Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Tình Đắng
Topic Started: Mar 18 2007, 03:45 PM (16,493 Views)
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


KHI EM TRỞ VỀ


Anh có biết khi em trở về
Hạt mưa đầu mùa sụt sùi nhỏ lệ
Con hẻm buồn tanh từng giọt lê thê
Trong yên lặng rũ rê bao nổi nhớ

Nhớ nắng Sài Gòn từng cơn gió thoảng
Bụi tung mù quấn quít bám gót chân
Đêm khuya khoắt qua cầu Trương Minh Giảng
Nỗi buồn đau quá khứ bước nhọc nhằn

Quán cóc vắng loay hoay trời chưa sáng
Ly cà phê tìm lại thuở thân quen
Dưới ánh đèn nhịp sống vội khua vang
Đời cơm áo thâm đen từng đôi mắt

Ngôi trường củ màu thời gian vàng úa
Cánh phượng hồng thắm đỏ mãi trên sân
Chiếc ghế đá trơ ngồi cùng mưa nắng
Mới đó thôi mà tựa áng phù vân

Khi em về hồn chợt thấy bâng khuâng
Con đường phố đổi tên thành xa lạ
Từng dòng xe lấn chen nhau vật vã
Em bỗng thèm quá khứ đã trôi xa

Thuở áo lụa tung tăng ngày hai buổi
Tóc mây dài cài nhẹ cánh phượng hồng
Có bóng dáng ai âm thầm lặng lẽ
Bước theo sau tà áo lộng trong chiều

Khi em về giấc mộng cũng tàn theo
Người năm cũ đã ngàn trùng xa cách !?...
Em ngồi giữa tháng ngày qua đi mất
Nghe lạ xa chất ngất một nổi buồn ...

mauhoakhe , June/08
Kỷ niệm lần trở về SG , tháng giêng 2005
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


EM CỨ NGỠ


Em cứ ngỡ cõi lòng ai đã khép
Phủ rong rêu yên ngủ dưới mộ bia
Kể từ khi tình đau đớn chia lìa
Người quay gót bên kia đời giông bão

Anh có biết trái tim em chao đảo
Một lần thôi áo não cả hồn thơ
Có đôi khi em chỉ muốn thét gào
Hãy rung chuyển cho địa cầu tan vỡ

Em đã khóc đã cười theo nhịp thở
Ngày qua đi cho đêm tối bơ vơ
Mầu thời gian xám ngắt những tàn tro
Hay úa héo chiếc lá gầy trong gió

Em cứ nghĩ tình chết rồi thuở nọ
Tình bỗng về theo vệt bóng trăng thanh
Mảnh tình xưa như một ánh sao băng
Vút lóe sáng trong màn đêm u tối

Ôm hạnh phúc bất ngờ hồn ngây ngất
Dẫu thực hư trên vạn nẻo kiếm tìm
Đường song hành không điểm về tiếp giáp
Bên đời nhau chuyện kể của đôi tim

Anh đời anh với ngày tháng bình minh
Hoa vẫn nở chim nhảy mừng ngàn lối
Em đời em đối bóng với lặng thinh
Trong tâm tưởng hoa tình yêu bất diệt

Hãy cứ để thời gian qua chuyển tiếp
Tình tràn bờ khinh mạng với nhân gian
Tình vô biên từ trong vô lượng kiếp
Nước cuối sông vẫn chảy ngược về ngàn ...

mauhoakhe ,June/08
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


MƯA VẪN BAY BAY


Mùa mưa đó từng hạt rơi bay bay
Nơi quán nhỏ anh thì thầm khẻ nói
Từ em đến cho hồn anh choáng ngợp
Vẽ rạng ngời tinh khiết một đóa sen

Giữa cuộc sống không bùn đen vấy gót
Sáng tâm hồn như một mảnh trăng trong
Anh cảm thấy bàn tay không sao với
Mái tóc dài tựa đẹp áng mây bay

Anh trở lại nơi hẹn hò một thuở
Ngồi thẫn thờ rồi sẽ nhớ nhung hơn
Ô cửa kính xóa mờ cơn mưa bụi
Ly cà phê nghiêng bóng dáng cô đơn

