| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Ṿng Quay | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 13 2007, 07:13 PM (643 Views) | |
| Ái Linh | Aug 13 2007, 07:13 PM Post #1 |
![]()
Silver Mem
|
Viết Thay Anh Tôi gặp B́nh cách đây hai ngày , trông anh ấy phờ phạc đến ră người. Gương mặt hốc hác đến dễ sợ , đôi mắt sâu hoắm mất vẻ tinh anh của một người đàn ông vừa mới qua tuổi bốn mươi , hai g̣ má xương xẩu nhô hẳn ra ngoài , nên gương mặt của anh trông thật u buồn và lạnh lùng . Cái nguyên nhân đă tạo cho B́nh một h́nh thể như vậy , chỉ có thể tóm vỏn vẹn trong hai chữ t́nh tiền . Như đa số đàn ông về Việt Nam cưới vợ , B́nh cũng gặp phải những t́nh huống éo le , chiếc bẫy t́nh đă sụp xuống vội vả , để giam hăm cuộc đời của một thanh niên đầy sinh lực và khá điển trai. Qua lời giới thiệu của bạn bè , B́nh đă về VN gặp Lệ , và quyết định làm đám cưới trong thời gian một tháng anh lưu lại Saigon. Gia đ́nh cản ngăn viện dẫn lư do là anh đă quá vội vàng , anh bỏ mặc ngoài tai và cho đó là tiếng sét ái t́nh , th́ một ngày hay một tháng hoặc một năm t́m hiểu có khác ǵ nhau. Một vài người bạn tôn thờ chủ nghĩa độc thân , th́ khuyên anh đừng vội lập gia đ́nh sẽ bị cột ràng vào bổn phận thiếu tự do vui chơi theo sở thích , anh cười khỏa lấp và bảo rằng đă chán ngán cuộc sống bôn ba và mơ ước một mái gia đ́nh tràn đầy tiếng cười của trẻ thơ . Đám cưới được tổ chức khá rầm rộ theo lễ cưới Đông Tây , anh súng sính trong vai tṛ chú rể bên cạnh một cô dâu khá tươi mát, miệng lúc nào cũng tươi cười duyên dáng , nói năng nhỏ nhẹ nhu ḿ ,nh́n cô lúc nào cũng ra vẻ thuyền quyên xin tựa dưới bóng tùng chở che... Tôi được anh cho xem cuộn phim đám cưới , trong ḷng cũng nôn nao và mừng thầm là B́nh đă chọn được cho ḿnh một mục đích sống để quên đi những ngày phong lưu trên các sàn nhảy , những buổi weekend tiệc tùng ca hát thâu đêm . Nhưng sau niềm vui đó lại là sự bức xúc lo lắng cho anh , những lời đồn đải về sự mong manh ẩn ch́m bên trong t́nh yêu của đôi lứa giữa hai đầu khoảng cách , một giấc mộng thiên đường sẽ vụt vở thành những sợi khói tan dần theo từng ngày , những câu hằn hộc rên xiết đay nghiến , thậm chí ... có thể sẽ đưa đến những đêm mất ngủ v́ suy tư lo buồn... Và những lo lắng của tôi đă thành sự thật , chỉ sau một tháng khi Lệ đặt chân đến Paris , B́nh đâm ra ít nói , thậm chí trốn tránh mọi người , trong đó có cả tôi. B́nh sống khép kín bên cạnh cô vợ mới , cô lập hẳn với thế giới bên ngoài ; ngoài giờ làm việc , ít ai thấy anh lai vảng lại những nơi công đồng VN hay tụ tập . Thế rồi câu chuyện tưởng đâu suông sẽ , anh đă tự lột xác ḿnh để ḥa nhập vào hoàn cảnh mới , đứa con gái đầu ḷng ra đời , tôi gặp lại anh... giật ḿnh v́ sự thay đổi quá rỏ rệt , đôi mắt như hốt hoảng sợ hải , vẻ trào phúng trong anh đă biến mất , đứng đối diện với anh tôi cảm nhận được giấc mơ êm đềm mà anh hằng mơ ước đă không thành hiện thực , mà lại thay vào đó là những cơn ác mộng chập chờn từng đêm kéo đến đày đọa tinh thần và thể xác của anh ! Ái Linh 10/08/2007 |
| |
![]() |
|
| Ái Linh | Aug 13 2007, 07:15 PM Post #2 |
![]()
Silver Mem
|
