong quán ăn nhỏ bên nước Nhật, một cuộc gặp gỡ t́nh cờ và thú vị. Tôi được công ty gửi qua Nhật để làm cho xong 1 vài văn kiện cần thiết, chiều hôm đó, trời hơi lành lạnh, giống như cái lạnh của mùa Thu Paris, một xứ xở đă được ca ngợi nhiều nhất trong văn thơ. Cứ tưởng tượng bạn đi xe, chạy dọc hai bên đường là những hàng cây vàng lá, hoặc vào công viên nh́n xác lá ngập lối đi, chung quanh chỉ thấy màu vàng, một màu vàng nâu ủ mùi ẩm mốc v́ sương đêm hay v́ những cơn mưa phùn, bạn sẻ cảm thấy tâm hồn như trầm lặng xuống, xen lẫn với những tâm trạng khó ḷng mà diễn tả được. Đang miên man suy nghĩ, tôi chợt quay lại nh́n v́ một cơn gió lạnh ùa vào cùng với những tiếng cười nói rôm rả bằng tiếng Việt của một nhóm trẻ, ba cô gái và một thanh niên. Điều làm tôi ngạc nhiên là họ xưng « mày- tao » với nhau, dù trai hay gái, ngạc nhiên tiếp theo là kèm những tiếng "đệm" trong khi nói, mà lúc đầu nghe, tôi cảm thấy hơi khó chịu. Từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác ; v́ em, ngồi kế bên tôi, là người chủ động nhất trong nhóm, em cười nói huyên thuyên với chúng bạn và gọi đồ ăn bằng tiếng Anh bập bẹ đệm vài tiếng Việt, cộng thêm chỉ trỏ ra dấu, làm cả bọn cười nắc nẻ. Tôi cũng bật cười theo v́ lối nói dí dỏm đó; chợt em quay sang hỏi tôi :" Anh hiểu tiếng Việt à?" Tôi mỉm cười gật đầu. Sau vài câu xă giao, em giới thiệu tôi với những người bạn của em : BI, BINK (1 cặp rất khắng khít) HEC vàYUHEL tên của em, vẫn biết là biệt danh nhưng tôi cũng không thắc mắc hỏi, v́ cảm thấy cũng hay hay. Quan sát cách nói chuyện của nhóm, tôi khám phá 1 điều ; tiếng ‘’đệm’’ chỉ là cái « mode » của nhóm, có thể dùng để phân biệt với những lớp trẻ khác, v́ nhóm không văng tục như mọi người thường dùng mà chỉ đệm cho câu nói thêm phần tiếu lâm, dí dỏm. Màn đêm đă buông xuống trên thành phố Kobe, tôi định đứng lên ra về th́ em quay sang tôi hỏi : - Anh có muốn đi chơi với tụi này không ? Thoáng thấy sự khó chịu trên ánh mắt của Bink, tôi hiểu hắn đang ganh tị v́ đang 1 ḿnh xoay quanh những ba người đẹp, hắn không muốn người lạ xen vào, cũng đúng thôi, đàn ông nào lại chẵng tham lam. Thay v́ từ chối, tôi lại mỉm cười gật đầu ; hơn nữa, ngày mai là hạn chót nghỉ ngơi để sáng mốt tôi trở về lại Pháp, đồ đạc của tôi không nhiều, quà tặng cũng đă mua xong, tôi có dư thời gian để ngủ bù mà khỏi phải lang thang. Suốt một đêm, em và cả nhóm dẫn tôi từ hộp đêm này đến hộp đêm khác. Mặc dù đă lớn tuổi, tôi không cảm thấy mệt mỏi, mà ngược lại, tôi đă ḥa nhập vào nhóm, nói đủ thứ chuyện, trên trời dưới đất, chuyện tiếu lâm, chọc phá nhau, chẳng hạn, trong lúc Bi và Bink hôn nhau, 3 người c̣n lại, chống tay lên cằm, nh́n chăm chăm 2 người đang hôn, chừng buông nhau ra, vừa chưng hửng, vùa thẹn thùng, rồi cả bọn bật lên cười ngặt nghẽo, tôi đă cười hồn nhiên theo sự hồn nhiên, trẻ trung của nhóm, cả bọn vẫn nhớ sự hiện diện của tôi, nên trong cuộc náo nhiệt vẫn có sự kính trọng trong đó. Tôi được dịp quan sát em kỹ hơn, dáng người mảnh khảnh, tóc ngắn, uốn dợn cong, điểm thu hút là đôi mắt của em, có thể sau những ngày ngủ không đủ, nên thâm quầng, trong đôi mắt chất chứa những u buồn, nhưng vẫn không giấu được vẻ lém lỉnh, ngây thơ. Một điều quan trọng, ngoại trừ biết tên của tôi để dể xưng hô, tuyệt nhiên, không ai hỏi tôi ở đâu ? Làm ǵ ? Bao nhiêu tuổi ? Theo lịch sự, tôi cũng không hỏi ai. Đó là điểm mà tôi thích cả nhóm và đó là điều tôi muốn nói cùng các em : Tôi hiểu tâm trạng của các em, tôi hiểu sự nổi loạn của tuổi trẻ bằng cách này hay bằng cách khác.Các em muốn bứt phá những xiềng xích vô h́nh của xă hội, của hoàn cảnh, đă trói buột, đă bịt mắt và đă được định sẵn từ khi các em vừa chào đời. Tôi cũng cám ơn các em đă cho tôi một đêm của tuổi trẻ, một đêm cười ngả nghiêng, đă giúp tôi thoát khỏi sự ưu tư và phiền muộn trong cuộc sống. . Phần 1 GHOSTRETURN 8/12/07 |