Sài Gòn mùa này trời hay đổ mưa
Con đường nhỏ anh có về qua đó
Hãy lắng nghe tuổi thơ em to nhỏ
Sống hồn nhiên nhảy múa đỏ chân son

Anh có đợi thêm mùa mưa lần nữa
Em sẽ về cùng anh dạo phố khuya
Ta tìm lại thuở hẹn hò hai đứa
Bản tango tay dìu dặt anh đưa

Em sẽ cười tiếng thủy tinh rạn vỡ
Góc Sài Gòn như thể của riêng ta
Rồi ta ngắm dòng sông mùa nước nổi
Bỗng chạnh lòng theo từng nhánh rong trôi

Trong gặp gỡ sẽ có mầm ly biệt
Em nhớ hoài trong tâm khảm tuổi thơ
Lời Phật dạy thâm sâu bao đạo lý
Đến và đi xuôi theo lẽ tự nhiên

Em bỗng ước một ngày trên bến xưa
Anh chờ em sông xanh mướt một màu
Con thuyền nhỏ đưa mình xuôi sóng nước
Tìm tuổi thơ lướt nhẹ theo mái chèo ...

mauhoakhe , June /08
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


THỜI GIAN


Bên đó thời gian đang ngủ say
Bên ta trời thắp sáng lên ngày
Sầu vương ánh mắt xa vời vợi
Tình giờ như cánh vạc vụt bay

Tịch lặng sương khuya mờ giăng giăng
Ướt đẫm hồn ta nỗi đau hằn
Quỳnh hoa cánh trắng trong đêm tối
Thoảng nhẹ hương thầm gợi xa xăm

Lâu lắm vườn thơ chẳng ghé thăm
Cổng sầu tơ nhện phủ im nằm
Mực cạn bút nghiêng hồn mù tối
Lời thơ bỗng nghẹn chữ đơn côi

Mà thôi ta hãy cố mà quên
Lời thơ người quá đỗi êm đềm
Tình ta như giọt sương mai sớm
Một thoáng hương Quỳnh say dịu êm

Xin để cho ta giấc ngủ yên
Đừng lay ta dậy với chao nghiêng
Để hồn run rẩy bao xao xuyến
Giã biệt tình mê đã muộn phiền ...

mauhoanhe, SEP/05

Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem
TỪ BÀI THƠ THỨ NHẤT


Em còn nhớ từ bài thơ thứ nhất
Anh tặng em cô gái Huế mộng mơ
Em đón nhận trong phút giây tình cờ
Mang ấp ủ cho tình thơ hương ngát

Lời tự tình theo mây trôi bàng bạc
Như sương khuya rơi từng hạt mong manh
Mảnh trăng thanh chiếu rọi qua song mành
Người con gái với vành trăng mười sáu

Anh đứng nhìn ôm nỗi đau thầm la(ng.
Bởi tình yêu định mệnh đã an bày
Phút gặp gỡ chỉ thoáng một cơn say
Như chiếc lá cuốn xoay trong vũ trụ

Em bây giờ riêng cõi nhớ hoang vu
Thơ giam kín trong ngục tù buồn bã
Ngày qua đi thơ xót xa chi lạ
Tình nguy nga bỗng sụp đổ tan tành ....

mauhoakhe
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
hoatim_ya
Member Avatar
Youth Mem


NGẪU NGHIÊN HỒNG

Ngẫu nhiên thương bài thơ thứ nhất
Từ dạo trang dài ướt thơ ngây
Từ khi má thắm hây hây đỏ
Bên giỏ phượng hồng với me bay

Ngẫu nhiên thương bài thơ thứ nhất
Nét mực tròn ý nghĩ thật ngây thơ
Rồi em mơ chín đỏ má hây chờ
Và từ đó nhiều tình thơ để viết.

mến tặng thi sĩ MHK qua bài thơ dễ thương nhé .

