| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Kỷ Niệm ... " MỘT CHUYỆN T̀NH "... Mỗi ngày một chút, Kể lại ... Để Nh | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 4 2006, 04:22 PM (685 Views) | |
| BienXanh_ | Aug 4 2006, 04:22 PM Post #1 |
![]()
Youth Mem
|
Thời gian thấm thoát ... trôi đi ... Để lại ta ... Từng ngày dài mong ... "NHỚ ...!". Ngày xưa ... C̣n in nguyên trong tim ta ... kỉ niệm ngày nào ... Khi trái tim bắt đầu run vẫy ... Nh́n nhau bằng đôi mắt ... mơ ... Thật thơ ngây ...! ... Vụng về với Dại Khờ ... Một thưở ...! ( Tôi chỉ mới là Học sinh của lớp 3 ... của Trường Tiểu Học ... ở một miền quê nghèo ... ) ... Nắng thật tươi ... trăi tràn trên lối ... Tôi vô tư ôm cặp đến lớp như bao ngày vẫn thế ... Hai bên đường những bóng tre vẫn nghiêng ḿnh ngă bóng, trên cành cao những chú chim se sẻ vẫn hồn nhiên ca hát ... những giọng điệu trong vắt của thường ngày ... Những bước chân cứ nhịp nhàng đua theo nhau trên con đường cũ ... Cả lớp đứng dậy đồng thanh ...:"Chào Thầy !"... Thầy vẫy tay và cả lớp ngồi xuống như mọi ngày vẫn thế ... Chợt giọng thầy vang lên : " Em vào đây ... " . Cả lớp trố mắt nh́n ... Phía ngoài cửa một cô nữ sinh bước vào với dáng người đầy e ngại ... khom người rụt rè bước vào phía bục giảng ... Thầy hướng mắt về phía chúng tôi cười va nói :" Các em thân mến ... Kể từ hôm nay lớp chúng ta sẽ có thêm một thanh viên mới , Và bạn ấy tên là : Đặng Ngọc Kiều " ... Người vừa mới chuyển từ một nơi khác đến ... " . Cô bé hướng về phía chúng tôi và cúi đầu chào e thẹn ... (Một động thái mà tôi không hề quên được măi cho đến bi gi, dẫu thời gian đă trôi qua bao nhiêu năm tháng)... ... Ngày ấy với học lực kha khá ... Tôi đă là vua của một khối ... Không có đối thủ cạnh tranh, Người về nh́ luôn ở sau tôi từ ba đến bốn bậc điểm ... ( Ngày ấy các Thầy Cô thường hay xếp vị thứ theo điểm của từng tháng ...). ... Thấm thoát đă là tháng thứ ba của năm học (tức tháng thứ hai kể từ ngày cô bé đến) ... Tôi bỗng dưng bị Cảm lạnh và nghỉ học gần một tuần ... Tháng ấy ... Vị thứ của tôi bị sụt xuống và bị xếp sau cô ấy một bậc ( nhưng vẫn ở trên các bạn cũ của tôi như Can hay Kính hoặc Tuyết ...) Tôi vẫn không hề nghĩ ngợi ǵ về điều ấy, nếu như những Bà Chị của tôi không can thiệp vào bằng những câu nói thật xốc :" Chết mày rồi Cu ơi ( Cu H... là tên tôi ngày xưa mọi người hay gọi khi ở nhà ) mày học hành kiểu ǵ mà để con gái nó leo lên cởi đầu như thế ... " Tôi thật sự bị xốc v́ bị chọc quê với những câu đại loại như thế ... Mọi sự bắt đầu từ đó . Tôi vẫn chẳng nói năng ǵ chỉ lặng lẽ âm thầm trở lại với miệt mài bài vở , Cho đến cuối tháng th́ vị trí ấy lại trả về cùng tôi như bao lần đă thế ... Thời gian lại trôi đi như chẳng có ǵ là lạ ... Lớp 3 đă kết thúc và Tôi vẫn măi là vua của một cơi ... đứng đầu không đối thủ ... Chia tay nhau ... thấm thoát , nhẵn sạch ba tháng mùa hè ... Những cánh Phượng Hồng đă lụi dần và tiếng ve cũng nhạt thưa ... Mùa tựu trường lại đến ... ... !!! ( Những điều chưa trọn xin dành lại ngày mai ... kể tiếp ...!) Mong các bạn thông cảm v́ thời gian không cho Phép ḿnh có đủ để viết cho trọn vẹn như ư muốn ... 04/08/2006 PBH_ Biển Xanh _ |