Ṿng Quay Chuyến máy bay Viêtnam Airline đến từ Sàig̣n đă đáp xuống phi trường Roissy- Charles de Gaulle đúng theo giờ dự báo. Qua nhiều lớp kính dày đặc bên trong , Lệ hồi hộp pha lẫn chút nôn nao, theo bước một chị hành khách Việt mà cô đă được quen trên máy bay, đến cửa kiểm soát tŕnh chiếu khán để hoàn tất thủ tuc nhập cảnh , và sau đó đến khu nhận hành lư để nhặt lại cái valise nặng nề của ḿnh. Tuy Lệ biết rất rỏ B́nh đang đứng ngoài cửa để chờ , nhưng không thể nào trấn an được nỗi lo lắng hồi hộp trong ḷng . Quay quẩn giữa cái không gian mênh mông với lắm chân người , cái nôn nao gặp lại cũng như cái kỳ vọng khám phá một thế giới mới mà Lệ đă mơ ước từ lâu, cái nguyện vọng xuất ngoại đă được thỏa măn. B́nh đến như một cứu tinh , đưa tay ra cứu vớt đời nàng , đă biến giấc mơ lấy chồng Việt Kiều của Lệ thành sự thật , nàng muốn quên ... quên đi gương mặt hống hách của Thủy cô bạn cùng xóm , khi xênh xang mang cái lớp son việt kiều về thăm lại quê nhà. Thủy rời VN theo chồng chỉ mới có ba năm mà đă như lột hẳn cái lớp da sần sùi nham nhám của cô cóc , ngôn ngữ được sinh sản với hai luồng hơi Mỹ Việt , không biết cô phát âm có đúng không... mà cứ yé ... rồi ô ḱ ... ô dọc ... làm cho bà con trong xóm lao động cứ trố mắt ra mà nh́n một cách thán phục. Lệ nhất quyết rồi mà , qua đây Lệ sẽ học tiếng Pháp cho thật giỏi , để lỡ mai mốt có về gặp lại Thủy tại cái xóm nghèo tơi tả kia , Lệ sẽ xổ tiếng Tây như gió xem ai đó có hiểu hay không ? Vừa đẩy valise ra khỏi cửa , Lệ đảo mắt nh́n xung quanh và gặp B́nh đang đưa tay vẫy vẫy , suưt nữa Lệ nh́n chẳng ra chàng , trông B́nh ăn vận thật sơ sài , chiếc áo khoác ngoài màu xanh đậm với chiếc quần jean hơi bạc màu , không phải là một bộ âu phục với chiếc sơ - mi có thắt cà- vạt mà Lệ thường hay tưởng tượng trong đầu vài tháng nay. Nhưng sự vui mừng gặp lại đă đánh tan thành kiến bên ngoài, Lệ chạy vội đến ôm chầm lấy B́nh , những giọt nước mắt chân t́nh trong phút giây gặp gỡ được dịp ồ ạt tuôn tràn , B́nh xiết chặt Lệ trong ṿng tay , bốn tháng nhớ nhung dài đăng đẳng , chỉ có im lặng... mà nói được nhiều điều muốn nói... Trên đường trở về nhà , Lệ ngồi bên cạnh B́nh trong chiếc xe hơi bóng nhoáng màu rượu chát , chiếc xe chạy phom phom thật êm ả trên lộ lớn , mang đến cho Lệ một cảm giác thật dễ chịu , Lệ đưa mắt nh́n cảnh vật hai bên đường , cái ǵ cũng mới mẻ lạ lùng đối với nàng , Lệ liên tưởng đến những đoạn phim Đài Loan hay Đại Hàn , những lúc chàng trai đưa cô gái lên đồi ngắm trăng , hay những lúc ông chồng d́u vợ vào dùng bữa cơm tối trong các tửu lầu , có bồi bàn phục thị.... - Ḿnh vào Paris rồi em , cũng sắp đến nhà rồi ! B́nh lên tiếng làm cắt ngang ḍng tư tưởng của Lệ , Đưa mắt nh́n quanh như t́m kiếm căn nhà mơ ước của ḿnh , nhưng sao nàng chỉ thấy toàn những căn phố san sát vào nhau , những dăy chung cư không cao vút với kiến trúc tân kỳ , mà lại thấp lè tè bụi bám lâu ngày bắt đầu chuyển màu xam xám . Như đoán được suy nghĩ của Lệ , B́nh nói thản nhiên : - Paris là thủ đô nước Pháp , nên đất ít người đông , cố gắng giữ lại nét văn hóa thanh lịch này cũng là một điều rất hay , anh sẽ lấy một tuần lễ nghỉ ở nhà với em , Paris có rất nhiều nơi để ta thăm viếng , ngày mai anh sẽ bắt đầu đưa em đi tham quan các khu thắng cảnh nỗi tiếng như Tour Eiffel , Khải Hoàn Môn , vườn Tuileries ... và c̣n nhiều lắm . Lệ lắng nghe B́nh nói trong ḷng cũng cảm thấy rất vui , những địa điểm du lịch mà B́nh kể năy giờ , Lệ cũng đă t́m đọc trong sách báo trước khi qua đây , nên cũng chẳng ngạc nhiên ǵ , chỉ có điều thực tế lại khác xa , trước mắt Lệ những dăy phố xưa cổ này làm