KIM HƯỜNG - LA GI
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


TRẮNG XÓA MỘT MÀU


Tôi như cái vỏ trống rỗng
cố tìm một chút màu sắc cuộc đời
sao chẳng có gì thoáng qua
mà chỉ thấy một màu trắng xóa !?...
tôi thèm ánh trăng của đêm
tỏa dịu dàng trên nụ Quỳnh hương
tôi thèm một chút mặt trời
len thật nhẹ trên đám cỏ non xanh mượt

tôi đưa bàn tay bé nhỏ
hứng những hạt mưa rơi trên tàng khế
một sáng sương mù tôi xa rời quê hương
chuyện trở về thâý đường xa ngút ngái
tôi tệ bạc để lại ký ức buồn đau
quay quắt bước đi và muốn lãng quên tất cả

vẫn một màu trắng đục ngờ
như đôi mắt con cá ươn xa bờ nước cạn
màu trắng của tấm vải sô phủ lên thân xác chị tôi
khi nấc tiếng sau cùng...
tất cả một màu trắng lạnh người
giống như màu trời đêm hôm đó

tôi cũng kịp nhận ra một ngày giông bão
màu áo trắng thơ ngây đã hoen lấm lỡ làng
màu trắng dưới vực đèo Hải Vân
cho tôi một lần tuyệt vọng
muốn buông trôi thân xác hững hờ

mưa nơi đâu hãy té tát vào hồn
để tôi được ướt sũng
khóc lóc khi cuộc tình đã chết
nắng nơi đâu hãy nung lên ngọn lửa
cháy lên da thịt ...dậy chút hồi sinh

hình như tôi đang chết !?...
trong một thân xác rỗng toác
trắng ... một màu trắng xóa... tôi quá hãi hùng
không còn cảm nhận những gì quanh đây
khi ma` tôi mỗi sớm mai thức dậy
lao vào cuộc sống ...
mỗi chiều trở về như thể chưa hề ra đi

màu trắng ... tôi muốn vẽ lại từ đầu
rất vụng về từ những ước muốn
rất đơn giản từ những nghỉ suy
tôi là ai !?...từ một hạt bụi ngu ngơ
chen chân đi tới cuộc đời này

nổi trôi theo từng con sóng nổi chìm
dòng tóc đã thôi xanh
nét thu ba thôi gợn màu lóng lánh
tôi đi qua đi qua... ngoái đầu nhìn lại
màu trắng chập chùng hòa tan trong bóng dáng hư vô ...


mauhoakhe Sep21/08
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


CÒN AI NƠI PHỐ CŨ

Hôm qua nằm mộng thấy trở về
Hương tết lan tràn cả thôn quê
Em mặc áo hồng đi guốc mộc
Qua sông gió lộng mái tóc thề

Anh viết cho em vạn ý thơ
Cũng không nói hết nghĩa mong chờ
Bơ vơ từ độ mình xa cách
Ta lạc mất rồi tuổi mộng mơ

Bao năm rồi nhỉ !?... xa quê hương
Vẫn nhớ hàng cây những con đường
Áo mầu lụa trắng như cánh bướm
Nhẹ buớc hồn thơ mộng luyến thương

Em cũng như anh lật hồ trường
Tìm bao dư ảnh thoảng hơi sương
Ừ nhỉ làm sao mà quên được
Tình đến tình đi chuyện vô thường

Sáng nay soi bóng mình trong gương
Nhạt mầu son phấn đến chán chường
Tháng ngày thấp thoáng mùa xuân đến
Mà sao tin nhạn lạc muôn phương

Có lẻ nắng về trên phố xưa
Tìm hộ dùm em hàng liếp dừa
Sẽ thấy trong thơ màu hoang dại
Vọng tiếng ai cười thật dễ thương


MầuHoaKhế Dec14/08
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


GIÁNG SINH XƯA

Gió heo may thổi về se cơn lạnh
Đường phố giăng đèn đón Chúa Giáng sinh
Hàng thông xanh ngàn ánh sao lấp lánh
Rọi mù lòa nổi nhớ đã nằm yên

Đông lại đến bên thềm hoa dấu mặt
Cuộc tình buồn khe khẻ gọi tên nhau
Tà áo xưa duyên dáng đẹp sắc màu
In sâu đậm đêm ghi lời ca thánh

Bài tình thơ ngời xanh màu ngọc bích
Vẫn còn đây trang tro.ng một chổ nằm
Góc tim nhỏ dòng máu còn thắm đỏ
Mỗi đường dây rung cảm của tháng năm

Cơn mưa chiều nay gợi nhớ xa xăm
Quán trưa vắng nơi hẹn hò một thuở
Những vòng xe Sài Gòn bừng cơn nắng
Dòng sông đêm tỏa bóng ánh trăng rằm