![]() |
|
| BienXanh_ | Oct 24 2006, 06:32 PM Post #2 |
![]()
Youth Mem
|
... Mùa tựu trường lại đến ... Khắp các ngă đường áo trắng lại khoe màu ,... Nắng nhuộm vàng trên những lối đi , chim lại hót những bài ca gọi bạn ... Sân trường rộn ră những tiếng cười vui ... những tiếng ê a , những bài học mới ... Chúng tôi lại ngồi bên nhau như ngày nào ... kể nhau nghe những chuyện của ngày xa cách ... Nào là theo ba mẹ đi thăm đây đó , nào là công việc phụ giúp ba mẹ của chốn đồng quê ... thật là rôm ră và vui khôn kể xiết ..., thế nhưng vẫn không thể nào thay bằng cái vui mừng của ngày được gặp lại nhau như hôm nay ... Vẫn những khuôn mặt cũ ... Thầy chủ nhiệm vẫn bám theo lớp của chúng tôi ... Chỉ có bài học là mỗi ngày lại mới ... Tôi đă cao lớn hơn năm rồi lại thêm cái danh Lớp trưởng nên đành phải ngồi phía cuối lớp ... để tiện quan sát và không gây hỏng tầm nh́n của bè bạn ... những cô gái được xếp ngồi ở hai dăy bàn đầu ... (Lớp chúng tôi năm ấy chỉ có 12 bạn là con gái ) Thế nhưng sĩ số học lực khá lại chiếm đa phần , v́ thế thầy lại phân công tổ theo chiều dọc mà không theo cụm bàn như những lớp khác ... Tôi & Cô bé ấy(tức Kiều) lai chung tổ ... Tôi kiêm luôn tổ trưởng c̣n cô ấy làm tổ phó ( Một tỏ gồm 10 học sinh, mỗi bàn hai người ) ... nhiệm vụ của tổ là vệ sinh trường, lớp học và hổ trợ bài vở cho nhau đầu mỗi buổi học ... Và cũng v́ thế mà sự học lại được ganh đua không kém giữa các thành viên với nhau ... thi đua cùng các tổ khác ... Tôi c̣n nhớ rất rơ ... Tổ của tôi ngày ấy luôn đứng đầu của lớp v́ may mắn có nhiều thành viên có học lực khá ( như Tôi, Kiều,Can, và Kính, ... )... Tôi vẫn luôn dẫn đầu của tổ và cả lớp , và cô ấy luôn luôn bám sát sau lưng ... mặc cho ai có bị bỏ rơi với khoảng cách như thế nào đi nữa ... Có lẽ do vậy mà cái cặp tên " H_K" được nhắc đến rất nhiều và mọi việc lại lớn lên từ cái tên ghép ấy ... nó lan nhanh ra khỏi lớp và về tận nhà tôi ... cả hai đều phản ứng nhưng không ăn thua ... chỉ có lặng im làm nốt phần công việc của ḿnh và hai má lại đỏ rần lên theo mỗi lần có người nhắc đến ... Tôi thật sự bối rối và không biết giải nghĩa như thế nào với những lần đỏ mặt như thế ... Nó gần như một cảm xúc vui mừng quá độ , bừng bừng sức nóng ... mỗi lúc bắt gặp nhau ... "Cái tên cũng chỉ là cái tên thôi mà ..." cô ấy phản ứng, và cố t́nh t́m cách lánh nhau để né cái tên ấy vang lên ..., c̣n tôi th́ lặng thinh không nói cố đi t́m sự bí ẩn đằng sau cái tên đó ... Có mấy ai ngờ cái tên đôi kia lại ăn sâu trong tôi lúc nào không hay ... Tôi đón nhận nó mà chẳng nói lời ǵ, thậm chí c̣n cố t́nh t́m cách nhân thêm số lần nó xuất hiện ... Thời gian trôi mau và cô ấy cũng dần quen như tôi ... cả hai trở lại b́nh thường với bài vở và bạn bè . Năm học trôi qua thật nhanh và cái tên trở thành sự kiện chính của năm học ,... Thầy chủ nhiệm chỉ nói một câu thật chân t́nh : " Miễn thầy vẫn tin yêu v́ cả hai đều đạt Học sinh giỏi của lớp và cả khối là tốt rồi ..." . Những cây Phượng vĩ trong sân trường lại thắm đỏ màu và đâu đó lại vang lên những cung bật thường niên của những chú ve nhỏ ... Đón nhận những phần quà của một năm học ( chỉ là những rôm vở mới cùng những cây bút mực thuộc loại đắt tiền so với chúng tôi ngày ấy)...Thật vinh dự khi bước lên bục cao để nhận giải ... Hai đứa tôi đứng sát bên nhau cùng cười vui ... bất ngờ phía dưới có ai đó trong đám bạn bè lại hô lên cái tên đôi ấy ... Hai đứa tôi bất chợt nh́n nhau , hai bên tai tôi nóng rần như lửa đốt và hai má cô ấy lại ửng lên những sắc hồng thật khó tả , hai đôi mắt ngại ngùng nh́n nhau quay vội chạy ào xuống dưới ... Chia tay nhau không kịp nói một lời ǵ ... để cái nhớ cứ lạ ḱ day dức tôi suốt cả đoạn đường hè dài đăng đẳng ... ...!!! ( Những điều chưa trọn xin dành lại ngày mai ... kể tiếp ...!) Mong các bạn thông cảm v́ thời gian không cho Phép ḿnh có đủ để viết cho trọn vẹn như ư muốn ... 24/10/2006 PBH_BiểnXanh |
![]() |
|
| BienXanh_ | Oct 26 2006, 08:11 PM Post #3 |
![]()
Youth Mem
|
... Những bụi sim tím cũng thưa dần những quả, những lùm cây lại tô điểm lên ḿnh bằng những sắc màu hoa mới ... Khắp các ngă đường lại rộn ră nhịp sáo ba ... Nắng cũng dịu nḥa trăi vàng ngơ xóm ... Những chiếc áo trắng lại thắp ngời trên những nẻo đường quê ... Một năm học mới lại bắt đầu ... Chúng tôi bước vào năm cuối cấp tiểu học ... Thầy tṛ, bè bạn lại cười vui sau những ngày hè xa vắng ... Chúng tôi hỏi han nhau đủ chuyện và kể cho nhau nghe những việc mà ḿnh trong chuổi ngày mùa Hè rồi ... Những câu chuyện nối tiếp nhau râm rang không ngớp ... Đây đó những học tṛ mới tinh lần đầu tiên vào đến lớp, tiếng sụt sịt cùng những ánh mắt ngây thơ nũng nịu không chịu rời tay Cha Mẹ ... Thật là vui làm sao ... Chúng Tôi trở thành những người đàn anh, đàn chị của trường năm ấy ... ... Ngày học đầu tiên bắt đầu ... Có những thay đổi nho nhỏ nhưng không làm ảnh hưởng đến bọn chúng tôi nhiều ... Cô Hoa sẽ là người thay thầy Khanh làm Chủ nhiệm lớp chúng tôi ... những chổ ngồi lại một lần nữa thay đổi ... Tổ được chia theo dăy bàn ... Tôi lại là Tổ trưởng của hai bàn cuối lớp, có Kính, Tuyết ( là những người bạn có học lực cũng tương đối tốt )... C̣n Cô bé Kiều là Tổ trưởng của tổ 2 ( hai bàn thứ hai đếm từ trên xuống )... Lớp Trưởng vẫn là Tôi, nhưng lớp Phó Học Tập lại là Cô bé ... Nhiệm vụ nặng nề hơn khi cả hai chúng tôi cùng những bạn trong Ban Cán Sự lớp phải đảm đương nhiệm vụ mới ... " Đưa lớp trở thành lớp mẫu của trường và đối thủ chính là lớp cuối cấp kế bên ...", Không những phải hơn về việc học mà c̣n phải đi đầu trong những hoạt động khác như Lao động hay hoạt động Đội TNTP ... lư do thật đơn giản v́ lớp có nhiều học sinh khá và lớn con hơn những lớp khác (kể cả