| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Một Nỗi Buồn Thầm Kín | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 22 2007, 11:35 PM (720 Views) | |
| Ái Linh | Feb 22 2007, 11:35 PM Post #1 |
![]()
Silver Mem
|
MỘT NỖI BUỒN THẦM KÍN Phần I Hạnh chải sơ lại mái tóc và ngắm ḿnh trong gương trước khi rời khỏi nhà , lớp kem nhẹ không đủ để che lấp hai bên đuôi mắt ...đă bắt đầu lấm tấm ẩn hiện vài nếp nhăn ... gương mặt trang điểm phơn phớt như vẫn c̣n vương đọng một chút u buồn mệt mỏi của một cô gái đă sắp qua tuổi xuân , chỉ riêng nụ cười là không mấy thay đổi , và với Hạnh ...như thế cũng đă quá tạm đủ . Nàng tự thấy hài ḷng và cất tiếng hát khe khẽ một ḿnh .... Khoác vào ngựi chiếc áo choàng màu hoàng yến với chiếc khăn quấn ngang cổ mà Hạnh không bao giờ bỏ sót . Quơ tay lấy xâu ch́a khóa , Hạnh bước ra khỏi nhà và đóng ập cánh cửa lại , khóa thêm hai ṿng tay cho ăn chắc ... Hạnh lấy thang chân chạy ào xuống nhà , chỉ có 3 tầng lầu th́ đâu có ǵ mệt mỏi chứ ... Bước ra đường , Hạnh hít thật mạnh để tiếp nhận những luồng khí trong mát vào hai buồng phổi " Thật là sảng khoái ..." nàng tự nói một ḿnh . Thả chân băng qua góc sân cỏ của căn phố để đến nơi chổ đậu xe , chiếc xe cũ kỷ đă theo Hạnh từ 6 năm nay đă bắt đầu nhỏng nhẽo rồi , thỉnh thoảng cứ dở chứng nằm ù một chổ , năn nỉ cách mấy cũng không nhúc nhích , phải chạy thầy ... chạy thuốc tốn hao ...mới chịu hom hem x́ xạch lê thân cà rịch cà tàng phom phom trên lộ , chắc nay mai phải cho nó dźa nghỉ hưu trí ...nhưng trước đó phải đi cười xả giao ... thông cảm với anh chàng ngân hàng mới được ... Tra khóa .. đề máy xe , h́nh như chiếc Peugeot này đang ghẹo chọc Hạnh hay sao đó mà , nó gồng ḿnh rống vài tiếng xong ...mới chịu êm ả ngoan ngoản theo Hạnh tà tà di chuyển ... Ứ hự ! Chỉ c̣n có 30 phút là đến giờ hẹn , oh ... có sao chứ , những cái hẹn như thế này Hạnh trể hoài ... quen rồi ... , cứ mường tuợng lại gương mặt của Hằng ... em gái nàng , của Việt ... thằng em rể , và của ai đó ... Hạnh chưa biết mặt , chỉ nghe chỉ thị của Hằng gọi điện thoại hôm giữa tuần bảo Hạnh đến dùng cơm chiều nay ... nhân dịp ... cho ai đó ra mắt , biết đâu tiếng sét ái t́nh sẽ lóe sáng qua lần mai mối thứ hai của Việt ... Hạnh lại mường tượng đến gương mặt của Má nàng , lúc nào cũng lo lắng tội nghiệp cho đứa con gái bạc phận long đong trên con đường t́nh duyên ... giống như trong lá số cung mệnh t́nh duyên của nàng , bị sao Cô Thần chiếu mệnh ... nên chậm chạp trong lứa đôi ... , Má cứ bảo lá số của chị em nàng ...đều được ông Thầy ở Hồng - Kông xem giùm ... nên trúng phong phóc ..., bằng chứng là các em gái em trai của Hạnh lần lượt lập gia đ́nh , chỉ có Hạnh là cứ sờ sờ ra ... ở giá ... Chiếc xe rẻ trái qụeo vào con đường dẫn đến nhà Hằng ...