| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Nhất Linh (1906 - 1963) | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Sep 11 2006, 11:51 AM (483 Views) | |
| TheBlackSun | Sep 11 2006, 11:51 AM Post #1 |
|
Administrator
|
Nhất Linh (1906 - 1963) Nhất Linh tên thật là Nguyễn Tường Tam, sinh 1906, mất 1963. Quê quán Quảng Nam, nhưng sinh ở Cẩm Giàng, Hải Dương. Năm 1932, cùng Khái Hưng ra báo Phong Hóa, làm giám đốc và viết bài cho đến 1935. Năm 1933, cùng một số nhà văn khác thành lập Tự lực văn đoàn. Sau khi Phong Hóa bị đóng cửa, ông ra tiếp báo Ngày Nay. Sau 1951, thành lập Nhà xuất bản Phượng Giang, ra tạp chí Văn Hóa ngày nay ở Sài G̣n. Năm 1963, ông đă tự tử trong cuộc dấu tranh chống chế độ ông Ngô Đ́nh Diệm. Nhất Linh viết khá nhiều tiểu thuyết và truyện ngắn. Riêng truyện ngắn, đă in Người quay tơ (Đời nay, H. 1927), Anh phải sống (Đời nay, H. 1934), Hai vẻ đẹp (Đời nay, H. 1934), Hai buổi chiều vàng (Đời nay, H. 1937), Mối t́nh câm (S. 1961), Thương chồng (S. 1961). 01. Người quay tơ 02. Giấc mộng Từ Lâm 03. Nô lệ 04. Giết chồng báo thù chồng 05. Bóng người trên sương mù 06. Tháng ngày qua 07. Đầu đường xó chợ 08. Nước chảy đôi ḍng 09. Nghèo 10. Chết dở 11. Thế rồi một buổi chiều 12. Ḷng tử tế 13. Hai chị em 14. Cái tẩy 15. Lan rừng |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| TheBlackSun | Sep 11 2006, 12:01 PM Post #2 |
|
Administrator
|
Nghèo Nhất Linh - Ḿnh đă đỡ chưa? Thấy vợ ngồi dựa vào tường, mắt có ngấn lệ, Trọng không biết là nàng khóc hay v́ tại trong nhà đầy khói. Chàng thở rất khó, ngồi ghé vào đầu phản, hai khuỷu tay chống nặng nề xuống đùi và bàn tay bỏ thơng, có vẻ mệt nhọc. Tuy trời nóng như hâm, mồ hôi ra ướt đầm áo trong mà Trọng cũng không buồn cởi áo bành tô xanh đầy vết dầu xe ôtô. Nh́n qua cái mành rách sang góc nhà bên kia, Trọng thấy bác Phác, người đàn bà bán hàng rong ở chung với chàng cũng đương ngồi, hai khuỷu tay chống vào đùi có vẻ ngẫm nghĩ. Trọng thấy buồn cười nên vội vàng ngồi khác kiểu đi: ở trong một cái nhà lúc nhúc hơn mười gia đ́nh, lúc ăn lúc ngủ, ai cũng nh́n thấy ai, nên Trọng luôn luôn khó chịu, cử động không được tự do. Người đàn bà đột nhiên chửi lên mấy tiếng, rồi tiếp theo một tràng dài: - Đôi guốc bà vừa để đây, ngoảnh đi một cái, hừ đă mất biến! Vật thứ không là bao, nhưng mà tức chứ! Hừ, ở lẫn với những quân ăn cắp!... Xin đừng ai chạnh ḷng. Tôi mất của th́ tôi nói, chẳng ông bà nào cấm được tôi. Trọng biết là người ấy nói đă lâu rồi, mà nói câu ấy có lẽ đă hơn vài chục lượt. Họ vừa ngồi nghỉ cho đỡ mệt, nay lại bắt đầu. V́ chiều nào, những người ở trong nhà cũng t́m dịp to tiếng với nhau, nên chàng không để ư. Nhưng đến lúc thấy người đó