Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Tùy Bút : Chuyện T́nh Tôi; Only You and Only One
Topic Started: Aug 22 2006, 10:39 PM (658 Views)
TheBlackSun
Member Avatar
Administrator
Có những tối lang thang bất định, Phố về khuya thật lạ ..lạ lắm trong từng góc phố, hàng cây ... những ánh đèn loang lóang trước mặt, một chút lắc rắc mưa bay, cái se se lạnh của trời thu tháng 8, nhanh thật ...thoáng đó mà đă vào Thu lúc nào không hay ?

"Đêm nay, ta lại ...một ḿnh ..." , điệu nhạc mêng mang và thật buồn đến lạ, hợp với tâm trạng ḿnh quá nhỉ ? Từ lúc nào, ḿnh có cái gu thích uống cafe ... không phải thích v́ cái chất đăng đắng ấy, cũng không phải v́ quá ngưỡng mộ câu chuyện sự tích cà phê mà ḿnh kể cho em nghe cái đêm hôm ấy .... Chỉ giản đơn, ḿnh thích cái không khí của quán cafe mang lại, của cái khoảng thời khắc lắng đọng khi nh́n từng giọt, từng giọt rơi xuống, của một ca khúc nhạc Trịnh da diết, là cứ y như rằng, những vấp ngă đời thường hóa ra nhỏ bé và không là ǵ cả vào lúc ấy ....

Có ai từng đến Sài G̣n sẽ thấy, Sài G̣n nhiều quán xá cafe lắm ... Từ sang trọng, cao cấp đến tầm tầm trung, rồi là b́nh dân, đến cả vĩa hè. Nhưng có lẽ, người ta thích uống cafe, thích chào nhau mỗi sáng bằng "cafe nhé ?", "cafe chưa ?" không đơn thuần chỉ là v́ ghiền cafe đâu nhé ... như Sun chẳng hạn, chỉ thích cái không gian đằm ấm, thanh tao từ một góc quán nào đó mang lại thôi .... Hihi, phải không nhỉ ? Uhm, chắc là vậy ...

Trước, quen uống cafe chỉ hai người ... ḿnh và Em ... nh́n từng giọt rơi lặng lẽ xuống, rồi nh́n vào mắt em, yên lặng hàng giờ nghe em nói, cười đùa ... thỉnh thỏang, ngấp một ngụm cho thắm giọng rồi tiếp tục có được những giờ phút quư giá bên em ... Lúc ấy, cafe, Em, t́nh yêu của em ..như tan ra, ḥa đều trên đầu lưỡi, nghe cũng rơ hơn, từng lời nói êm êm của em đều bên tay, khẽ vuốt qua làn tóc dày thơm phức mùi hoa thoang thoảng của bông Bưởi ... nh́n cũng xa xa hơn, để t́m một chút ǵ khác lạ trong gió mới ... Nhớ thật nhớ những khi uống cafe hai ḿnh mà cứ như là một ḿnh ấy ... xa lắm rồi, sẽ bao giờ trở lại đây ... xa dần, xa dần ...

Giờ, lại thích được trầm tư một ḿnh ở một góc quán, x̣e bàn tay mà nâng từng ngụm nhấp môi, nghe rơ cả từng lời th́ thầm của Phố ... phố th́ đông, mà em th́ xa quá ... rơ chán .... "Mưa vẫn mưa bay, trên tầng Tháp cổ ..." , tự bao giờ, và tự khi nào ... ta yêu lắm những ca khúc của Trịnh, có lẽ ...nếu không có khỏang thời gian, ta và em xa nhau dài như thế, lâu như thế ...chắc, cũng khó mà ta nghiền ngẫm từng câu, từng ca từ một của Trịnh đâu, giờ cứ y như Thơ, như khúc nhạc ḷng mà ta gởi gắm trong đó vậy ... Có lẽ, ta bị ảnh hưởng từ em nhiều quá rồi nhỉ ? Nhiều đến nỗi, ta cứ ngỡ ...sẽ chẳng bao giờ có được người thứ hai thay em nữa đâu ... ḱ lạ thật ...lạ ḱ thật đấy ... Nhưng, có được khoảng khắc này, lại ngồi nhớ da diết cái cảm giác xưa kia, khi đó cafe không một ḿnh, không một ḿnh như bi giờ đâu nhỉ ?

Điệu nhạc lại miên man, ḷng người lại d́u dặt, t́nh cảm lại dâng trào, và ta ....lại ngồi nhớ em da diết ... hôm nay Chiều không mưa, đang vui vui bỗng sẫm tối ào ào như trút nữa, phố xá trắng xóa một màu, người thưa trong buồn đến lạ ... Từ trên sân thượng nh́n xuống, bấc giác lại mở miệng ra mà hát một câu nào đó nho nhỏ ... "Sao kia nhớ ai mà sao nhấp nháy, con nước t́m ai mà nước cứ xuôi bờ, cá kia dười sông c̣n có bầu có bạn, sao anh thương em, mà em cứ ...hững hờ" .... Câu hát chiều nay, buồn nhiều hơn những chiều xưa , nhiều lắm em có biết ....

Vẫn gặp em thường, vẫn trao đổi với em, em vẫn cười, em vẫn nói ...nhưng ... gắng gượng mà chi em nhỉ ? Càng vậy, anh càng đau ḷng thôi ... em của anh ... Nhớ em nhiều thật, đêm nay ....em sẽ ngủ ngon chứ, có nhớ anh không ? Có dành cho anh những tin nhắn mỗi tối nữa không, hả em ? Nhớ da diết những ngày xưa, những chiều mưa ... và những ly cafe có riêng hai đứa ...
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua,
Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi.
Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương,
Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ...
Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh.
Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi.
Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác.
Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ.
Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về.
Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !


Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic »
Add Reply

Theme designed by Lighty of Outline. Theme coded by Pando of GForce and ZNR.