lớp kế bên )... ... Tôi và Kiều phải vừa học vừa kèm các bạn ... làm sao đảm bảo các bạn cùng tiến bộ như ḿnh ... Những buổi kiểm tra bài đầu giờ, những buổi học nhóm bắt đầu theo từng trang vở ... Tuyết và Can th́ lo khâu văn nghệ ( Hát múa, báo tường, Hoa trang trí b́nh bông trên bàn Cô giáo mỗi ngày ), Kính th́ khâu vệ sinh trường lớp hay những buổi lao động dă ngoại (những công việc như Kế họach nhỏ hay giúp đỡ những người neo đơn hay Gia đ́nh liệt sĩ chẳng hạn ...) ... Cô giáo luôn tươi cười nhưng cũng luôn khắc khe trong những lần học sinh phạm lỗi ... Chúng tôi luôn bị cô la mắng v́ những lần không hoàn thanh trách nhiệm ,... Thế nhưng sau những lời la mắng ấy là nhưng nụ cười thật tươi dành cho chúng tôi ( bất kể lúc nào gặp cô ) ... Mỗi đứa một nhiệm vụ, đứa nào cũng lo phần việc của ḿnh ... Việc học là chính ... Tôi vừa phải lo cho tổ, vừa lo cho lớp , thế nhưng có ai biết đâu sự cạnh tranh chạy đua vị thứ của từng tổ nhóm lại căng đến thế ... Kiều và Can ganh tị tổ chúng tôi nhiều người giỏi hơn ... Thế là một lần nữa Cô giáo phải sắp xếp lại vị trí chổ ngồi ... Tách Kính và Tuyết vào hai dăy bàn phía trên và chia đều vào hai tổ khác ... Cái việc học vẫn không tách rời chúng tôi ... Từng nhóm học nhỏ vẫn giữ nguyên theo vị trí nhà gần nhau (chung xóm, đường đi ...), Kiểm tra đầu giờ sẽ bắt chéo giữa các tổ ... Các tổ trưởng và nhóm trưởng sẽ kiểm tra bài vở của nhau ... Tất cả đều tận tâm trao nhau, chỉ dẫn cho nhau cách học và làm bài tập như thế nào cho thật tốt, dưới sự hướng dẫn của cô giáo ... Thật là vui và hào hứng, hừng hực khí thế tranh đua ... V́ ai cũng muốn ḿnh được Cô giáo khen và tuyên dương trước lớp ... Thế nhưng có một điều không thay đổi đó là Vị thứ xếp hạng của từng đứa với từng tháng vẫn là bản đánh giá chung cho tất cả ... Tôi và Kiều vẫn hay t́m hỏi lẫn nhau những lúc bài khó, hay những điểm số của từng bài kiểm tra của nhau ... V́ thế mà cái tên đôi ngày nào văn cứ hiển nhiên tồn tại trong những đứa bạn bè trong lớp ... đôi khi vượt sang lớp kế bên mỗi khi bắt gặp tôi và Kiều bên nhau ... Lại những lần đỏ mặt không nói, lại những lời phản khán nhè nhàng nhưng rất dễ thương " Không dám đâu !!! ... " ... Đă có những lần tôi cố hỏi thử ḿnh "v́ sao thế ?", hay "tại sao lại như vậy ?" mà vẫn không thể nào giải thích nổi, cái cảm giác lạ ḱ ấy vẫn cứ bám lấy tôi, nó thật dễ chịu và lâng lâng khó tả ... Không biết từ lúc nào tôi lại lặng lẽ ngồi tập ghép hai cái tên nó theo đủ kiểu và h́nh thái khác nhau nhưng không bao giờ rời nhau ... HK,K_H , H_K,... Những việc ấy không thể qua mắt mấy bà chị tinh ư ở nhà ... Họ hỏi tôi bằng những câu hỏi thật khó trả lời, v́ tôi thật sự có biết làm sao đâu ... Chỉ biết cái cảm giác khi cả hai chạm mặt nhau, và những khỏang lặng lại bắt đầu kéo theo với hai bên má đỏ ửng lên và đôi tai rần rần như có lửa cháy ... H́nh ảnh người con gái bắt đầu len vào trong trí tôi ... đi đâu , việc ǵ cũng là lạ như thể có đôi mắt