ừ ... trễ 5 phút ... sớm chán ... hôm nay xem ra khá đúng giờ đây , chiếc xe cũng vừa tấp vào căn nhà khá xinh xắn của vợ chồng Hằng . Vừa bước xuống xe , bé Cà Na ... con gái 7 tuổi của Việt _ Hằng ... đă chạy ụp vào ôm lấy Hạnh .. - Bé ngoan ... Cà Na ngoan ... hôn d́ Hạnh cái nè ... , Cà Na học giỏi không ? Có quà cho Cà Na ne` ... - Mẹ chờ d́ Hạnh , có chú Phong đến g̣y ... Tay dắt con bé vừa bước vào nhà , Hạnh đă nghe tiếng cười nói xôn xao vọng ra , cũng khá đầy đủ đó chứ , có cả gia đ́nh của các em nàng đều có mặt ... ái chà ... sao mà giống buổi lể dạm hỏi quá vầy nè , Má Hạnh đă có mặt từ trước ... vội kéo tay Hạnh vào trong bếp .... bà lên tiếng nhắc khẻ : - Con nhắm được th́ tiến tới nghen hôn ? Cậu Phong này .. Má thấy cũng khá lắm , đừng để vuột thêm lần nữa , con đă 36 tuổi rồi ... phải nắm bắt cơ hội ... - Dạ ... con biết rồi ... Má àh , con đă 36 tuổi rồi , phải có chồng để có người chăm sóc , lá số tử vi nói ... con lấy chồng muộn màng ... nhưng đừng để qua 40 ... phải không nè ... hihihi .... Má đừng lo ... hụt đám này , con c̣n có tới 4 năm để chọn lựa muh ... - " Í .. Í ... , bà đừng nói vậy nghen "... Tiếng Hằng ong ỏng bên tai ... " Ông Việt với tui nghe lời Má ... phải chạy đi kiếm chồng gấp gáp cho bà nè , chớ nếu không Má lại nói tui chẳng biết thương bà chị gánh hết những trắc trở t́nh duyên giùm đàn em ... hhiihi .... ḱ này bà phải cho tui ăn đầu heo đó ... " - Ừa , được rồi nhỏ , chắc mi sợ sau này phải nuôi cơm bà già này chứ ǵ , nên t́m người tống đi gấp gấp hén ... - " Thôi , mau lên con , người ta chờ ḱa "... Má vừa hối thúc vừa đẩy nhẹ Hạnh ra ngoài .... .............................. 22 fev 2007 |
| |
![]() |
|
| Ái Linh | Feb 24 2007, 08:03 AM Post #2 |
![]()
Silver Mem
|
MỘT NỖI BUỒN THẦM KÍN Phần II ... Má vừa nói vừa hối thúc Hạnh ...vừa đưa tay đón lấy chiếc áo choàng và khăn quàng bảo đứa em dâu đem treo trong móc tủ ... Đưa tay vuốt sơ lại mái tóc , một động tác quen thuộc , Hạnh b́nh thản đi lên pḥng khách . Ở đây xem ra cũng khá huyên náo , mọi người đang bàn luận về trận bóng đá sắp đến ... , tiếng cười nói huyên thuyên của các em trai nàng và Việt đang đến hồi gây cấn ... Thấy Hạnh vào , mọi người đồng thanh im bặt , Phú và Quí như hiểu ư , im lặng rút nhẹ ra ngoài , chỉ c̣n lại Hạnh , Việt và một người đàn ông khá chững chạc ... mà Hạnh đoan chắc đó chính là Phong ... người mà Việt định giới thiệu cho nàng ... - Ah ... chị Hạnh đây , vào đây ... em giới thiệu ... đây là anh Phong , bạn làm chung sở , c̣n đây là chị Hạnh ... ḿnh đă nói trước với anh rồi đó ... Thái độ vồn vả của Việt xen lẩn câu nói h́nh như đă quá quen thuộc ... làm cho Hạnh nửa tức cười ... nửa tội nghiệp , chắc Việt cũng như Hằng lo lắng cái đầu con heo mai mối tự dưng mọc cánh bay đi nữa chứ ǵ ... Phong cũng khá bặt thiệp , anh đứng dậy khẽ nghiêng ḿnh chào Hạnh với một nụ cười khá bảnh : - Chào cô Hạnh , đă được Việt giới thiệu sơ về cô , hôm nay hân hạnh được làm quen ... - Dạ chào anh ... hân hạnh quen biết anh ... mời anh