mon men lại gần chiếc mành, cúi nh́n xuống gầm cái giường của chàng, vừa nh́n vừa nói: "Vụt một cái biến mất, nhậy thực!" như có ư đổ cho vợ con chàng lấy đôi guốc, th́ chàng không giữ được giận, muốn chạy ra nắm tóc người ấy dúi xuống thềm gạch cho bơ tức. Chàng lẩm bẩm: - Hừ, quá lắm. Dám nghi cho ḿnh ăn cắp. Nhưng chàng vẫn ngồi yên: hai tay nổi gân bám chặt lấy thành giường. Chàng trấn tĩnh lại ngay, tự bảo: - Ḿnh hăy c̣n giữ những thói của cuộc đời sang trọng cũ. Nếu cứ tức giận họ th́ tức giận cả ngày. Quay lại, thấy vợ vẫn ngồi yên trong góc giường. Trọng đoán là nàng không biết chuyện. Bảo thấy chồng nh́n ḿnh chăm chú, nên nhếch mép h́nh như nàng phải cố hết sức, phải khó nhọc lắm mới nhếch nổi một nụ cười đón chồng. Trọng đau đớn nghĩ đến rằng vợ chàng con một nhà gia thế, lấy chàng không phải v́ t́nh yêu, cũng không phải v́ chàng có tài cán, mà chỉ v́ cha mẹ nàng ham cái gia tài của chàng. Hơn sáu năm ở với nhau, lúc nào chàng cũng nhận thấy ḷng khinh rẻ của vợ đối với ḿnh, mặc dầu ḷng khinh rẻ ấy rất kín đáo. Ngờ đâu nay nàng ngồi kia, ḿnh mặc chiếc áo cánh vá vai, chiếc quần lĩnh bạc màu, gày g̣, ốm yếu, ở lẫn với những người nghèo cùng mạt trong xă hội, mà lại c̣n nghèo hơn họ. Xảy ra như vậy chỉ v́ mấy cái tai nạn dồn dập đến một cách bất ngờ. Chàng không biết lo xa, quá tin ở của cải ḿnh. Sau khi gia tài khánh kiệt, chàng sống vất vơ vất vưởng, ngửa tay xin anh em quen thuộc mỗi người một ít để nuôi vợ, nuôi hai đứa con đẻ và hai đứa cháu bồ côi cha mẹ mà chàng đă nhận làm con nuôi. Như thế được mấy tháng, sau không ai giúp nữa, chàng đưa vợ đến đây, thuê một cái giường năm hào một tháng và đă kiếm được việc làm ở một nhà chữa ôtô. Một người gánh nước đi ngang qua, nước bắn vào bàn chân làm chàng giật ḿnh. Chàng nh́n cái nền gạch long lở ướt sũng nước, nh́n những làn khói tỏa ở các bếp hỏa ḷ ra, lẩm bẩm: - ở thế này chỉ vài tháng là ho lao. Trước kia, khi c̣n có nhà cho thuê, chàng chỉ cốt thu về nhiều tiền, không bao giờ cho thế là vô nhân đạo. Nay chàng mới nhận thấy một cách rơ rệt, tuy rằng cách cho thuê ấy đă giúp chàng có nơi trú ngụ bằng một giá rất rẻ. Chàng cần đến, nhưng chính v́ sự cần ấy mà việc cho thuê như vậy là độc ác. Chàng ngẫm nghĩ: - Nếu phen này ta có nhà cho thuê th́ ta nhất định bỏ. Chàng mỉm cười nói: - Phen này! Tự nhiên chàng thấy vui vẻ và nghĩ thầm: - Bây giờ ḿnh đâm ra có ḷng tốt, lạ chưa. Chàng nhận thấy chàng trước kia tàn ác, mà tàn ác chỉ v́ vô tâm và ích kỷ. Bây giờ chàng mới biết không ai muốn giúp ḿnh lúc nghèo, chỉ v́ lúc giầu ḿnh không nghĩ đến ai. Chàng sung sướng, mà cái sung sướng ấy mới lạ lắm, chàng thấy vụt có cái quan niệm cao quư về nhân phẩm của ḿnh. Trọng