| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Tản Mạn | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Oct 17 2006, 12:30 PM (524 Views) | |
| TheBlackSun | Oct 17 2006, 12:30 PM Post #1 |
|
Administrator
|
Nỗi Buồn Không Nói Ra Nhớ năm tôi học lớp 7, vào một hôm trời mưa rất to, ba tôi chở tôi đến trường cũng vừa với kẻng trường vừa báo vào giờ học. Giờ đầu là giờ Hóa, cả lớp tưởng rằng cô Hóa bị bệnh mới hết chắc không đi dạy đâu, nhưng khoảng 5 phút sau th́ cô vào lớp. Cả lớp rất ngạc nhiên v́ trời vẫn c̣n mưa mà cô lại bệnh mới hết, cô cũng đến đúng giờ để lên lớp tiết đầu. Cô vừa nói với lớp là xếp tập lại, cô kiểm tra bài cũ, th́ ở dăy kế bàn chót có một bạn từ dưới nói lên: "Trời mưa như vậy cũng đi dạy cho được, không biết dạy đủ tiền thuốc uống hay không mà sao siêng quá?" Cả lớp hầu như đều nghe câu nói của bạn đó, không biết cô có nghe hay không mà thấy cô không nói tiếng nào và cô cũng không kiểm tra bài cũ nữa mà cho học bài mới. Thế là cả buổi dạy tiết đầu tiên cô rất buồn nhưng không hề nói với bạn đó một điều ǵ. Nghĩ lại sao tôi cảm thấy tội nghiệp cho cô giáo của tôi quá! Một cuộc đời rất có ích cho xă hội nhưng lại bị xă hội ít quan tâm đến. V́ thế tôi cứ băn khoăn hoài, không biết có nên đi theo con đường của cô nữa không? |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| TheBlackSun | Oct 17 2006, 12:32 PM Post #2 |
|
Administrator
|
Đêm mùa đông giá lạnh. Ngồi bên bàn soạn trang giáo án tôi vô t́nh lật trang sách văn lớp tám đọc truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa" của nhà văn Thanh Lam. Truyện ngắn này, tôi đă được học từ thuở c̣n là học sinh cấp II. Câu chuyện dung dị chân thật và cảm động chứa chan t́nh nhân ái. Cảm giác lạnh lẽo tan biến ḥa vào trong từng nhịp đập của tim, của máu, của hơi thở là hơi ấm t́nh người. Tôi lắng nghe bên đường tiếng chổi xào xạc của người công nhân vệ sinh, tiếng rao đêm lanh lảnh của ai kia văng vẳng vọng về. Ngồi trong căn pḥng, nệm ấm chăn êm nhưng bên ngoài kia c̣n biết bao người lam lũ vất vă... Tôi cất tiếng thở dài... Có phải ngọn đèn nhà ai nấy sáng giữa đêm đông? Giờ này c̣n biết bao kẻ giàu đang vui chơi giải trí bên bàn tiệc ở khách sạn nhà hàng, với những lời chúc tụng, nâng ly, về những bản hợp đồng làm ăn "có lợi" cả đôi bên: Không biết họ có giây phút nào nh́n sang bên đường bác thợ vá xe ngồi co ro đợi khách cuối cùng hay những người hành khất vội vă t́m một mái hiên nhà tá túc qua đêm lạnh bên manh chiếu rách tả tơi giữa đêm lạnh. Khúc nhạc mùa đông ai hiểu hết: Kẻ ấm nồng, kẻ lạnh giá đêm thâu... Cô bé nhà bên giờ này chắc đă ngủ thật ngon trong ṿng tay ấm của mẹ, em đang mơ thấy ông già Nô En hiện về trao cho cô bé chiếc áo ấm mùa đông! Nhưng em ơi! Nhớ nghen! Nhớ nhắc ông già Nô En chia hơi ấm san sẻ cho kẻ nghèo bất hạnh! Tôi khép cánh cửa pḥng. Rảo bước chân đi giữa phố xá đêm đông. Lạnh! Bầu trời đêm đầy những v́ sao lấp lánh. Phía chân trời xa h́nh như có một ngôi sao cô đơn lạnh lẽo! Nhưng ngôi sao đêm ở thật xa không biết chúng sưởi ấm bằng ǵ nhỉ? C̣n tôi, tôi đang đi t́m ngọn lửa ấm giữa đêm đông! Tôi không sợ cái lạnh mùa đông! Tôi chỉ sợ cái lạnh của con tim băng giá trước nỗi đau của đồng loại. |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| TheBlackSun | Oct 17 2006, 12:33 PM Post #3 |
|
Administrator
|
Chỉ c̣n gần 2 tháng nữa thôi là niên học cuối cùng ở mái trường phổ thông sẽ kết thúc. Trong khi các bạn tôi đang miệt mài, say sưa học tập chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới và sau đó là cuộc chạy đua vào Đại Học, bản thân tôi lại rơi vào tâm trạng chán chường. Tôi tự biết sức học của ḿnh hạn chế và tôi chỉ đủ sức vượt qua kỳ thi Tốt nghiệp. Tôi biết sẽ không có chỗ ngồi nào dành cho tôi trong giảng đường đại học. Điều đó có nghĩa là tôi sắp sửa bước vào đời. Bước vào đời! Ba tiếng ấy gợi lên trong tôi niềm bâng khuâng, lo lắng. Mười tám tuổi với hai bàn tay trắng, với mớ kiến thức ít ỏi làm hành trang, tôi không biết phải làm ǵ để mưu sinh và giúp đỡ gia đ́nh. Mười tám tuổi, tôi vẫn c̣n quá trẻ để có thể hiểu được mặt trái sần sùi của cuộc đời. Và thực tế cuộc sống hiện tại càng làm cho niềm tin trong tôi chao đảo. Mỗi một ngày, mở mắt ra, tôi lại xót ḷng khi thấy những nghịch lư vẫn nghiễm nhiên tồn tại. Người giàu sao giàu măi, kẻ nghèo cứ nghèo thêm. Người tốt th́ vẫn bị trù dập, kẻ xấu lại được tin dùng. Dù sao, tôi vẫn giữ được cho riêng ḿnh một ước mơ và cố gắng thực hiện mơ ước đó. Biết rằng giữa ước mơ và hiện thực là một khoảng cách khá xa nhưng tôi vẫn đeo đuổi hoài băo của ḿnh. Sống nghĩa là phải biết vươn lên, vượt qua hoàn cảnh. Tôi đă tự động viên ḿnh như vậy để đôi chân tôi c̣n đủ sức mà bước tiếp và trái tim tôi vẫn đủ nóng để chiến thắng những phút yếu ḷng. Tôi tin là những phút chán nản sẽ qua đi, tâm hồn sẽ trở lại thanh thản, t́nh ngựi và công việc sẽ mang lại cho tôi niềm vui để tôi ḥa nhập vào cuộc đua tiến về phía trước. |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic » |






8:03 AM Jul 11