ngồi ! Hạnh cũng giả lả để làm vui ḷng chủ và khách - Chị Hạnh tiếp anh Phong giùm em tí nhen , em có việc phải làm chút ..., anh Phong ngồi chơi nhé ... Vừa nói Việt vừa lui ra ngoài... nhưng cũng không quên đưa tay khép nhẹ cánh cửa pḥng khách ... C̣n lại hai người , Phong với động tác thật nhẹ nhàng , anh nâng b́nh trà rót cho Hạnh một tách hơn quá nửa : - Mượn của chủ nhà , xin mời cô Hạnh tách trà ! - Cảm ơn anh , cũng thay mặt chủ nhà , mời anh nâng tách vậy ! Không hẹn ...mà cả hai cùng bật cười , cái điểm xa lạ đă mau chóng bị đánh tan , Phong khá hoạt bát nhưng không sổ sàng ... anh nói khá nhiều về tuổi trẻ hiện nay với những đam mê theo thời đại , mang lối sống hướng về tương lai nhiều hơn . C̣n Hạnh cũng khá cởi mở nhưng kín đáo , có thể những trầm tư riêng lẻ của nàng đă mang đến cho Hạnh những suy nghĩ không vội vàng ...., tuy có nhiều lư luận của Phong đưa ra ... Hạnh chẳng mấy ǵ tán đồng , nhưng nàng vẫn cười , vẫn vui vẻ , vẫn dẩn dắt câu chuyện cho suông sẻ , tránh t́nh trạng trống đánh xuôi ..kèn thổi ngược , nhờ vậy tiếng cười lúc nào cũng rộn rả , và câu chuyện không đến nỗi tẻ nhạt dễ gây khó chịu cho cả hai ... Nắng bên ngoài đang dần lịm tắt , để lại cảnh hoàng hôn trầm mặc , xa xa ... tiếng dương cầm của cô bé nhà cuối đường vang vọng lại , tiếng nhạc đă cắt ngang câu chuyện giữa Phong và Hạnh , cả hai ... h́nh như đều đang ôm ấp trong ḷng một nỗi niềm riêng ... đang thả hồn về một cảnh giới riêng ḿnh , từng nốt nhạc du dương đă vô t́nh tách ra hai lối rẽ ... một bên được giành sẳn cho Phong .... và bên kia Hạnh đang lặn hụp trong bễ nhớ nhung .... xa khuất .... Tiếng nhạc vừa dứt , cũng là lúc Việt bước vào , ngọn đèn góc pḥng lóe sáng , kéo Phong và Hạnh trở về thực tại để đối diện với chính ḿnh ... - Mới đây ...trời đă tối rồi ...mau thật ... , ḿnh chuẩn bị dùng bữa nghen ! Lời nói của Việt cũng vừa kịp lúc đánh tan cái không khí trầm buồn đă qua .. - anh Phong ngồi chơi , Hạnh xuống phụ với Hằng lo bữa ! Hạnh lên tiếng phụ họa - Vâng Hạnh tự nhiên ! Phong khẽ mỉm cười Hạnh đứng dậy bước đi hơi ngượng ngùng , v́ nàng biết ánh mắt của Phong đang trông theo ḿnh , đưa tay vuốt lại mái tóc ... ( cũng là thói quen ).... , Hạnh cố che dấu những giọt nước mắt đang chuẩn bị dâng trào .... hít thật mạnh vào .... để t́m một luồng khí mới , Hạnh cố kéo cái hiện thực đang diễn tiến tại nơi đây trở lại với minh .... nàng lẩm nhẩm " nơi ấy có ǵ chứ , tạm thời ḿnh hăy quên đi ..." . Hạnh tự cho ḿnh thêm một cơ hội mới , cơ hội mà đă rất nhiều lần Hạnh tự cho phép ḿnh ... nhưng kết quả có được đâu nào !! 24 fev 2007 |
| |
![]() |
|
| Ái Linh | Feb 26 2007, 11:56 PM Post #3 |
![]()
Silver Mem
|