sao bằng được những tầng nhà chọc trời cao nghệu mà Lệ đă từng thấy trong phim ảnh, cái vẻ sang trọng moderne dù sao cũng đáng chuộng hơn cái h́nh dáng đơn sơ cổ lổ. B́nh đổ xe vào lề và tắt máy , trông anh lăng xăng với gương mặt đầy hớn hở , vội vă đến mở cửa xe cho Lệ bước xuống , B́nh ṿng qua cốp xe mang hành lư của Lệ vào vai và xách trên tay , chàng nở nụ cười thật tươi vui : - Mời bà chủ lên nhà... Lệ e thẹn gượng cười lại với chồng , nh́n thấy căn phố thật giăn dị , Lệ nghĩ thầm , bước qua cánh cửa này ... xem như cuộc đời của ḿnh kể từ bây giờ bắt đầu thay đổi , có thể sẽ không như ư ḿnh mong đợi , nhưng ... đang đi song song bên B́nh , bước chân Lệ bỗng nhiên chùng lại , một chút ǵ đó đang len nhẹ trong tâm hồn của nàng , Lệ muốn được dấu mặt để khóc một ḿnh , hầu xóa đi những h́nh ảnh mà nàng đă tưởng tượng trong mấy tháng nay.... Ái Linh 13/08/2007 |
| |
![]() |
|
| Ái Linh | Aug 24 2007, 05:20 AM Post #3 |
![]()
Silver Mem
|
Ṿng Quay ( tiêp theo ) Vừa bước ra khỏi thang máy , B́nh đă nghe tiếng khóc quen thuộc văng vẳng vọng đến, từ căn hộ của ḿnh chỉ cách hơn mười bước chân , anh thở dài ngao ngán , cơn mệt mỏi như chợt ùa kéo đến đổ ập vào cùng lúc , đậu trên bàn tay uể oải đang tra ch́a vào ổ khóa. Cánh cửa vừa bật ra , cảnh tượng trước mắt như một bức b́nh phong đang dàn dựng để chuẩn bị cho vỡ bi hài sắp vào màn tŕnh diễn. Bé Tú đang nằm lăn dưới đất khóc thét liên hồi , chiếc bàn con kế bên c̣n để lại bát cơm lưng hơn phân nửa , đâu đó vung văi những hạt trắng ngần , B́nh đoán chắc là do con bé đă phun ra khi cơm được đưa vào miệng , vài ba món đồ chơi xen lẩn đủ màu xung quanh... Vừa thấy mặt cha , con bé lại càng khóc to , tiếng tức tửi nghẹn ngào nấc lên từng cơn. B́nh nhanh nhẹn bước đến ôm con bé vào ḷng vỗ về yêu mến : - Nín đi , cục cưng của Ba , sao con không ăn cơm , ăn cơm cho ngoan nha , papa cưng nhiều ... Bé Tú được cha dỗ dành , nên đă nín bặt , chỉ c̣n vài tiếng thút thít nhẹ nhàng trong cổ họng. Lấy chiếc khăn gần đó lau vội nước mắt cho con , B́nh đảo mắt nh́n quanh nhà , bắt gặp Lệ đang từ nhà tắm bước ra , mái tóc chưa kịp hong khô nằm gọn ghẻ trong chiếc khăn nhỏ quấn ngang đầu , chạm mặt với B́nh , Lệ đă vội vàng phân trần trách cứ : - Anh bỏ nó xuống đi , đừng chiều chuộng quá , nó sẽ hư đó , cơm đút vào nó cứ phun ra ... ai chịu nổi ... - Nhưng em đừng để con khóc hoài như vậy chứ , ḿnh chịu khó dỗ ngọt là nó sẽ ăn ngay mà . Vừa nói , B́nh vừa ôm chặt con bé , hôn lên g̣ má c̣n đọng lại đôi giọt nước mắt của trẻ thơ , giờ đây chàng mới để ư , thấy bắp vai con bé có một vệt đỏ lờ mờ c̣n dấu vết của bàn tay... - Em lại đánh nó à ?! B́nh lớn tiếng hỏi Lệ - Sao chứ , em chỉ phát nhẹ để dạy nó thôi Lệ trả lời một cách hững hờ như chẳng có việc ǵ xảy ra - Ḿnh phải dạy cho nó từ bây giờ , chứ để lớn hơn chút nữa , lại càng khó dạy đó anh , anh chỉ biết nuông chiều nó , có bao giờ dạy dỗ nó đâu . B́nh cố gắng để đè nén cơn giận của ḿnh , chàng nghĩ thầm , nói tay đôi với Lệ càng làm cho ḿnh bực hơn , anh gằn giọng : - Anh đă nói với em bao nhiêu lần rồi , em chịu khó hiểu giùm chút đi , bên đây không như quê ḿnh , cha mẹ đánh con cái sẽ mang tội xúc phạm thân thể trẻ thơ , có thể bị kết án đó. Huống chi , em đă mang nặng đẻ đau để sinh nó ra... th́ sao nở ḷng nào đánh nó chứ ... anh... anh thật không hiểu nổi em. - Thôi tới giờ em phải sửa soạn