nàng đang nh́n tôi vậy ... Những lời trêu chọc càng ngày càng dày hơn từ bạn bè và những bà chị ... làm cả hai mắc cỡ và chúng tôi không dám lại gần nhau một cách tự nhiên như trước nữa (trừ những lúc ḍ bài nhau theo sự bắt buộc)... Thấm thoát năm học đă đi vào nữa chặng đường ... Học ḱ I kết thúc ... Chúng tôi lại có những món quà đầy ư nghĩa ... Khi Cô giáo nở nụ cười thật tươi như hoa và đọc những lời tuyên dương từ Thầy Hiệu Trưởng gởi đến chúng tôi , những người đă hoàn thành tốt nhiệm vụ của ḿnh như học tập hay hoạt động Đội Lớp ... Một học ḱ lại trôi qua và Tôi vẫn giữ trọn vai người thủ lĩnh Bảng xếp vị thứ cũng thế ... Kiều về nh́ nhưng vẫn sau tôi hai bậc ... kế đến là Tuyêt , Can và Kính ... Người được nhắc đến nhiều hơn là Thưởng ... một người từ học lực trung b́nh yếu đă gia nhập vào nhóm những người Trung B́nh ... Phần thưởng là những tờ giấy khen và vài cuốn vở nhỏ ... Thế nhưng chúng tôi thật vui như ḿnh vừa làm được điều ǵ đó to tác lắm ... Hạnh Phúc nào bằng ... Mỗi chúng tôi chạy về khoe với mẹ và các anh chị ... Có lẽ v́ những phần thưởng kia mà quên đi những lời cặp đôi Tôi với Kiều ... Trên những con đường làng mơn man những chồi xanh lộc mới, đây đó những sắc hoa mai vàng rung rinh trong nắng mới ... Xuân đă về và Tết lại đến ... Chúng tôi được nghĩ một tuần xả hơi để vui cùng Xuân mới ... Những bộ cánh mới theo nhau khoe khắp ngă đường ... Chúng tôi lại rũ nhau đi chơi đây đó khắp nơi, những khu vui chơi dành cho thiếu nhi, những nhà bạn bè ... trong đó có nhà của Kiều ... Nhà cô ấy ở khá xa ,nằm trên triền đồi đất đỏ và cách chổ của trường học gần ba cây số ... ngược lại hướng nhà tôi ... như vậy nhà tôi và nàng cách nhau gần bảy cây ... Nhà cô ấy trang trí thật đẹp và lạ mắt ... Ba mẹ của cô ấy cũng trẻ hơn ba mẹ tôi ở nhà , Ba cô ấy là một giáo viên trường làng ở nhánh dưới ( ngày ấy Cả Xă có tất cả là bốn trường tiểu học và hai trường cơ sơ (cấpII), Chúng tôi học ở cơ sở chính gộp chung cho hai cấp I & II ... Và trường tôi mang tên Tường PTCS TPII C̣n Ba cô ấy dạy Trường PTCS TPI ... , Cô ấy có hai người chị và một em trai ... Người chị đầu đă đi chơi với bạn bè , người chị thứ hai tên Hoa ra đón và mời tất cả chúng tôi vào nhà ... Chúng tôi chào ba mẹ chị gái của nàng ... Mọi người đều vui tươi v́ không khí tết ... bánh mứt được đem ra ... chúng tôi tha hồ mà thưởng thức ... Thi thỏang những trận cười kéo theo những câu bông đùa vui vẻ ... Tôi nh́n nàng và bất chợt bắt gặp cái nh́n chăm chăm của nàng hướng về phía tôi ... mặt tôi đỏ ửng và bạn bè phát hiện lại thêm những câu chọc ghẹo được buông ra ... Nàng quay vội xuống nhà dưới khuất sau cánh cửa ,bỏ lại ḿnh tôi chịu trận trong câm lặng mà không có lấy một lời phản kháng ... Chị cô ấy nghe được và chen vào gỡ gạt cho tôi " C̣n nhỏ mà yêu cái ǵ , tụi bay chỉ toàn nhảm nhí ,... Coi chừng đó ... Lo học hành đi thôi ... Chị ấy biêt tôi khá rơ và tôi cũng biết chi ấy v́ cùng trường và có những lần sinh