Gió thì thào hoa lá ngủ say êm
Tay đan ấm hương nồng thơm mái tóc
Thơì gian đứng trong không gian yên lặng
Để lắng nghe rộn rã nhịp tim yêu

Em quay về và chuyện của chúng mình
Như xếp lại lãng quên cùng thế kỷ
Ngày qua đi nhìn chiều xuống im lìm
Đong nỗi nhớ khi mâù trời dâng tím

Tìm lại gì mùa Giáng Sinh kỷ niệm !?...
Tuyết rã tan theo ảo ảnh chia ly
Cali buồn đêm hoang vắng đầy thêm
Trong giá buốt sầu lên bên chăn gối


MầuHoaKhế Dec17/08
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


CHO NGƯỜI

Viết cho người đã về bên kia núi
Khuất mù xa vọng tiếng gọi thiên thu
Mắt mở to trong vũng tối đui mù
Miệng cười nói sao thanh âm im bặt

Mấy mươi năm đời qua đi lận đận
Sống có vui ? ... vách bóng đối thinh không
Từng sợi tóc vẫn còn nồng hơi ấm
Cánh tay gầy ngóng mỏi tháng ngày trông

Nguời ra đi như vó ngựa hừng đông
Lướt sóng gió vút cao bờ biển rộng
Thân trai giữa nước nhà cơn biến động
Ngày trở về phó mặc giữa hư không

Trời nắng hạ dấy lên mùa giông bão
Người không về thây gửi chiến trường xa
Bao nhiêu năm lá chết phủ mộ nhòa
Nằm khuát kín dưới tà dương bóng nguyệt

Mãi hôm nay tình cờ qua thư viết
Biết tin người đêm mở huyệt tối đen
Tôi lặng yên nghe vẳng một điệu kèn
Đang réo rắc đêm dài trong cô tịch

Câu yêu tôi ... người vẫn còn dấu kín
Phút đang trình trong đáy mắt lặng thinh
Tôi đã thấy tình người dâng thắm thiết
Tay đan tay gắn bó chuyện chúng mình

Người đã về theo gió lộng phong linh
Rất lặng lẻ bên đời tôi mơ ngủ
Người mang tặng một cành hoa bất diệt
Trót thương yêu nguyện giữ mãi cuộc tình

Tôi sẽ về... nén hương lòng hiển linh
Vuốt tấm ảnh vàng phai màu cỏ úa
Thân xác rã hòa tan cùng cát bụi
Hạt ngu ngơ xin vướng lại tình đầu ...

MầuHoaKhế Dec/08
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem
NHƯ GIỌT SƯƠNG MAI

Mgười hỡi thôi nhớ nhung mà chi
Hãy quên như lá rớt hiên ngoài
Xin để tâm hồn yên ấm nghỉ
Mong manh tình chỉ giọt sương mai

Hãy nghe tiếng sóng dội vô bờ
Đau nằm bờ đá dấu tàn phai
Cát buồn lắng đọng từ muôn thuở
Gió cứ vô tình cuốn tung bay

Nhớ nhung chi nữa hỡi người ơi
Từ xa nhau vỡ mảnh trăng rằm
Hồn thơ nhói buốt bao tâm sự
Thềm lạnh vẫn chờ bước ghé thăm

Đông đến khu vườn giá lạnh căm
Quỳnh hoa thắp cánh vút cung hằng
Xác xơ thoát kiếp nơi trần thế
Hương cũng nhạt nhòa theo tháng năm

Trăng đã không về mấy bữa nay
Bên song cây lá trơ xương gầy
Sáng nay sương đọng còn lấp lánh
Thấp thoáng mơ hồ những bóng mây

Đêm Chúa ra đời đến thế gian
Hài nhi ngời sáng thánh thần vang
Lời ca thiên Chúa bình an ngự
Cầu nguyện cho người bớt suy tư

Người nhé cho nhau những mỹ từ
Những vần thơ đẹp nét trinh nguyên
Hãy lắng nhịp kinh trong thinh lặng
Tình đẹp muôn đời tình tái sinh ...