đi làm rồi . Vừa nói xong , Lệ quay lưng bước đi vạ pḥng , để lại trong ḷng B́nh một nỗi buồn mênh mang. Bé Tú dường như đă t́m được nguồn che chở , nên an ḷng ngủ say trên vai của B́nh . Từng bước nhẹ nhàng vào pḥng ngủ , B́nh âu yếm đặt con bé vào chiếc giường nhỏ nhắn của nó , nh́n con ngủ say , hai hàng nước mắt c̣n đọng trên khóe , B́nh nghe tim ḿnh thổn thức theo nhịp thở của con ; đưa tay vuốt nhẹ vá cọng tóc c̣n ḷa x̣a trước trán , B́nh đặt nụ hôn trên trán con và khẽ nhẹ bước ra pḥng , cũng không quên đưa tay khép cánh cửa lại. Bên ngoài Lệ đă khoác manteau vào người , vói tay quơ chiếc sắc da , thấy B́nh ra , nàng ngó lờ bước nhanh ra cửa , động tác khá quen thuộc , Lệ sợ phải nghe B́nh giảng thêm về triết lư sống cũng như phương cách nuôi dạy con cái , những câu lải nhải của B́nh thật quá nhức đầu , cái triết lư cùn ấy đâu có đẻ ra được miếng cơm manh áo để nuôi sống ḿnh chứ , không có tiền làm sao có thể có được những vật chất nhu cầu đ̣i hỏi hàng ngày , Lệ nghĩ đến bộ phim Hàn Quốc đang xem dỡ dang , không biết anh chàng Jo-Heo-Minh sẽ phản ứng ra sao khi đă phát hiện được những vụng trộm của vợ ḿnh ... , tối nay ḿnh sẽ về xem tiếp , bây giờ phải chạy mau lấy Métro đi cho kịp giờ .... Ái Linh 23/08/2007 |
| |
![]() |
|
| Ái Linh | Sep 3 2007, 05:41 AM Post #4 |
![]()
Silver Mem
|
Ṿng Quay ( tt ) B́nh gieo ḿnh xuống ghế , cặp mắt nh́n thẳng lên trần nhà , nóc vôi màu trắng bóng phản chiếu lại nỗi buồn đang gậm nhấm trong ḷng anh , dĩ văng hiện về trong tâm trí như một cuộn phim ngược ḍng đang quay chầm chậm , đưa đẩy hồn B́nh buông thả để bắt nhịp với h́nh ảnh của Lệ khi đặt chân đến Paris. Ḥa ḿnh với cuộc sống mới bên cạnh chồng , Lệ mau chóng t́m lại cho ḿnh sự thăng bằng trong tinh thần , nỗi nhớ nhung về quê hương , về những người thân ở bên nhà cũng dần dần tan biến . Sau một vài tuần làm quen với những góc phố gần nơi ḿnh cư ngụ , Lệ đă bắt đầu có thể tự đi một minh đến những nơi xa hơn , bằng những tuyến đường xe điện ngầm hay xe bus chằng chịt như cái màng nhện ở thủ đô này. B́nh cũng mừng thầm , chính chàng cũng không ngờ Lệ lại ḥa đồng mau chóng như vậy , anh bắt đầu t́m nơi để xin cho Lệ theo học tiếng Pháp tại các trung tâm vừa công lẫn tư , mỗi chiều về B́nh lại bỏ ra vài giờ để kèm thêm cho Lệ , chàng mong Lệ sẽ hiểu biết thêm nhiều về nền văn hóa của quốc gia ḿnh đang cư ngụ. Ba tháng sau , Lệ có mang , nỗi vui mừng sắp được làm cha của B́nh càng gia tăng ,th́ Lệ bắt đầu gắt gỏng , hờn giận bâng quơ , B́nh phải cố gắng t́m lời để an ủi vỗ về . Có đêm nghe Lệ khóc nho nhỏ , B́nh cũng chẳng hiểu nguyên nhân , theo gạn hỏi măi , Lệ chỉ lắc đầu im lặng. Ôm Lệ trong ṿng tay... mà sao cái cảm giác như càng ngày càng xa cách , tiếng thổn thức thỉnh thoảng bất chợt về trong canh khuya lại càng làm cho B́nh khó hiểu , B́nh cố gắng để vun đắp t́nh yêu cho thật đầy ,hy vọng Lệ sẽ t́m được nụ cười qua tiếng khóc của trẻ thơ , đôi lúc chàng nghĩ thầm chắc Lệ quá nhiều lo lắng với vai tṛ mới.. , nên đâm ra buồn bực , thôi th́ ... ḿnh cần phải thông cảm và gánh lấy tất cả trách nhiệm , với những đổi thay trong cuộc sống của Lệ. Chỉ vỏn vẹn vài tháng từ một cô gái nhí nhảnh tự do , bỗng chốc như một làn gió thổi đến thật lẹ ,Lệ phải tuần tự nhận lấy vai tṛ của một người vơ... và giờ đây lại thêm một gánh vác nặng nề trong cái bổn phận làm Mẹ . Nghĩ vậy , B́nh lại