| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Bí mật dưới gầm bàn ... | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Oct 13 2006, 12:06 PM (473 Views) | |
| TheBlackSun | Oct 13 2006, 12:06 PM Post #1 |
|
Administrator
|
Có những lúc bạn muốn trốn đi đâu đó thật xa. Có những lúc thậm chí bạn bỗng muốn biến mất khỏi thế gian. Điều ấy là b́nh thường, b́nh thường v́ bạn đang trốn tránh sự thực: bạn đang đứng ở đâu trong thế giới này? Đâu là chỗ của bạn? Đâu là nơi bạn có thể từ đó đến và từ mọi điểm quay về. Không phải là gia đ́nh, cũng không phải trường lớp, nơi đó nằm trong chính mỗi người chúng ta. Trong bạn và trong tôi. Một ai đó nói: “Tớ bỗng dưng muốn chui xuống gầm bàn”. Điều ấy đơn giản v́ với họ, lúc ấy, cái gầm bàn là nơi b́nh yên. Vậy th́, nơi chúng ta quay về chính là miền b́nh yên trong chính chúng ta. Có thể là cái gầm bàn, có thể là một góc giường dựa lưng vào tường, có thể là một chỗ ngồi quen, có thể là ở giữa đường phố đông người. Một người khác lại nói về cách thức đánh rơi nỗi buồn: “Tôi đi dưới mưa, đường thật đông. Nước mắt sẽ ḥa vào nước mưa và chẳng gây bất ḱ sự chú ư nào. Tôi cũng như mọi người. Tôi ra đường có công việc. Công việc của tôi là đánh rơi nỗi buồn!”. Một người bạn khác, anh ấy đánh rơi nỗi buồn từ những tầng cao, bằng một vài chiếc máy bay giấy bay bay bay thật nhẹ vào tầng trời. Máy bay giấy chưa kịp rơi xuống đất, nỗi buồn đă đánh rơi trên cao! Tôi th́ thường đánh rơi nỗi buồn của ḿnh vào một que kem, ăn hết que kem, vị lạnh trên đầu lưỡi, và cả vị ngọt nữa, nỗi buồn lặng lẽ đi đâu. Lại nói về cái gầm bàn ḱ lạ. Ai đó giấu mẹ vài que kẹo mút, chui xuống gầm bàn, liếm lấy liếm để, không sợ bị bọn trẻ con hàng xóm đánh cướp mất: vụng trộm và an toàn. Một người nữa, nói rằng, bài học đầu tiên cậu học được khi đến Nhật Bản: khi thấy có dấu hiệu động đất, bạn hăy lấy gối hay một vật mềm xốp tương tự, che lên đầu, rồi chui vào chỗ nào có thể tạo thành một khoảng trống như cái gầm bàn chẳng hạn... Đôi khi, từ trong cái-gầm-bàn mà bạn đă tin tưởng, ngay cả nỗi sợ hăi cũng biến mất! Cuộc sống là những cuộc gặp gỡ. Cuộc sống cũng là những cuộc đối đầu. Đối thủ nguy hiểm nhất và khó vượt qua nhất lại đang ở trong chính bản thân mỗi chúng ta: bệnh tật, sợ hăi, cô đơn, chán nản, thất vọng, ích kỉ, tham lam... Th́, h́nh ảnh cái gầm bàn gần như một giải pháp hữu hiệu nhất. Nào, t́m cho ḿnh một miền b́nh an để có thể lấy lại thăng bằng, niềm tin, t́nh yêu và nghị lực để tiếp tục mỉm cười với chính ḿnh - ngày hôm qua! |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Cửa Sổ Tâm Hồn · Next Topic » |






9:42 PM Jul 11