MầuHoaKhế Dec/08
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


TỪ GIỌNG NÓI NGƯỜI

Giọng nói người như con sóng thì thào
Vỗ thật nhẹ ngọt ngào trong nỗi nhớ
Thuở áo trắng sáng ngời sân phượng đỏ
Vần thơ tình trải nở cả mùa thương

Từ giọng nói xao động suốt đêm trường
Tim chai sạn lay run từng mạch máu
Chưa lần gặp mà mơ hồ vương vấn
Tiền kiếp nào đã run rủi ngàn sau !?...

Tôi lắng nghe rồi tim chợt nhói đau
Kỳ lạ quá vỗ về xin yên ngủ
Con tim yêu một lần như quá đủ
Đừng dại khờ hãy dừng bước phiêu du

Ngày hôm qua ... hôm nay và ngày mai
Xin mãi mãi đừng cho tôi gặp lại
Tim yếu đuối tong tâm hồn khổ ải
Từ đời hoa sầu kín phút thoát thai

Giọng nói người êm ái và khoan thai
Tôi nghe thấy lời yêu xưa vang mãi
Tôi mâu thuẫn trói con tim ghì lại
Giọng nói người ôi giọng nói liêu trai

Đêm sâu thẳm trải dài tôi chết lặng
Mê hoặc tiếng ca huyển hoặc lời thơ
Từ giọng nói tôi nghe lòng muốn khóc
Níu tóc mây gục chết giữa trời mơ

Ôi tình cờ lúc hồn chợt bơ vơ
Từ giọng nói một đời tôi tìm kiếm
Người là ai !? tôi vẫn hoài tự hỏi
Vũ bão tháng ngày xâm chiếm bình yên ...

MầuHoaKhế Dec/08
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


CHIẾC LÁ MÙA ĐÔNG

Rơi thật khẻ chiếc lá nào vừa chạm
Bậc thềm nhà trơ lạnh giữa mùa đông
Lá héo úa cuộn thân nằm tội nghiệp
Chờ gió mang hất nhẹ vào hư không

Lá xuôi bay theo khung trời mở rộng
Dưới ánh đèn vàng câu chuyện nhỏ to
Những mảnh đời gói mình sau cánh cửa
Nước mắt rơi hòa lẫn với nụ cười

Lá chợt nhó cái mầm xanh mơn mởn
Trên tàng cây chim ríu rít gọi bầy
Con sâu bé trườn mình ôm lá ngủ
Lá thấy lòng chợt ấm giữa đôi tay

Mưa rả rích từng giọt buồn trên lá
Lá đong đầy hồn viễn xứ qua đây
Lá hờn thu quay gót vàng trên cây
Mang đông đến dâng màu mây u ám

Heo may rét lá nằm rung đôi cánh
Bám cuống khô chờ giây phút lìa cành
Lẻ đất trời xuôi về cội chưa đành
Mong manh quá khi làm thân chiếc lá

Từ xanh non đợi đến ngày tan rã
Buồn hay vui chắc lá cũng như ta
Sao ta thấy hồn trơ ra như đá
Đời hắt hiu theo chiếc lá mùa đông

MầuHoaKhế ,Dec28/08

Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem
DÃ TRÀNG

Ta cứ ngỡ mặt hồ yên phẳng lặng
Bỗng một hôm ta đối diện với người
Cơn sóng lòng xao động cuốn trôi phăng
Tim chai sạn đóng băng thành rác rưởi

Đêm sáng sao rõ môi cười khinh mạng
Mắt sâu đen giam kín nỗi niềm riêng
Bờ vai nghiêng bước vững chải ngang tàng
Cho ta thấy một phiến lưng thật đẹp

Ta sống lại một thời không hạn hẹp
Tuôi thanh xuân kênh kiệu lướt đi qua
Hàng cây si xếp lớp đứng hai hàng
Bước ta dến thư tình bay trắng xóa

Ta hiện than là đóa hoa đài các
Không phấn son rất đẹp nét thơ ngây
Tóc ta bay hương sót lại tháng ngày
Thành kỷ niệm tuổi học trò ngớ ngẩn

Ta từ giả cánh phượng hồng ai đó
Thầm lén trao lặng lẽ những ngày qua
Giã từ bang? đen pha^n' trắng từ đây
Xin xếp lại trôi theo đời cơm áo