ngửng lên nh́n vợ, mà lần đầu chàng nh́n vợ không có ư thẹn lại có vẻ hơi kiêu. Mấy đứa con chàng ở ngoài chạy vào, cười nói, đứa nào cũng thở hồng hộc. Trọng âu yếm hỏi: - Các con đi chơi đâu về? - Chúng con đá bóng ở bờ sông vui quá. Trọng nh́n những g̣ má hồng hào, lẩm bẩm: - Chỉ ít lâu nữa là hết cả hồng. Thấy một đứa kêu đói, chàng mới sực nhớ đến giờ nấu cơm. Chàng cho tay vào túi áo, vân vê ba đồng hào một cách âu yếm, v́ ba hào chỉ ấy là tiền của chàng kiếm ra lần đầu tiên. Nó lại quư nữa là v́ không có nó tất chàng và vợ con phải nhịn đói. Tuy trước kia giàu có hàng ngh́n, hàng vạn, mà bây giờ chàng mới thấy ḿnh "có tiền". Chàng kều mấy hào chỉ ở đáy túi vào ḷng bàn tay và nắm lấy thật chặt. * * * Trọng thấy tiếng guốc của ḿnh nện trên gạch hè đường kêu to một cách khó chịu v́ chàng đi guốc chưa quen. Chàng tưởng như tiếng guốc xui bảo mọi người để ư đến ḿnh. Trước khi rẽ vào một cái hàng cơm, chàng tự nhiên quay đầu nh́n lại phía nhà ở, có vẻ một người vụng trộm. Chàng rẽ vào đấy ăn quà sáng để lấy sức làm việc, trong khi vợ con chàng phải nhịn. Chàng không muốn ăn ở nhà một ḿnh trước mặt vợ con. Vào hàng, Trọng mua một xu xôi đậu đen, v́ chàng đoán thứ quà đó no lâu. Chàng lấy đũa xắn từng miếng chấm muối vừng rồi nhai thong thả, vừa nhai vừa ngẫm nghĩ, nghe ngóng. Chàng gật gù lẩm bẩm: - Càng nhai lâu càng thấy bùi miệng. Bà hàng tưởng chàng khen xôi của ḿnh thổi khéo, liền mời: - Bác ăn xu nữa! Trọng không ngờ xôi đậu đen lại ngon đến thế; chàng đặt đũa xoa hai tay với nhau, có vẻ khoan khoái, bảo bà hàng: - Bà cho tôi thêm một xu. Bà lấy ở đáy rá cho nóng. Trọng lấy làm tiếc rằng một thức ngon thế này mà ăn vụng trộm, vợ con không được hưởng. Chàng cảm động nghĩ đến những cái vụng trộm khác, trốn vợ đi hát mở từng chai sâm banh, và lấy làm lạ rằng những lúc đó sao không áy náy bằng khi ăn có hai xu đậu đen chấm muối vừng rang mặn. Công việc của chàng cả ngày hôm ấy là nằm dưới gậm ôtô thay "láp" xe. Trên má chàng, những giọt mồ hôi ḥa với dầu máy từ từ chạy xuống tai, xuống cổ. Mới đầu, chàng tưởng không sao chịu nổi, nhưng sau chàng nghiệm ra rằng sự nóng bức càng tăng lên, sự khó chịu càng bớt dần. Nếu chàng là một người giàu có đứng ở ngoài, tưởng tượng phải làm việc như vậy, tất ghê sợ lắm, cho cuộc đời là khốn nạn, không đáng sống, không có nghĩa lư ǵ. Trước kia, chàng cũng tưởng thế, v́ chính chàng giàu có; trước kia không thiếu thứ ǵ, không bao giờ phải mệt nhọc đến thân mà không lúc nào chàng được yên tĩnh, luôn luôn tự hỏi sống để làm ǵ, và cố t́m một cái nghĩa cho sự sống của ḿnh, của mọi người mà không t́m ra. Bây giờ cái băn khoăn ấy đă mất hẳn. Chàng thấy công việc chàng có nghĩa lắm, v́ nhờ nó mà