| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Câu chuyện trẽ con | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Sep 28 2006, 09:04 PM (562 Views) | |
| Ái Linh | Sep 28 2006, 09:04 PM Post #1 |
![]()
Silver Mem
|
MỘT CÂU CHUYỆN TRẼ CON Một việc hay một vật rất nhỏ nhoi ... đôi khi nó sẽ là nguyên nhân sụp đổ cả một công tŕnh to lớn mà ta đă từng gầy dựng hay sắp đặt nó ..... Chúng tôi cùng với đoàn du lịch sắp kết thúc một ngày mệt mỏi đi dạo và thăm viếng các cảnh trí của thành phố Đà Lạt , nơi đây cũng chẳng có ǵ đặc biệt với những ai đă từng sinh sống tại nước ngoài , v́ ngoài cái khí hậu mát mẽ về đêm , Đà Lạt khá thu hút thêm du khách về những huyền thoại của các thung lủng và những cánh đồng thoai thoăi với rừng thông xanh mựơt mà , thành phố tương đối nhỏ , chỉ cần vài giờ là ta có thể đi khắp cả mọi nơi bằng xe hai bánh . Tôi đă đến Đà Lạt lần này là lần thứ hai , sau vài năm xa cách , cũng chẳng có ǵ thay đổi , có chăng chỉ là thêm những địa điểm du lịch được mở rộng ... mà nội dung đều khá giống nhau , cũng chỉ là thung lủng và đồi thông , thế mà anh chị tôi và các cháu lại suưt xoa khen ngợi không tiếc lời , và cứ đốc thúc khuyên bảo tôi nên chọn Đà Lạt làm nơi viếng cảnh . Đến Đà Lạt cái thích thú nhất của tôi là những khu rừng c̣n sơ khai , chưa ai đặt chân đến tàn phá , từng cánh rừng hoang dă nằm ngoài thành phố với một vẽ đẹp u mơ , ngây dại , đó chính là những hoài tưởng mà tôi đă đeo mang trong suốt cuộc đời của ḿnh , hy vọng nó sẽ tồn tại măi măi những cảnh trí thiên nhiên ấy ... Theo chân đoàn , chúng tôi vào thăm viếng trung tâm thương mại của thành phố , với lại vào đây tôi cũng có ư định t́m mua vài cái xách tay nhỏ để đựng một số quà cáp mà tôi dồn chất đống tại khách sạn , từ Phan Thiết qua Nha Trang , đến nơi nào tôi cũng tha vài ba món mà lại phớt lờ ánh mắt của nhà tôi cứ nhíu lại mỗi khi tôi ghé cửa hàng , có tên gọi là trung tâm thương mại , chứ thật ra tôi chỉ t́m được một cửa hàng có bán xách tay , giá cả đă thỏa thuận xong , tôi lại chọn hai xách nhỏ . C̣n anh , anh không đồng ư viện lư do chỉ cần một xách là đă quá đủ và yêu cầu tôi đừng để anh phải xách thêm món quà khác , không biết phải giải thích ra sao , tôi đành nín lặng trả tiền rồi nối bước theo anh , nhưng trong ḷng c̣n bực bội và ấm ức lắm , tôi kéo tay anh lại và tỏ ư muốn mua thêm một xách nữa , lúc này có lẻ anh cũng chưa nguôi sự bất đồng lúc nảy , nên hét toáng lên " Trả cái xách này lại luôn đi , muốn làm ǵ th́ làm " , tôi đứng thộn mặt ra giữa bao nhiêu ánh mắt đang soi mói vào ḿnh , gịng lệ chực tuôn trào nhưng tôi đă kịp thời ngăn chặn , nỗi uất nghẹn đă biến tôi thành hồ đồ , tôi bỏ đi trước mọi người cả mấy dăy hàng , và suốt thời gian c̣n lại , tôi chỉ lặng thinh không nói với ai một câu nào , anh và tôi như hai cái bóng ma trơi đi thấp thoáng lặng lẽ giữa đoàn du khách . Trở về khách sạn đă hơn 9 giờ đêm , cửa pḥng vừa đóng lại sau lưng , anh đă buông ḿnh xuống ghế với vẽ mặt giận dữ , ném mạnh cái túi xách xuống đất như để trút giận , anh và tôi bắt đầu lớn tiếng với nhau , không ai nhịn ai , tôi và anh như hai con thú dữ gờm nhau ... và cái túi xách vô tội vạ kia ... là lư do để hai chúng tôi phẩn nộ . Quơ tay vơ chiếc áo ngủ , tôi vội vă vào pḥng tắm , tôi cần một chút nước mát để rửa đi cái bực dọc vô lư kia , lướt ngang qua anh , tính khí trẽ con nỗi dậy , tôi co chân đá thốc chiếc xách tội nghiệp vào góc pḥng trước cặp mắt giân hờn của anh . Đêm khuya ... trằn trọc măi không ngủ được , bên ngoài người đă thưa thớt , tiếng gà sang canh từ xa vọng lại , thỉnh thoăng vang lên tiếng máy xe nổ x́nh xịch , trời Đà Lạt về khuya mát lạnh làm tôi nhớ thật nhiều khung trời Paris với một chút sương mờ lăng đăng mong manh , tôi cố nhắm mắt để dổ giấc cho ḿnh . Trong khi bên cạnh tôi ... anh cũng trở ḿnh khe khẽ , tôi mường tượng đến nụ cười của anh trong mấy ngày nay , tôi h́nh dung trở lại ánh mắt rạng ngời của anh trong thời gian qua mà tôi ít được thấy trong quảng đời xa lạ ở xứ người , tôi đă cảm nhận được nỗi niềm ẩn khuất trong anh ... nỗi mệt nhọc lo toan cuộc sống đă che mờ sự rung động t́nh cảm và biến anh thành một con người khô khan cằn cổi . Tôi chợt thấy ḿnh thật trẻ con và ích kỷ , tôi tự tước lại cái quyền làm cho anh đau khổ thêm hơn , tôi không thể để cho anh mất đi niềm vui trong thời gian này và tôi biết minh nên làm ǵ cho ngày mai .... Đêm vắng lặng trôi đi nhè nhẹ , ánh sáng đèn đường hắt vào cửa sổ chiếu sáng cả nữa gian pḥng rơi nhàn nhạt lên chổ nằm của anh , nhưng phần ánh sáng kia lại không soi tới nơi chổ của tôi ... và bên góc giường thầm lặng ... tôi đang làm mồi cho bóng đen bao phủ .... Thu Paris , 28septembre2006 Ái Linh |
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic » |







8:03 AM Jul 11