Ta đã sống con tim mang hoài bảo
Lẩn quẩn vòng vây khốn đốn tâm hồn
Lúc tận cùng những nổi khổ lao đao
Tim chai sạn máu đóng băng thành thạch

Ta tự nhốt linh hồn trong ốc vỏ
Sống lạnh lùng trước muôn vẽ gọi mời
Có gì đâu những lời nói buông lơi
Sau mặt nạ dấu nụ cười giả dối

Người phá vỡ mảnh hồn ta cằn cỗi
Ta bàng hoàng nghe rưng rức tim đau
Có lẻ nào tình nhuốm lại sắc màu
Khi tiếng hát người len vào mạch máu

Ta đã thấy đôi cánh tay nương náu
Cho tóc mây e ấp gối đầu nằm
Ta ước ao dựa sát vào vai nhau
Nghe hơi thở trong bóng đêm sâu thẳm

Tiếng người nói vọng âm ba vang mãi
Dội hồn ta ngày tháng đã ra khơi
Ta thèm yêu và thèm những giận hờn
Ta yếu đuối muôn vạn lời bày tỏ

Nguời vẫn cứ lặng yên từ nơi đó
Tình của ta phút chốc ngỏ đi hoang
Ta biết rồi tình chỉ kiếp dã tràng
Lâu đài cát chờ sóng xô ra biển

MầuHoaKhế Jan/09
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem
LỜI NGƯỜI Ở LẠI

Anh ạ mùa đông đã qua đây
Trên cành cây lá trơ xương gầy
Không còn nghe tiếng chân xào xạc
Lôí mòn buồn nhớ dấu chân nai

Mây vẫn ngàn năm trôi về đâu
Trăng khuyất bao lần trăng lại đầy
Nhớ đêm tiễn biệt hoa quỳnh nở
Hương nụ hôn đầu vẫn còn say

Bao lần vuốt nhẹ mái tóc mềm
Tình thơ mang đọc suốt thâu đêm
Những dòng mực tím trên trang giấy
Là cả mùa sim tím ngập hồn

Anh ạ bao lần ngắm hoàng hôn
Ngọn lửa hồng reo lạnh bên trời
Gót người viễn xứ sao chưa mỏi
Theo tuyết lưng trời vẫn chơi vơi

Chẳng lỗi vì ai lỡ nhịp cầu
Em về xõa tóc giữa mùa ngâu
Sông nước buồn trôi rơi từng cánh
Một đóa tương tư lạnh mấy sầu

MàuHoaKhế, Jun/09
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


NGỜ VỰC

Tôi cứ luôn ngờ vực
Trong thế giới hôm nay
Tình yêu sao có thực
Giữa nhịp đời cuồng quay

Thôi thì tôi cứ say
Ngày cứ dài vô tận
Nhíu lấy đôi chân mày
Trái tim hoài phân vân

Người ta bảo yêu tôi ?
Tôi cười nụ bâng khuâng
Có thật không hở trời
Khi tuổi người xanh tươi

Này hỡi chàng tuổi trẻ
Ngang tàng nhìn cuộc đời
Dẫm đạp lên ước lệ
Xếp đạo đức ngăn đôi

Vượt qua lằn biên giới
Tiếng yêu nói trên môi
Rạch ròi và bướng bỉnh
Tuổi của người và tôi

Tôi có gì để mất ?
Một thời đã trôi qua
Tôi có gì để cho !?
Ngoài bóng chiều qua ngỏ

Tôi mở to đôi mắt
Nghiêng mái tóc thật dài
Nhìn kỹ đi cậu nhóc
Những sợi bạc vươn vai ...

MàuHoaKhế, Jan/09
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem
TÌNH SAY


Thì hãy cất lên tiếng thơ sầu
Rượu mềm môi nhạt mộng đêm thâu
Em về got' mo^ng. hai` in da^u'
Tóc xõa bên lầu hoàng hạc bay

Em tự nơi nào buớc qua đây
Mù sương đẫm ướt hồn lưu đày
Ôi mắt thu sầu vàng mấy kiếp
Vũ khúc ghê thường gầy gật say

Ta muốn em ơi dựa sát đầu
Nghe làn hương ủ tóc mây thơm
Nghe rừng hoa thở đêm huyễn hoặc
Rợn gió âm hồn e ấp mơn