càng yêu Lệ nhiều hơn , chàng mừng thầm là ḿnh đă chọn đúng mẫu người để song song chung bước với ḿnh cả một quảng đường đời. Bé Tú chào đời trong ca sinh khó , Bác sĩ phải áp dụng phẫu thuật để mẹ tṛn con vuông , thấy Lệ nằm thiêm thiếp trong nỗi đau đớn riêng mang , B́nh lại càng thương nàng nhiều hơn . Nắm chặt bàn tay Lệ như muốn san sẻ những đớn đau mà nàng phải gánh chịu , B́nh tự hứa với ḷng " Cuộc đời của anh sẽ măi măi là của em " . Quả thật , cái định nghĩa của cuộc đời chẳng phải là một mớ lư thuyết suông , mà phải va chạm vào , ta mới cảm nhận được cái vị ngọt đắng của nó. Sau ngày Bé Tú ra đời , Lệ hay càu nhàu về tiền bạc chi tiêu trong nhà , bữa ăn đơn giản đến mức tối đa , nàng viện dẫn , cần phải để dành tiền để lo cho con . Lệ bắt đầu phê b́nh số lương cố định của chồng. B́nh vẫn thanh thản với những t́nh huống mới, chàng cứ nghĩ Lệ đă làm vợ , làm mẹ th́ lo lắng chi tiêu trong gia đ́nh cũng đúng , B́nh cố gắng bỏ hút thuốc , trên bàn ăn cũng hiếm hoi những chai rượu chát mà ḿnh ưa thích ; tuy không bao nhiêu , nhưng v́ muốn làm đẹp ḷng Lệ , B́nh có thể buông tất cả , B́nh tránh né sự mời mọc của bạn bè , ít đi rong rong , dành nhiều thời giờ ở nhà để vui với vợ con , phụ giúp Lệ chăm sóc bé Tú , B́nh cứ nghĩ hạnh phúc sẽ không bao giờ nỡ bỏ rơi ḿnh , khi chính ḿnh đang nắm hạnh phúc trong tay ... Ái Linh 03/09/2007 |
| |
![]() |
|
| ailinh | Dec 2 2007, 07:00 AM Post #5 |
|
Youth Mem
|
Ṿng Quay (tt) Tiếng nước xối xả vang lên từ trong nhà tắm, làm tan biến đi cái tĩnh lặng của ban đêm, tiếng đánh răng, tiếng lạch cạch của những vật dụng va chạm vào nhau, tuy nhẹ nhàng nhưng cũng vang lên rỏ mồn một trong đêm khuya. Nằm trong pḥng, B́nh theo dơi từng động tác của vợ, h́nh như anh chẳng bỏ một cử chỉ hay tiếng động nào, kể từ lúc Lệ mở cửa bước vào nhà . Đưa mắt nh́n đồng hồ, đă hơn mười một giờ đêm, trong ḷng B́nh mang mang một chút muộn phiền, ngày nào cũng vậy, đêm nào cũng thế , đă hai năm nay có ǵ thay đổi đâu, Lệ càng ngày càng tỏ ra tránh đối diện mặt chồng, B́nh cũng ráng cố gắng để tạo thêm cơ hội tṛ chuyện riêng với Lệ, nhưng mỗi ngày cái khoảng cách càng rộng hơn, và sự e dè ngượng ngập lại đè nặng lên t́nh cảm của hai người. Lệ nhè nhẹ đi ra pḥng khách, nàng bật truyền h́nh và nằm dài trên sofa để xem tiếp cuộn phim đă xem dỡ dang, cái không khí hồi hộp diễn tiến câu chuyện đến hồi gay cấn, th́... B́nh xuất hiện với ly nước mát cầm trên tay, anh khẽ nói : - Em đă dùng cơm chưa? Anh có để phần. - Em đă no rồi. Lệ trả lời một cách hời hợt, cặp mắt nàng vẫn không rời màn ảnh, trong phim hai nhân vật chính đang căi cọ đến lúc cao độ, tinh thần nàng đang tập trung vào những lời đối thoại, nên h́nh như đă quên mất sự hiện diện của B́nh bên cạnh. Đến lúc cảm nhận được bàn tay B́nh đang ve vuốt chân nàng, Lệ lập tức co người ngồi hẳn dậy, nhích ra chừa một khoảng cách nhỏ giữa hai người. B́nh hụt hẩng trước cử chỉ của Lệ, nhưng anh không ngạc nhiên v́ đă vài tháng nay Lệ luôn luôn trốn tránh những va chạm xác thịt cùng chàng. Tuy biết vậy, anh vẫn rướn người qua choàng lấy vai Lệ để kéo nàng sát vào ḷng ḿnh và thỏ thẻ bên tai nàng: - Sao em cứ né tránh anh hoài vậy, đêm nay ch́u ư anh chút nha em ! Lệ kháng cự một cách mạnh mẽ, nàng dùng sức để vuột khỏi tay B́nh. - Em xin anh, đừng ép bức em. Hôm nay em rất mệt. Nh́n gương mặt lảnh đạm thờ ơ của Lệ, B́nh