hoạt đ̣an đội cùng nhau (Tôi là Chi đội Trưởng Chi đội 5A và Chị ấy là Chi đoàn trưởng Chi đoàn 8A( Chị ấy học trên chúng tôi ba lớp ) ... V́ thế khi nh́n thấy chị ấy cười tôi lại thấy ấm lên sự gần gủi và thân thiện , làm tan đi những âu lo, và cũng v́ thế mà bớt ngại ngùng hơn khi những câu chọc ghẹo kia không c̣n buông ra nữa ... Cả đám im thinh thít và nh́n Chị ... Chị lại cười và bảo thôi mấy đứa ăn bánh kẹo đi ... Tôi thở phào v́ thoát nạn ... Trời cũng dần chiều , chúng tôi chào Ba Mẹ nàng và Chị ra về ... Nàng ra tiễn tụi tôi nhưng không dám nh́n tôi nữa ... Tôi bước đi mà mắt cứ cố lần quay lại nh́n nàng cho đến khi con đường con rẽ vào ngơ khuất ... ...!!! ( Những điều chưa trọn xin dành lại ngày mai ... kể tiếp ...!) Mong các bạn thông cảm v́ thời gian không cho Phép ḿnh có đủ để viết cho trọn vẹn như ư muốn ... 26/10/2006 PBH_BiểnXanh |
![]() |
|
| BienXanh_ | Nov 9 2006, 09:18 PM Post #4 |
![]()
Youth Mem
|
... Những ngày xuân chóng vánh trôi qua ... Chúng tôi lại quay về với bài vở của ngày nào ... Thế nhưng hơi hướm của vị xuân vẫn như c̣n đâu đó ... Trong những buổi học chúng tôi vân lén lút chuyền nhau những cái kẹo hay lát mức thật thơm và cũng thật là vui ... Măi mê với những cái kẹo mức kia, vô tư bằng những nụ cười tranh nhau thiệt hơn ... Cuộc vui sẽ chưa dừng lại nếu như hôm đó cô bé Can không bị Cô Giáo phát hiện trong miệng c̣n no tṛn bởi chiếc kẹo mà không thể trả lời cho câu hỏi của cô giáo ... Can bị phạt và phải chép nội quy của lớp hai mươi lần ... Hôm ấy không biết ở nhà Can làm ǵ mà đến thời hạn nộp phạt cô ấy vẫn c̣n thiếu đến bảy tờ ... Chúng tôi quyết định giúp cô ấy bằng cách xin nhưng Cô giáo vẫn không cho ... lại phạt luôn cả tôi v́ bênh Can mà không nhận ra lỗi của ḿnh, Tôi phải chép mười lần và Can tăng thêm năm lần nữa ... Cả lớp không ai c̣n dám hó hé ǵ nữa sau án phạt của tôi ... Chép mười lần nhưng có lẽ cái nội quy kia tôi cũng không thuộc mà lại thuộc như in cái ánh mắt của Cô giáo dành cho tôi hôm ấy ... Đầu giờ ngày hôm sau Kiều theo lệnh Cô giáo đến nhắc nhở tôi và Can nộp giấy Kiểm điểm ... Cả tôi và cô ấy đều quên khoáy đi cái vụ tụi nó cặp đôi hôm nào ... Bỗng đôi má tṛn bầu của nàng đỏ ửng lên như bước ra từ bếp lửa hồng khi Cô chợt phát hiện ra những ḍng chữ H_K,KH ... in đậm nét trong cuốn vở của tôi ... Kiều nh́n tôi trân trân bằng một ánh mắt rất lạ tṛn xoe mà tôi măi đến giờ vẫn cứ như đâu đó quanh ḿnh mỗi khi nhắc đến Nàng ... chẳng nói chẳng rằng Kiều quay về chổ của ḿnh và cũng quên nốt những tờ giấy phạt kia ... Tôi cũng vô t́nh đến mức không thể hiểu nổi ḿnh vừa làm ǵ .Tôi thật ḷng không biết ḿnh đă để lộ những trang giấy ấy ... Tôi chỉ nghĩ đơn giản là có lẽ cô ấy có chút ǵ đó ngại ngùng khi gặp tôi v́ cái vụ hôm tết kia ( măi đến sau này tôi mới biết điều ấy khi nghe nàng kể lại cho tôi nghe trong một lần gặp lại nhau )... Cô giáo vào lớp và cất giọng nhẹ nhàng hỏi Kiều về những tờ kiểm điểm của tôi và Can ... Kiều