| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Ôm ấp | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jan 3 2007, 01:12 PM (525 Views) | |
| TheBlackSun | Jan 3 2007, 01:12 PM Post #1 |
|
Administrator
|
Chiều muộn, tôi đă phải dừng lại để nhường đường cho một người phụ nữ đang vội vă đẩy một chiếc xe chất đầy những túi lớn và một cô bé con. Vừa lúc, một bánh của chiếc xe đẩy bị mắt kẹt, khiến cho chiếc xe bị đổ, mấy cái túi đổ tung toé, người phụ nữ cũng bị ngă, cả cô bé con cũng rơi khỏi xe, hoảng hốt tột độ. Đúng theo bản năng của một người làm cha, phản ứng đầu tiên của tôi là lao đến bế cô bé sốc lên vai ḿnh, vỗ lưng để dỗ dành nó. Và cảm giác đầu tiên của tôi là ngạc nhiên khi cô bé không hề nh́n quanh t́m mẹ. Cô bé chỉ khóc và nh́n thẳng vào bức tường, cuống cuồng nắm chặt lấy áo và cổ tôi. Cô bé cũng không trả lời khi tôi nựng nịu, mà chỉ vùi mặt vào ngực tôi. Chỉ vài dây sau, người mẹ trẻ chạy lại phía con, nhưng cô bé không chịu rời tay ra khỏi vai tôi. Tôi đành nói người mẹ cứ sắp xếp lại những chiếc túi, để tôi bế co bé giúp. Nghe thấy tôi vỗ về cô bé, chị bỗng nói: - Nó chỉ có thể nghe anh nếu anh áp tai nó vào ngực anh, v́ nó c̣n bị điếc nữa. "C̣n?" Tôi cuối xuống nh́n vào đôi mắt xanh rất đẹp. Và tôi nh́n thấy... không ǵ cả. Không phản ứng. Không định hướng. Không cảm xúc. Cô bé mong manh và hoảng hốt này vừa bị mù vừa bị điếc. Cửa sổ duy nhất của cô bé để hướng ra thế giới là nhờ sự ôm ấp. Tôi vuốt má cô bé và thấy một nụ cười yên tâm qua làn nước mắt. Tôi cù vào phía dưới cằm, cô bé cười khúc khích rồi ngả đầu vào vai tôi. Tôi cảm thấy trái tim ḿnh như rạn nứt khi nghĩ đến cô con gái 2 tuổi rưỡi của ḿnh - Christina. Đă hàng tháng nay tôi không kể chuyện cho nó nghe trước khi đi ngủ, v́ tôi phải làm việc buổi đêm. Đă cả năm nay rồi tôi không chơi tṛ cù vào bụng để nó cười rộ lên thích thú. và có lẽ cũng cả tuần nay rồi tôi chỉ "Ngủ đi, bố yêu con" mà không hề ôm hay hôn Christina. Christina! Liệu cô bé tôi đang bế trên tay có biết rằng tôi là một người xa lạ? Và liệu cô bé có phân biệt được những người khác nhau? Liệu cô bé có biết đâu là mẹ ḿnh và đâu là những người phụ nữ khác? Và tất cả những câu hỏi của tôi được trả lời trong một giây sau đó. Khi mẹ cô bé ôm lấy con ḿnh thật chặt, dụi vào má và hôn lên trán cô. Vẻ mặt cô bé đă tảr lời tất cả: Tất nhiên là cô có thể nhận biết được mọi người. Tôi đă cố gắng để không khóc khi nh́n hai mẹ con họ đi khuất sau góc phố. Có một điều tôi muốn làm ngay lập tức: Về nhà và ôm lấy bé Christina, để nó nghe được cả trái tim tôi cũng nói "Bố yêu con". |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Cửa Sổ Tâm Hồn · Next Topic » |






9:41 PM Jul 11