MỘT NỖI BUỒN THẦM KÍN Phần III ... Vừa bước vào nhà , Hạnh đă buông ḿnh xuống sofa , soăi người ... ngửa đầu về phía sau để trút đi một chút mệt mỏi trong ngày . Theo thói quen , Hạnh bật tivi lên để xem lướt qua các đài chính , hinh ảnh chiếu sáng trên màn h́nh không làm cho Hạnh tập trung , nàng tắt máy nhắm mắt nằm lăn khềnh trên ghế ... Ban đêm thật yên lặng , chỉ nghe tiếng gió ŕ rào , hàng cây trước nhà đang đếm nhịp đong đưa , xa xa ... trên bầu trời đen thẳm không ánh trăng sao , một chiếc máy bay dạ hành đang nhấp nháy ... chậm răi vạch từng vệt khói xam xám nhợt nhạt . Hạnh nghĩ đến buổi cơm ở nhà vợ chồng Hằng tối hôm nay cũng không mấy thay đổi , có chăng ...là niềm vui thật lớn mà Hạnh c̣n hưởng được bên cạnh Má và gia đ́nh của các em , một nỗi xót xa len nhẹ trong ḷng Hạnh , khi nh́n thấy mái tóc của Má h́nh như càng ngày ... càng trắng hơn , Hạnh cảm thấy ḿnh có lổi với Má và các em rất nhiều , nàng tự hứa sẽ cố gắng mọi cách để bồi đắp lổi lầm của ḿnh .... " Regggggggg " , tiếng điện thoại reo vang cắt đứt ư nghĩ của Hạnh , hừ ... ai mà gọi vào giờ này " ... tuy càu nhàu , nhưng Hạnh cũng bắt máy nghe ... - Allo , Hạnh đây ... - Hạnh hả , Ngọc nè ... sao đi ăn tiệc vui không , có tin ǵ béo bổ không nhỏ ? Tiếng của Ngọc bên đầu giây , làm Hạnh giật bắn người , một vài giây bối rối , Hạnh lấy được sự b́nh tỉnh của ḿnh ... - Chuyện ǵ chị Ngọc , khỏe không ... lâu quá không gặp hén ... - ùh , lâu quá , cũng gần một năm , Hạnh cũng khỏe phải không ? Thím và gia đ́nh cũng b́nh an chứ ... , có định từ giă chủ nghĩa độc thân chưa ? Đừng thắc mắc nghen , Hằng có nói sơ với ḿnh hai ngày trước ... - Con bé xí xọn này , chỉ được cái là bày vẻ thôi ... Hạnh đánh trống lảng cốt ư để không trả lời thẳng vào câu hỏi của Ngọc , nhưng bên kia đầu giây , tiếng nói của Ngọc cũng vang thật đều .... - Tính tới đi bồ , khi nào xong , nhớ gởi thiệp hồng báo tin nghen , Ngọc và anh Quân sẽ lên để uống rượu mừng cùng với Hạnh , nhưng hè này có định đi đâu chơi không .... hay xuống tụi này chơi đi , hai đứa nhỏ cứ nhắc d́ Hạnh hoài , Hè này anh Quân định chở cả nhà qua Espagne chơi , nghe nói ở đó có băi biển rất ấm và đẹp lắm , Hạnh xuống tham gia đi chơi chung .... Tiếng của Ngọc vang vang trong điên thoại , như từng vết búa khẽ nhẹ lên đầu Hạnh , hởi ơi ! Có ai , có ai đang hiểu được tâm sự của Hạnh bây giờ chứ , Hạnh đang nghĩ ǵ ? Chỉ biết rằng hai gịng lệ tự động chảy xuống đôi g̣ má c̣n lấm tấm màu phấn hồng , cố ngăn tiếng nấc bằng một tiếng ho nhè nhẹ , Hạnh cố gắng để trấn tỉnh bản thân ḿnh .... - Hạnh sao vậy , không được khỏe hả . Câu hỏi thật vô tư của Ngọc , lại làm cho Hạnh nhói đau trong lồng ngực - Ah không , hôm nay Hạnh khá vui , nên uống rượu hơi nhiều , bây giờ hơi nhức đầu tí nè ... Hạnh cố gắng để lấy lại sự tự tin ... - Vậy , Hạnh nghĩ nha , Ngọc cúp máy đó , khi nào khỏe , nhớ điện lại cho Ngọc nhé bonne nuit Hạnh - Uh , bonne nuit chị Ngọc , hẹn gặp lại nha Gát điện thoại ..như gát lại mội niềm vui vừa lướt qua , cũng là giây phút đón nhận một nỗi buồn vừa chụp xuống , Hạnh suy tư miên man về một nơi chốn xa xăm ...mà