rút tay lại và cầm ly nước uống cạn, chàng nghe như môi ḿnh mặn đắng, vị cay xé trên đầu lưỡi mang mang chất đắng của men rượu đời, hay là mùi độc dược để thiêu hủy mầm sống của hy vọng, của hạnh phúc mà ḿnh cố công xây đắp. - Em có ǵ khó nói phải không? Cứ nói thật với anh đi, chúng ta sẽ t́m cách giải quyết, em có đầy đủ mọi quyền để quyết định tương lai của ḿnh, đừng sống gượng ép, sẽ làm khổ cho em mà thôi, Lệ à... - Không, không có ǵ, em muốn đi ngủ. Nói xong, Lệ bấm nút tắt truyền h́nh và vội vàng bỏ vào pḥng bé Tú. Đêm buồn nhập cuộc với men cay Ai đă v́ ai đắp mộng đầy Gió hỡi ! Về lay chi nỗi trống Cho làn khói mỏng hững hờ bay B́nh buông ánh nh́n ra bầu trời tối đen không ánh trăng sao, một nỗi buồn mênh mang chợt đổ ập đến vây lấy chàng, ánh đèn đường vẫn sáng, nhưng không đủ rộng để lan tỏa lên cao, và Paris... trước mắt B́nh cũng vẫn là một băi sa mạc không dấu chân người, B́nh cảm thấy khô khốc, môi khan khát nứt nẻ những yêu thương, anh nghe ran rát trong cuống họng, cố lê lết bươi t́m một chút nước cô đọng lại từ những cơn mưa nhỏ hay những hạt sương khuya, hai tay chới với đào xới , đào xới trong tuyệt vọng ! Ái Linh ( c̣n tiếp ) |
![]() |
|
| ailinh | Dec 26 2007, 05:57 AM Post #6 |
|
Youth Mem
|
Ṿng Quay ( tt ) Lệ kéo lại chéo mền đắp ngang qua ngực bé Tú, sửa lại tư thế của con bé đang đắm ch́m vào trong giấc ngủ say, con thú nhồi bông nằm hớ hênh dưới sàn nhà đă được Lệ nhặt lên đem đặt cạnh con bé. Nh́n con ngủ say , một cảm giác nhè nhẹ thương mến vụt thoáng qua ḷng nàng, đưa bàn tay vuốt tóc con, Lệ có cảm giác như ḿnh đang xoa dịu một nỗi trầm cảm u uất mà nàng đă gánh chịu bao nhiêu năm qua. B́nh cứ trách cứ nàng ít để ư âu yếm con cái, ít diu ngọt để dạy dỗ bé Tú, lại không chịu học hỏi để t́m hiểu thêm tâm lư của trẻ thơ, B́nh đâu biết chính trong ḷng Lệ cũng có những xáo trộn dằn vặt, những điều mà ḿnh chẳng thể nói ra, những khó khăn thầm kín khó giải bày. Đặt lưng xuống chiếc giường kế bên, Lệ biết ḿnh sẽ không thể dỗ được giấc ngủ đến liền, nàng biết B́nh vẫn c̣n ngồi bất động ngoài pḥng khách với những suy nghĩ riêng tư, nhưng nàng phải làm ǵ khi đă nhận thức được ḿnh và B́nh khó có thể dung ḥa tâm hồn lẩn thể xác. Đă hơn bốn năm trời sống chung, hai chữ gia đ́nh và trách nhiệm đă làm cho Lệ sợ sệt, nàng cũng rất khó chịu khi phải t́m cách tránh mặt B́nh nhiều hơn, có lúc lại lo sợ khi phải đối diện với chính bản thân ḿnh.. Tàn rồi một mảnh trời thu Hỏi em có được thoát tù hay chưa ? Khi ḷng vẫn ngập gió mưa Tủi hờn xối xả đổ bừa xót xa .......................... Trong cái xóm lao động nghèo nàn kia, con bé vẫn lầm lủi nhặt từng mảnh thừa của cuộc đời để sống. Ba Mẹ đă chia tay từ lúc nó chưa đầy hai tuổi, Mẹ đi lấy chồng khác nên không thể mang nó theo, bà giao nó cho người chồng ly hôn như giao một món hàng phế thải, cuộc đời của nó xuôi ngược như cơn gió không nơi cố định, từ nội ngoại đến hai bên họ hàng mọi người không ai dám giữ nó quá một tuần. V́ kinh tế ai cũng bảo vệ lấy cái ǵ gần nhất của họ, có ai dại dột lại gánh thêm một gánh nặng cho dù nó chỉ cần có hai chén cơm cho mỗi ngày . Vài tháng sau, ba nó t́m được người hợp ư, ông mang nó về để sai vặt trong nhà, vừa khi đứa em gái cùng cha khác Mẹ ra đời đă bắt đầu đẩy lùi nó từ từ rời xa ṿng thương yêu của cha mẹ, nó được lớn lên bằng những vết đ̣n roi, những lời đay nghiến, ánh