![]() |
|
| GHOSTRETURN | Dec 14 2007, 09:21 PM Post #2 |
|
phần 2 Giữa chúng ta, khác nhau hai thế hệ, hai thời đại, nhưng cùng chung một điểm, đó là : TR̉ CHƠI TUỔI TRẺ, nói rơ ràng hơn là sự nổi loạn để lao vào những cuộc chơi chỉ biết hiện tại, quên quá khứ và không cần ngày mai, đương nhiên tṛ chơi nào cũng có giới hạn của nó nếu chúng ta biết dừng lại đúng lúc. Khi c̣n trẻ, tôi được may mắn là không phục vụ trong quân đội giữa hai chế độ (không biết có nên nói may mắn hay không ?) Nhưng tôi đă chứng kiến, trong thời kỳ chiến tranh, cái chết của những người dân và những người lính hai bên. Lúc đó, xoay quanh tôi là những sự sống, những tiếng khóc la thảm thiết, những tiếng thét v́ đau đớn, những tiếng hét gọi t́m người thân, những tiếng thở dồn dập, đứt quăng và những xác người nguyên vẹn hay không nguyên vẹn, không c̣n suy nghĩ, không c̣n hơi thở. Đứng trước những sự chết chóc đó, dù c̣n trẻ, nhưng tôi thực nghiệm ra giữa sự sống và sự chết, rất gần nhau và rất khác nhau. Đứng trước những sự chết chóc đó, tôi không đủ thời gian để oán trách một chế độ (mà sau này, tôi mới hiểu, trên khắp thế giới, bất cứ một chế độ nào, cũng có sự tham nhũng và tham vọng quyền uy của một thiểu số) đă làm ung thối cả một guồng máy, đă gây ra chiến tranh để tư lợi, dù nhiều hay ít, cuối cùng là những cái chết vô tội mà đa số là những người c̣n trẻ tuổi. Tuổi trẻ của chúng tôi trong thời kỳ chiến tranh, giống như tuổi trẻ các em trong thời hiện tại, chỉ là sự ước muốn được b́nh an cho nhân loại và hạnh phúc cho chính bản thân ḿnh.Sự nổi loạn của chúng tôi cũng giống như các em qua những ly café, những ly rượu, những bản nhạc thác loạn hay những bản nhạc vàng, tiền chiến và qua những điếu « bồ đà », những « viên thuốc » để tăng thêm phần cảm hứng. Mổi người trong chúng ta đang đi trên một chuyến tàu đêm định mệnh tốc hành mà mổi trạm dừng đă được định sẵn, dù là một mảnh đất trù phú hay một vùng đất khô cằn, điều quan trọng là phải đấu tranh với bản thân, phải rèn luyện, tích lũy để làm kinh nghiệm sống cho chính ḿnh. Tôi cũng muốn nói với các em về tự ái dân tộc. Hảy nh́n chung quanh vùng Đông Nam Á, gần nhất là Trung Hoa, tôi không muốn nói về tiềm năng kỹ thuật và dân số, tôi chỉ muốn nói về nét đặc trưng dân tộc trong con người của họ, dù sanh đẻ ở đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào. Họ vẫn giử phong tục tập quán, vẫn không quên ngôn ngữ riêng, vẫn nhớ về quê hương và bằng cách này hay cách khác họ đều cố gắng nổ lực để xây dựng đất nước của họ tiến lên. C̣n các em đang có những suy nghĩ ǵ ? Thờ ơ ? Bất cần ? Ray rức ? Không định hướng ? ............. Tôi gặp lại em vài năm sau đó.... Ngỡ ngàng nhận ra nhau.... Em đă khác xưa nhiều. Trầm tư trên vầng trán; nụ cười gượng gạo trên môi, độ dày kinh nghiệm theo cách giả tạo. Thời gian đă cướp tuổi trẻ trong em nhanh quá. Lỗi do tôi đă gặp các em đúng thời gian nhưng lại không nói đúng lúc. Lỗi tại tôi đă làm cho các em mất điểm dựa vào niềm tin. Bây giờ th́ đă quá trể ….. Chỉ c̣n vài ngày nữa là đến Noel, Paris đang vào lạnh nhưng ở Sài G̣n th́ trời vẫn c̣n oi bức. Thiên nhiên đă thay đổi, con người cũng không ngoại lệ. Từ giă em mà tôi cảm nhận được một nỗi buồn quyện vào đôi mắt lém lĩnh năm nào. Tôi cầu chúc cho em hoàn thành ước nguyện nhỏ nhoi của em. Tôi cầu chúc cho tuổi trẻ Việt Nam mang lư tưởng, tài năng, để xây dựng cho bản thân, cho gia đ́nh và cho tổ quốc. GHOSTRETURN 15/12/07 |
![]() |
|
| « Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic » |






8:02 AM Jul 11