Ta muốn đêm dài cứ dài hơn
Nhịp kinh cuồn cuộn sóng giang hà
Tiếng thơ ai oán khúc cầm gãy
Rung chuyển tây lầu mái sương pha

Ta sợ bình minh rọi tả tơi
Một hồn ta đó nát tan rồi
Dòng thơ nuôi lấy linh hồn chết
Hãy thở dùm ta phút chia phôi

Mầu Hoa Khế, Jan/09
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


THÁNG MƯỜI BA


Chia tay có thật chia tay !?
Anh về bên ấy những ngày yên vui
Quỳnh hương khép cánh ngậm ngùi
Còn em xõa tóc nằm vùi xót xa
Chia tay ở tháng mười ba
Tháng tình nhân hát tình ca ngọt ngào
Bỗng dưng mà vẫy tay chào
Môi ngoan em vẫn khát khao đợi chờ
Để con phố nhỏ bơ vơ
Bóng anh xa lạ mịt mờ khói sương
Mình em ôm lấy hồ trường
Trăng soi rõ bóng con đường em qua
Anh nhớ gì không tháng mười ba !?
Hay tình yêu chỉ huyễn mờ chiêm bao
Thế mà ta đã xôn xao
Thế mà ta đã buồn vào thiên thu ...


Mầu Hoa Khế Jan/09

Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


SEN NGỘ

Vọng lan trong cõi u minh
Trầm trầm niệm chú từ bi di đà
Thân oằn khổ não nghiệp mang
Tơ tình chưa dứt buộc ràng vào thân
Bồ đề hạt cứ tay lần
Tâm không vọng động tỏa ngần hào quang
Hồn đi vào cõi thênh thang
Nhục thân trên sóng bạt ngàn lặng trôi

Mỉm cười sen nở trên môi
Về bên gối tọa trả rồi nghiệp duyên ...


Mầu Hoa Khế, Jan/09
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mauhoakhe
Member Avatar
Youth Mem


MIẾNG KẸO QUÊ HƯƠNG

Mây trắng ngang trời mây trắng bay
Nắng vừa vươn dậy sau hàng cây
Lá vàng héo úa rơi từng cánh
Chim mới vừa reo tiếng gọi bầy

Sáng nay đôi má em hây hây
Mùa đông sắp rời bỏ chốn này
Bên anh nghe nắng về thật ấm
Ước gì tay nắm lại bàn tay

Anh hứa sẽ về thăm quê hương
Nôn nao như trẻ mới hôm nào
Mùa xuân pháo nổ khoe áo mới
Bẻn lẻn làm sao ánh mắt chao

Em vẫn người em thuở mộng mơ
Thời gian ngừng lại ở người thơ
Trái tim vẫn trẻ như năm cũ
Chờ anh về dạo lại phím tơ

Nắng đã về rồi nắng thật vui
Vươn mầm cỏ dại xanh đâm chồi
Sáng nay một cánh hoa thật tội
Điểm lại nụ cười trên nét môi

Em bỗng nhớ về đường xa xôi
Bấn sông Thạch Hãn lững lờ trôi
Có cây khế đã bao mùa trổ
Những đóa hoa mầu tím đơn côi

Bên tê cát trắng bãi Nhan biều
Từng chiều nghe từng lũ chim kêu
Nhà ai khói tỏa cơm ban tối
Trong nắng hoàng hôn đổ bóng xiêu

Từng đoàn hành hương về La Vang
Đức Mẹ hiển linh đổ hai hàng
Dòng lệ xót thương đời cơ khổ
Quê nhà mưa nắng lắm tang thương

Em còn bé dại ngày đến trường
Ê a mẫu giáo thật dễ thương
Có anh hàng xóm hay khen thưởng
Học ngoan anh cho miếng kẹo đường

Bao năm xa xứ tóc điểm sương
Vẫn nhớ ngày xưa miếng kẹo đường
Món ngon vật lạ trên thế giới
Làm sao quên được vị quê hương ...

Mầu Hoa Khế, Jan/09
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Go to Next Page
« Previous Topic · Thơ Tình · Next Topic »
Add Reply

Theme designed by Lighty of Outline. Theme coded by Pando of GForce and ZNR.