| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Thương quá Tiếng Việt ơi ! | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 2 2007, 12:03 PM (522 Views) | |
| TheBlackSun | Feb 2 2007, 12:03 PM Post #1 |
|
Administrator
|
Có những văn bản tiếng Việt người đọc không đủ kiên nhẫn để hiểu. Không phải v́ ư nghĩa mà chỉ v́ họ không biết liệt nó vào loại ngôn ngữ nào. Mỗi con người đều mang trong ḿnh một niềm tự hào dân tộc riêng. Em là người Việt Nam và em tự hào một dân tộc Việt Nam có truyền thống văn hoá giàu đẹp. Một trong những nét đẹp ấy là ngôn ngữ Việt: Phong phú, đa dạng, đầy sắc màu! Có câu: "Phong ba băo táp không bằng ngữ pháp Việt Nam". Thật thế. Đă có lần em viết rồi: Sao nó bảo không đến? Sao bảo nó không đến? Sao không đến bảo nó? Sao nó không bảo đến? Sao? Đến bảo nó không? Sao? Bảo nó đến không? Nó đến, sao không bảo? Nó đến, không bảo sao? Nó đến bảo không sao. Nó bảo sao không đến? Nó đến, bảo sao không? Nó bảo đến không sao. Nó bảo không đến sao? Nó không bảo, sao đến? Nó không bảo đến sao? Nó không đến bảo sao? Bảo nó sao không đến? Bảo nó: Đến không sao. Bảo sao nó không đến? Bảo nó đến, sao không? Bảo nó không đến sao? Bảo không, sao nó đến? Bảo! Sao, nó đến không? Chỉ thay đổi dấu sắc, huyền, ngă, nặng một từ biến thành rất nhiều từ với ư nghĩa hoàn toàn trái ngược nhau. Bởi thế mới có chuyện dở khóc dở cười khi đọc SMS: “ Em that la dam dang”-> Em thật là đảm đang, nhưng có người hiểu thành “em thật là dâm đăng”… Có lẽ cái hay, cái đẹp của tiếng Việt các nhà ngôn ngữ học đă tôn vinh rồi, nhưng ở đây, em chỉ muốn thốt lên rằng "Thương quá tiếng Việt ơi" ! Có phải v́ yêu ngôn ngữ mẹ đẻ mà em như vậy không nhỉ? Hội nghị khách hàng của VTC hôm trước có một anh PGĐ trẻ, đẹp trai, chắc cũng Tây học đâu đó. Trong khi đang cao hứng phát biểu ǵ đó bỗng dưng anh ta “ đần” mặt ra để… t́m kiếm một từ ngữ. Cuối cùng anh ấy phát biểu rằng "Vậy là hôm nay chúng ta có một buổi gặp mặt enjoy với nhau". Em không hiểu anh ấy suy nghĩ mất vài chục giây để nghĩ xem từ enjoy kia tiếng Việt thế nào hay để nhớ ra từ enjoy. Việc sính ngoại ngữ trong những câu tiếng Việt không có ǵ là mới mẻ cả. Bản thân em thỉnh thoảng cũng bừa phứa "Tao không sure lắm đâu" chẳng hạn. Nhưng một PGĐ phát biểu có quay phim chụp h́nh ầm ĩ mà không nhớ ra nổi enjoy diễn đạt bằng tiếng Việt thế nào th́ em bỗng "thương thương" tiếng Việt nhà ḿnh. Em là người Hà Nội, có lần nghe hai chị người Huế nói chuyện với nhau em chỉ hiểu bập bơm, sự căi nhau của người Huế cũng hay, vẫn một giọng êm ái nhẹ nhàng. Có điều họ nó nhanh quá, lại có những từ địa phương em không hiểu nhưng chắc rằng nếu được viết ra, em sẽ đọc được bởi vẫn cùng chung cái gốc Việt… Thế nhưng có những văn bản tiếng Việt mà thật sự em không đủ kiên nhẫn để hiểu. Không phải v́ ư nghĩa của nó quá phức tạp em không có khả năng hiểu mà chỉ v́ em không biết nên liệt nó vào loại ngôn ngữ nào. Chắc người nước ngoài học tiếng Việt đọc những văn bản này chỉ có đường khóc dở và nguồn hứng thú với tiếng Việt sẽ bị dập tắt: “ Hum nai mai coa rui hok” ( hôm nay mày có rỗi không ? ) hoặc “ iem cun hun mun thie doa, tai noa cu true iem muh…” ( Em cũng không muốn thế đâu, tại nó cứ trêu em mà ... ) Sợ quá! May mắn lắm có cái dấu vào th́ thành thế này: “Hum nai mài coá rũi hok” hoặc “ iem cũn hun mún thíe đoa, lại noá cứ true iem muh…” Đấy chỉ là hai câu thôi, có những văn bản dài đến cả ngh́n chữ toàn viết bằng những câu chữ này. Gọi là văn bản vậy thôi chứ thực ra ta có thế bắt gặp rất nhiều trong thế giới 360 Y!. Người sử dụng đa phần là thế hệ 9X, thoảng hoặc có thêm anh nào, chị nào 8X, đôi khi cả 7X. Là do em đă trở thành người của thế hệ sau mà thấy nhức đầu với những câu văn này hay do em không theo kịp thời đại? Đọc entry kiểu thế này may ra chỉ là bạn bè thân thiết em mới căng mắt, căng cả năo bộ để cố hiểu cho hết. C̣n người khác th́ đành ngậm ngùi bỏ đi, hoặc cho comment phía dưới, "chịu, không thể hiểu viết ǵ"…. Môn tập đọc (tiếng Việt) vốn dĩ khá đơn giản với một người Việt Nam đă ở độ tuổi 21 phát triển b́nh thường về chỉ số IQ, học tập ấy vậy mà với em sao tập đọc những ḍng viết của người Việt như vậy khó khắn đến thế? Anh Tây Joe viết tiếng Việt thế giới blog chẳng ai c̣n lạ ǵ. Có phải v́ anh ấy là người nước ngoài mà viết hay thế, viết thuần Việt thế, trong sáng thế không? Ngẫm mà lại kiểu viết mới ấy của các bạn trẻ, bỗng thấy “ thương quá tiếng Việt ơi”… Đây chỉ là suy nghĩ cá nhân, phát biểu cảm tưởng cá nhân. Không nhằm vào ai, không đả kích ai. Nếu có thể, hy vọng các bạn phấn đấu v́ tiếng Việt của chúng ta giảm bớt cách viết rất rất phi tiếng Việt quay về với lối viết thông thường! Có thể khi chat chúng ta có thể: “hok, mài, nài, noá…” nhưng khi viết thành một đoạn văn th́ tiếng Việt cần sự trong sáng. |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic » |






8:03 AM Jul 11