mắt lúc nào cũng lo sợ khi thấy dáng d́ ghẻ đến gần. Khi đến ngày sinh nhật vào lúc nó lên tám tuổi, bà trang trọng tặng cho nó một món quà thật đặc biệt đeo đẳng ám ảnh nó măi trong suốt cuộc đời c̣n lại. " Một cái mâm nhôm " , qua ngày sau bà dắt nó đến nhà cô Bảy cuối hẻm để lảnh từng thỏi kẹo đậu phọng về để nó đi rao bán xung quanh xóm sau giờ học nửa buổi . Con bé Lệ nhuốc nhem đen đúa v́ nắng mưa, nhưng hai bàn chân vẫn nhỏ nhắn ngây thơ, tiếng rao trên đường vẫn hằn trên lối nhỏ, việc học càng lúc càng chậm lại để nhường cho đường đời càng lúc càng cứng cáp bền chặt, thỉnh thoảng Mẹ nó tạt ngang, an ủi nó vài câu : -" Con cố gắng đừng bỏ bê việc học, khi nào Mẹ khá sẽ mang con về lo lắng tương lai, lúc này dượng làm ăn thất bại, lại phải lo cho hai đứa em của con nên người, con là chị lớn đừng có ganh tị nghe hôn ! " Nó cứ trố mắt nh́n người đàn bà trước mặt như nh́n bà khách hàng mỗi chiều hay đón mua những thỏi kẹo ngọt bùi được ḥa chế khéo léo của đậu và đường, nó lí nhí vài câu vô nghĩa trong cổ họng, và biết rất rỏ những ǵ bà nhắn nhủ cũng là những lời bà tự an ủi lấy ḿnh . Cô Lệ lớn lên th́ cái mâm kẹo càng quá nhỏ với thời gian, công việc vẫn được d́ kế sắp xếp thật chu đáo, khi Lệ được mười tuổi bà gởi Lệ giúp việc cho chú Xồi ngoài ngơ , gia đ́nh chú Xồi có chiếc xe bán hủ tiếu trước nhà, thấy Lệ lanh lẹ nên chú đề nghị để Lệ ra giúp việc lặt vặt . Năm Lệ lên lớp chín bị vướng phải cơn sốt cao, đến nổi hai bàn chân không thể đi đứng vững vàng , Mẹ nó đến thăm thấy con gái ḿnh nằm liệt một chổ, bà ứa nước mắt và xin được mang Lệ về chửa chạy cho nó. Lần đầu tiên nh́n thấy Mẹ rơi nước mắt, Lệ thầm cười ... thấy bà diễn thua xa cả mấy cô đóng tuồng trên sân khấu, tự dưng nó lại thương hại Mẹ nó ghê, nó ôm chầm lấy bà và cố gắng nhập cuộc, biết đâu trong tương lai bà và nó sẽ diễn chung một vở tuồng đời. Thời gian trôi qua là liều thuốc nhiệm mầu để giúp Lệ vươn ḿnh trong cuộc sống, hai chân đă đi đứng lại được b́nh thường, nhưng vết nứt nẻ trong tâm hồn lại càng ăn sâu, mặc cảm thua sút đưa đẩy Lệ phấn đấu hơn thêm, mỗi sáng thức dậy Lệ nhắn ḿnh trong gương " phải cố gắng làm việc kiếm tiền " , mỗi tối trước khi đi ngủ Lệ tự nhủ ḿnh " phải cố sống cho thỏa thích " và B́nh là cái phao để Lệ bám vào trong mảnh đời ô trọc này. ( c̣n tiếp ) Ái Linh 25/12/2007 |
![]() |
|
| ailinh | Apr 28 2008, 05:28 AM Post #7 |
|
Youth Mem
|
Ṿng Quay ( tt ) Theo năm tháng, t́nh cảm của B́nh và Lệ xem ra rất tệ hại, hai thế giới vẫn tự xoay trong hai tâm hồn riêng biệt, khoảng cách càng ngày càng lớn dần theo số giày mang trong đôi chân bé Tú. Mười hai năm trôi qua, căn nhà vẫn lặng im, sau một thời gian nổi sóng, mặt nước đă bắt đầu nằm im mang cái lớp băng dày đặc, cái vỏ lạnh lùng h́nh như đă được B́nh và Lệ chấp nhận trong bổn phận riêng ḿnh. Đôi lúc B́nh muốn đặt thẳng vấn đề ly hôn với Lệ, nhưng khi nh́n bé Tú chàng lại bỏ ư định ấy ngay , nh́n con bé mang mang vẻ xinh xắn của Mẹ, ḷng B́nh như trầm hẳn xuống, chàng xem bé Tú là lẽ sống của riêng ḿnh, mà t́nh yêu với Lệ vẫn chưa hề giảm sút, th́ làm sao B́nh có can đảm để dứt bỏ tất cả để ra đi. Cũng có khi tâm hồn trống trải B́nh muốn lao thân vào đối tượng mới, nhưng lại chán ngán cho sự đời lắm chuyện trớ trêu. B́nh bắt đầu dùng rượu để lăng quên, những giọt rượu mạnh có nhiều khả năng làm B́nh quên đi hiện tại. Chất rượu