nàng đă gởi trọn vẹn cả linh hồn của ḿnh , tiếng sóng biển ŕ rào như mời gọi , như thách thức ...như thúc giục ...như hờn dỗi , ngọn sóng thủy triều xa xa nhấp nhô những lời t́nh tự tri giao , ngọn gió lâng lâng man mác thổi vờn trên môi má như những nụ hôn ấm áp của Người ... đôi lúc se thắt nồng nàn khi được nằm trong ṿng tay của ai đó ... chợt nghĩ đến đây Hạnh run bắn cả người , ḿnh đă mơ tưởng ǵ nhỉ ? Cái cảm giác hổ thẹn , tội lổi lại xâm chiếm hồn nàng .... gây cho Hạnh một nỗi xót xa chua chát ... muốn gọi tên ai đó , nhưng ḷng lại không dám , muốn nghĩ đến lại lo sợ bâng quơ ... có phải cuộc đời đă trớ trêu đùa giỡn với t́nh cảm của Hạnh .... Nàng cố xua đuổi h́nh ảnh của ai đó ra khỏi tâm trí của ḿnh , ta phải làm ǵ đây . Hạnh chợt nghĩ đến Phong , đến lời mời dùng cơm tối vào ngày mai ..mà nàng c̣n lưỡng lự chưa dứt khoát , bởi v́ Hạnh không muốn tự lừa dối chính ḿnh ... lại cũng không muốn làm cho Phong nuôi thêm hy vọng .... ḿnh có nên nhận lời hay không ? Bước lại bàn , bật máy computer để xem tin nhắn , Hạnh chợt bật cười với một hàng tin khá quen thuộc " Cô bé .... Paris nắng nhiều không em ? Thứ tư này , anh sẽ đến chổ hẹn cũ vào lúc 6 giờ chiều , nhớ để dành cho anh một góc nhỏ trong cái bóng của em nhé ... Hôn Paris ... " Ừ , ai dám bảo rằng con đường của Hạnh đang đi ..không t́m thấy ánh sáng chứ , với nàng ..những ǵ đă trải qua Hạnh đều cảm thấy đầy đủ , nàng chỉ cần một vài con đom đóm nhỏ lóe lên để soi sáng con đường t́nh ḿnh đang dấn bước , Hạnh cảm thấy thỏa mản với những ǵ Người đă mang đến , trong ḷng của Hạnh lúc này chỉ là niềm hân hoan rạo rực mong chờ , ...mong chờ đến ngày gặp lại anh ... Hạnh đă chờ ... và sẽ chờ ... măi măi em sẽ chờ anh ... anh à .... Hạnh khe khẽ ngâm nga một bài hát củ rích ..." Nắng chia nửa băi chiều rồi ....vườn hoang trinh nữ khép đôi lá rầu .... " .... Ừ nhỉ , ... Paris nắng ấm lắm đó anh .... và ngày đó cho dù thời tiết thế nào , em cũng sẽ cảm thấy rất ấm áp trong ṿng tay của anh ..... ............. 26 fev 2007 |
| |
![]() |
|
| Ái Linh | Jul 26 2007, 03:47 PM Post #4 |
![]()
Silver Mem
|
Một Nỗi Buồn Thầm Kín Phần IV Hạnh hướng ánh nh́n ra bờ sông , nơi chiếc du thuyền đang từ từ chậm răi , đưa du khách tham quan phong cảnh thủ đô nằm dọc theo hai bên bờ , những ṭa nhà kiến trúc cổ xưa vẫn kiên cố tồn tại với thời gian , đứng sừng sửng tươi cười nghiêng ḿnh chào đón những ánh mắt của du khách. Mặt nước sông Seine lượn lờ biêng biếc thả trôi những cụm mây in trên bầu trời trong vắc . Nước vui đùa nhấp nhô từng ngọn sóng nhỏ đánh bạt vào bờ rồi lại im ĺm như một người đang cần một giấc ngủ yên ... Lúc này đây , Hạnh cũng cần một chút yên tịnh để đè nén những xúc cảm đă dâng trào trong ḷng , ngọn sóng như đang bộc phát dữ dội khi gặp anh vẫn c̣n âm ỉ reo vang . Những tiếng nấc âm thầm đă được Hạnh cố gắng đè nén trong ḷng, để rồi sau vài phút gặp lại , Hạnh