chàng và vợ con chàng được no bụng. Cái nghĩa ấy không cao thượng ǵ cho lắm, nhưng nó có. C̣n hơn là trước kia chàng không biết làm ǵ để sống, tuy bụng lúc nào cũng no. Bây giờ chàng mới hiểu rằng xă hội khốn nạn không phải là xă hội những người làm việc, tuy làm việc một cách khốn khổ. Đương khi những ư nghĩ ấy lộn xộn trong óc, Trọng vẫn không quên cắn răng lấy hết sức xoay "bù loong". Mồ hôi chẩy ṛng ṛng trên cánh tay chàng. Mồ hôi chảy cả vào mắt làm chàng hoa mắt nh́n không rơ. Chàng thấy hiện ra một cốc nước chanh với một miếng nước đá trong veo, chàng đă uống bên bờ biển Đồ Sơn một buổi chiều mùa hạ năm nào... * * * Trọng chúi đầu vào một góc màn nằm duỗi thẳng chân tay, thiu thiu ngủ. Hé mắt nh́n qua vải màn, chàng thấy lấm tấm ở các góc nhà tối om những ngọn lửa đèn Hoa Kỳ xanh lè nhỏ bằng hạt thóc. Một vài tiếng ho, tiếng khạc nhổ, rồi lại đến những tiếng ngáy đều đều, tiếng vo ve của những con muỗi chui qua lỗ màn rách bay vào. Hơi nóng làm mờ những ngôi sao ló trong khung cửa sổ. Không có một làn gió nhẹ; vải màn rủ nặng nề xuống chiếu. Trọng tưởng như nằm trong một cái địa ngục tối, và tưởng thấy thấm vào người hơi nóng của một cái vạc dầu để gần đó. Chàng gục đầu vào cánh tay, nhắm chặt mắt lại và muốn đắm ḿnh trong giấc ngủ như một người đắm ḿnh trong cơi chết. Nửa đêm Bảo thức giấc ngồi dậy. Nàng vừa phe phẩy quạt, vừa đưa mắt nh́n chồng, rồi chép miệng nói: - Ngủ ǵ mà quên cả thay quần áo. Trọng nằm ngủ cứ để nguyên cả quần áo làm việc: một cái quần tây nát nhầu và một cái áo "sơ mi" rách vá vai, dầu dây be bét. Bảo dịu dàng ngắm nghía chồng nằm ngủ mê mệt; thấy đứa con cựa quậy, nàng chỉ lo sợ chồng tỉnh giấc, mất một giấc ngủ rất cần để lấy lại sức mai làm việc. Nàng ngồi lại gần chồng, gượng nhẹ nhắc đầu chồng, đặt lên đùi ḿnh. Lần đầu nàng thấy yêu người chồng đă v́ nàng làm lụng vất vả suốt ngày, không có một lời than văn. Nàng giơ tay phải quạt rất nhẹ, c̣n tay trái âu yếm vuốt ve những làn tóc ướt đầm mồ hôi của chồng. Nàng thấy thổn thức trong dạ, rồi tự nhiên nước mắt ứa ra chẩy ướt đầm hai bên má. Nàng không giữ được nữa, cúi xuống hôn một cái lên trán chồng, và như người mê man, nàng ôm lấy chồng, gục đầu vào vai, không nghĩ ǵ đến mồ hôi và mùi dầu máy khét ở quần áo chồng xông ra nồng nặc. Trọng thức dậy hơi lấy làm lạ về cử chỉ khác mọi ngày của vợ; chàng hiểu và sung sướng ngẫm nghĩ: - Có lẽ lần đầu tiên ḿnh và vợ ḿnh biết thế nào là t́nh yêu. Tuy hiểu vậy nhưng chàng không nói ra, chỉ hỏi: - Hôm nay em làm sao thế, em Bảo? Rút từ tập truyện ngắn Tối tăm, Nxb. Đời nay, Hà Nội, 1936 |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Văn Học & Cuộc Sống · Next Topic » |






2:14 AM Jul 12