ngấm dần từng ngày để rồi không thể tự chủ B́nh rơi vào trạng thái mà chính ḿnh không thể tha thứ cho ḿnh. Riêng Lệ vẫn ung dung với những ǵ xảy ra xung quanh ḿnh, nàng vẫn chưng diện se sua với các bạn gái, khám phá thế giới đầy mầu sắc vẫn là niềm vui của nàng, những ngày tiệc tùng, những đêm dạ yến , những cuộc du lịch với bạn bè, nàng muốn cải thiện phong cách sống theo thời đại mới , muốn tẩy trược cái vẻ xơ xác nghèo nàn của cô Lệ tại Xóm Đ́nh xưa kia. Về VN đă được ba lần, Lệ vung tiền như lá rụng mùa thu, nơi đó bà con cḥm xóm cứ khen ngợi ca tụng nàng không tiếc lời, Lệ cũng biết rất rỏ những câu ton hót kia chỉ làm vui ḷng nàng, nhưng mặc kệ có hại ǵ chứ, ít ra nó cũng ve vuốt được một chút tự cảm mà Lệ đă mang bấy lâu. Những ngày vui chơi buông thả với bạn bè, Lệ đă quên phứt đi B́nh, nhưng ḷng đă đóng băng nên cho dù có nhiều cơ hội xây lại đời mới, nàng cũng vẫn từ chối, xem như đó là những hành động tạ tội cùng chàng . Tối hôm nay, bên ngoài trời nổi cơn giông, gió rít qua khung cửa va chạm trên nhánh cây vang lên những âm điệu thật buồn, căn pḥng khách le lói ngọn đèn vàng vọt yếu ớt mờ mờ soi trên gương mặt hốc hác của B́nh. Trên bàn chai rượu mạnh đă vơi đi hơn phân nửa, bóng dáng cô ca sĩ hở hang trong ti vi uốn éo theo lời ca đầy t́nh tứ như khơi lại t́nh cảm mà B́nh đă cố nén từ lâu , chàng chợt cất tiếng gọi lớn : - Lệ à.. Không có tiếng trả lời , nh́n qua khe của thấy ánh đèn trong pḥng của Lệ c̣n sáng, B́nh lắng tai nghe động tỉnh bên trong, tiếng nhạc nhè nhẹ văng vẳng . B́nh chậm răi đến trước pḥng đẩy cửa bước vào, nh́n thấy bóng dáng tựa lưng vào thành giường đọc sách, chàng khẽ kêu : - Lệ...ra anh nói chuyện chút Tiếng bé Tú đáp trả lí nhí : - Mẹ đi làm chưa về.. Trong cơn say chập chờn, B́nh không c̣n nhận thức được người trước mặt ḿnh là ai, chàng lao lại giường và kéo tay lôi xệch ra ngoài : - Bao nhiêu năm trốn tránh chưa đủ để em hiểu anh sao? - Ba à, Me chưa về..., con là Bé Tú nè... Bé Tú vùng vẫy trong bàn tay cứng rắn của B́nh, anh mím chặt môi ôm xốc bé Tú ra pḥng khách, dùng cả thân minh đè chặt tấm thân mảnh dẻ đang giẫy giụa trong ṿng tay mạnh mẽ của ḿnh Dưới ánh đèn lờ mờ B́nh chỉ kịp nh́n thấy đôi mắt mở to v́ sợ hải khác hẳn với cặp mắt tinh ranh nhí nhảnh của Lệ trong phút đầu gặp gở. B́nh buông con bé ra khỏi ṿng tay của ḿnh mà nghe chết lịm từ tế bào trong châu thân, mưa gió vẫn ŕ rào bên ngoài, cành lá đong đưa chạm vào phông cửa như từng nhánh cây quất mạnh trên gương mặt của B́nh. Bé Tú vừa rời khỏi bàn tay của cha, chạy vụt vào pḥng đóng chặt cửa lại , tiếng nhạc được vặn to hơn để xua đuổi con thú dữ đang ngồi gục đầu bên chai rượu c̣n đang uống dở dang. Lần cuối tôi gặp B́nh, anh ốm đi thật nhiều , sau đêm đó B́nh không c̣n ở lại nhà, anh dọn đến bạn bè ở tạm để trốn tránh con gái ḿnh, vài tháng sau anh hỏi mướn được một căn pḥng nhỏ trong xóm cư dân da màu, anh vẫn c̣n nghiện rượu, việc làm không thăng tiến mà có vẻ như đang mất dần tin tưởng của cấp trên, bạn bè cũng không c̣n bao nhiêu, kẻ xa lánh , kẻ chê bai, và càng lúc B́nh càng khép kín, anh không hề nhắc đến Lệ , cũng ít nghe anh nói về bé Tú. H́nh như trong B́nh bây giờ chỉ chờ giây phút thoi thóp để giải thoát chàng ra khỏi bóng đen bao phủ.. ( hết) Ái Linh 27/04/2008 |
![]() |
|
| « Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic » |








8:02 AM Jul 11