chỉ thốt được hai tiếng " anh Quân ..." , và ... cứ thừ người ra im lặng . Quân như đồng cảm sẻ chia với tâm t́nh của nàng , nên anh lặng lẽ nắm chặt lấy bàn tay của Hạnh nằm trơ trẽn trên mặt bàn . Hơi ấm từ ḷng bàn tay anh chuyền sang như muốn thiêu đốt cái nỗi nhớ nhung chất ngất đă bao nhiêu ngày vắng nhau . Hạnh không tự chủ được ḿnh , nên đă để hai gịng lệ tuôn dài trên đôi má , những giọt nước mắt vui mừng gặp lại , hay những giọt lệ sầu tủi cho thân phận ḿnh , như bắt được nhịp đang ồ ạt tuôn tràn . Nén lại trong sự vui mừng gặp lại , Hạnh rút chiếc mouchoir ra thấm nhẹ lau đôi hàng lệ , miệng mỉm cười với Quân và cặp mắt nh́n thẳng vào mặt chàng . Hạnh muốn đối diện với sự thật và chấp nhận một mối t́nh đang hiện hữu trước mắt , nàng cất tiếng hỏi thăm : - Anh và gia đ́nh vẫn khỏe mạnh ? Quân không trả lời câu hỏi của Hạnh , mà anh vừa cười vừa đánh lăng sang chuyện khác : - Hơn hai năm không gặp lại , em vẫn không thay đổi , riêng anh ... đă già đi nhiều , em xem ...mái tóc đă bạc màu hơn một nửa , thời gian có bao giờ ngừng nghỉ , phải không em ? Bây giờ Hạnh mới đủ tầm nh́n để quan sát rỏ Quân , quả thật .. anh đă già đi khá nhiều , so với số tuổi gần năm mươi , Quân xem ra rất dày dạn phong trần , mái tóc hoa râm , lại thêm cặp kính cận , nh́n anh có vẻ đạo mạo của một ông cụ non . Nghĩ tới đây Hạnh bật cười , niềm tự tin lại trở về chiếm lĩnh xua đuổi cái nặng nề đau xót trĩu nặng tâm tư khi năy . Nàng rút`tay ḿnh ra khỏi bàn tay Quân , trong lúc Quân gọi anh bồi bàn mang đến cho Hạnh một tách chocolate nóng , Hạnh lập lại câu hỏi của ḿnh : - Chị Ngọc và hai cháu vẫn khỏe mạnh ? - Gia đ́nh anh vẫn b́nh thường , anh đi công việc giao dịch cho hăng hai ngày nay , chiều mai anh phải đáp xe lửa về dưới ấy , bổn phận trách nhiệm công việc và gia đ́nh , đôi lúc anh cảm thấy rất mệt mỏi . Và một điều , đă làm cho anh không được an tâm ... đó là cuộc đời tương lai của em . - Đời em , tương lai của em , nó đă được em chọn lựa , em không bao giờ hối hận những ǵ ḿnh đă suy nghĩ đă làm . Hạnh trả lời một cách cương quyết ... - Anh đă cho em rất nhiều , nhiều lắm . Riêng em lại cảm thấy có lổi với chị Ngọc bằng bao nhiêu cái nhiều ấy. Những ǵ anh ban cho em , em lại cảm thấy như ḿnh đă đánh cắp của chị . Em không muốn phải chiếm thêm vị trí trong ḷng anh , cũng như lo sợ sẽ cướp thêm một phần hơi thở của chị Ngọc . Chúng ta đừng suy nghĩ thêm để thay đổi cục diên và vai tṛ của chúng ḿnh nha anh . Hạnh thản nhiên hớp một ngụm chocolate, để tự khẳng định những suy nghĩ của ḿnh . Nàng muốn Quân thật sự b́nh thản để gánh vác vai tṛ đă được định sẳn với gia đ́nh riêng của chàng . Qua vài giây lặng im , Quân hỏi nhỏ : - Chuyện của em và Phong thế nào ? Hạnh vô tư để thưởng thức cái vị ngọt ngào của chất đường đang ngấm dần trên đầu lưỡi . Đặt tách xuống bàn , Hạnh mỉm cười : - Chị Ngọc đă cho anh biết phải không ? Mà có ǵ đâu , t́nh yêu đâu có chớp nhoáng vậy chứ , em vẫn thong thả , và đă từ chối lời mời dùng bữa tối với Phong . Anh cũng thừa biết mà . - Đôi lúc anh thật mâu thuẩn , cứ mong em thật hạnh phúc ... mà chính ḿnh lại không thể ban hạnh phúc cho em . Hạnh à , em có trách anh không ? Tiếng Quân nhỏ dần , để rồi thay vào ánh mắt thiết tha , như muốn nói rất nhiều điều chàng muốn nói . Hạnh đưa tay hất ngược mái tóc ra phía sau , cặp mắt vẫn nh́n vào đôi mắt Quân như an ủi , như tha thứ , như mơn trớn xoa dịu nỗi dày ṿ trong ḷng chàng . - Ḿnh vẫn như xưa nhé anh , em không muốn thay đổi , định mệnh đă an bày , nhưng ta vẫn là của nhau , em đă yêu anh , cũng như đă được anh yêu , th́ có sá ǵ cái khoảng cách và thời gian , chỉ cần nghĩ đến anh là em đă cảm thấy hạnh phúc rồi . Paris đă lên đèn , anh đưa em về nhé .. Quân khẽ gật đầu , anh gọi bồi bàn đến trả tiền , trong lúc Hạnh ưu tư nh́n mông lung ra bờ sông , những chiếc du thuyền về đêm càng lộng lẩy , vẻ đẹp xa hoa kiêu ḱ của thủ đô như muốn lột trần để khách ghé thăm một lần sẽ không bao giờ quên . - Minh đi em Quân d́u Hạnh ra khỏi quán nước , trong khi thực khách đang đổ xô vào các nhà hàng . Làn hương đêm thoang thoảng d́u dịu như đồng lơa với hai kẻ yêu nhau , Hạnh nép sát vào ngực Quân , ṿng tay ôm lấy hông chàng , Quân nhẹ nhàng đặt nụ hôn trên làn tóc mượt mà bay bay theo chiều gió , anh khẽ nói : - Ḿnh lang thang Paris chút nữa nha em , chúng ta ghé quán ăn dùng bữa , trước khi anh đưa em về . - Đêm nay , em thật cảm thấy hạnh phúc lắm . Quân nâng cằm Hạnh lên nh́n sâu vào ánh mắt của nàng , trong giây phút này chàng đă thấy được cái hạnh phúc mong manh mà Hạnh ao ước , nó quả thật rất nhỏ bé , nhỏ bé như những ǵ chàng đă cho Hạnh , để rồi sau những giây phút bên nhau , t́nh yêu lại thêm cuồng nhiệt bộc phát dữ dội . Có biết bao nhiêu ngày xa cách , để nỗi nhớ nhung tràn lấp mất ngơ hồn , những đêm không thể ngủ , khói thuốc ám vàng cả ngón tay , chàng muốn t́m h́nh ảnh của Hạnh mong manh ẩn hiện theo từng vệt khói . Yêu Hạnh đă gần mười năm nay , mà chỉ có thể cho Hạnh được những hạnh phúc ít oi , những ánh nh́n yt́u mến thông cảm , hay thậm chí chỉ là những cơn mơ , Quân cảm thấy ḿnh thiếu sót với nàng rất nhiều . Nhưng biết làm sao để có thể di dời được vai tṛ của cả hai , khi Hạnh lại là chị em chú bác ruột thịt với Ngọc , phản ứng của mọi người thân như thế nào , liệu gia đ́nh có sẳn ḷng phá bỏ hàng rào thế tục , để chấp nhận cuộc t́nh éo le này . Quân kéo Hạnh sát vào ḷng ḿnh , anh nói khẽ vào tai của Hạnh : - Anh cũng vậy , cảm ơn em đă ban cho anh một t́nh yêu , tuy muộn màng , nhưng anh cảm thấy rất thỏa măn , ḿnh sẽ măi măi bên nhau em nhé ... Ngọn gió vừa mới lướt qua , thổi tung mái tóc của Hạnh , thay lời chúc mừng cho hạnh phúc của cả hai ... Paris , giữa Hạ 2007 Ái Linh |
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic » |







8:02 AM Jul 11