lúng ta lúng túng trông thật dễ thương làm sao , cũng may cả tôi và Can vừa lúc tự giác nhanh chân cầm những tờ giấy phạt giao cho cô giáo ... Cô giáo không nói ǵ ngoại trừ câu nhắc cả lớp lần sau nhớ không tái phạm nữa ... Rồi những buổi học lại nhẹ nhàng trôi qua trong b́nh yên ,(chỉ trừ tôi và Kiều )... Tôi vẫn hay theo dơi nàng nhiều hơn những thành viên khác trong lớp ... Cái lưng căng phằng trên nền áo trắng ... Mái Tóc búp bê nàng vẫn để suông một cách tự nhiên thật đẹp làm sao ... Tôi không thể không liếc ngang qua chổ nàng mỗi khi cô giáo hỏi những câu hỏi trong bài giảng , những lần đưa tay là một lần cạnh tranh nhau trong việc học ... Kiều có đôi bàn tay nhỏ nhắn múp tṛn những ngón như những cán bút thon thon rất dễ thương ... (Không hiểu v́ sao đôi mắt của tôi không hề bỏ qua những ǵ có ở nơi Kiều , Nàng rất lạ và thật tuyệt vời ), Kiều là tất cả cho sự tập trung ánh mắt trong tôi buổi ấy cho dù tôi cũng không hiểu được với ḿnh t́nh yêu là ǵ trong lúc tuổi ấy ... C̣n nàng th́ lại chỉ dám quay đầu nh́n về phía sau chổ tôi trừ khi Cô giáo vừa gọi tên ai đó trong những bạn ngồi phía sau Nàng ... Cũng lạ một điều là không bỏ quên liếc ngang tôi trước mỗi lần quay đầu lên ... Thỉnh thỏang cả hai cung đường của hai đứa lại chạm nhau và rần rần ửng đỏ dù chẳng nói với nhau lời ǵ ... Ngoài kia nắng vẫn trăi tràn khắp lối sân , đâu đó lại râm rang những bài học tập đọc của các lớp ... Cả hai đứa cũng thường ít khi ra ngoài đùa chơi cùng bè bạn, v́ một lẽ đơn giản là né trách những tṛ đùa Cặp đôi của chúng bạn ... Ngồi lại trong lớp nhưng tôi và nàng mỗi người một vị trí , ai giữ chổ của người nấy ... Tôi thường đưa mắt nh́n ngắm bâng qươ bên ngoài nhưng cũng không phải là không có ư khi lướt sang phía nàng . Nàng vẫn cứ cúi đầu trong câm lặng và măi mê với những cuốn truyện mang theo mà đă có lần tôi lẹo găy cả lưỡi mà chẳng thể ... Nh́n mọi người nô đùa mà thích thú, ước chi bọn bạn bè đừng có những lời ác hiểm ấy với cả hai đứa ... Chúng tôi dành phần lớn thời gian cho việc học và điểm số là cột mốc đánh dấu sự phấn đấu tranh đua cùng nhau ... Như thường lệ chúng tôi đến lớp sớm hơn các bạn khác và làm những việc b́nh thương của mỗi ngày là kiểm tra bài vở của nhau ... Hôm ấy trong lớp chỉ có mỗi hai đứa ... Tôi mạnh bạo hỏi chuyện với nàng , vừa run run vừa ngập ngừng khó nói làm sao dẫu chỉ toàn là những chuyện bài vở học hành mà thôi ) . Bài học th́ tôi đă thuộc làu làu lúc ở nhà rồi nhưng không hiểu sao lúc đó lại ấp úng và nàng đă phê vào trong sổ tay của nang một câu là "H chưa thuộc bài ..." , Tôi chợt giận và cố t́m cách bắt bẻ nhưng vẫn không sao trả đủa được ... Thế rồi điều ấy rồi cũng tới ... Cầm trên tay cuốn vở bài tập của nàng mà tôi cười với nụ cười của kẻ đắc thắng ... Bài tập viết chính tả hôm xưa tôi nhớ Cô đọc điểm của nàng là "Điểm 8" mà sao trong vở lại là "Điểm 10" , Một điểm số rất dễ nhớ v́ hôm đó chỉ có tôi và Tuyết, Can là "điểm 10" , "Kính diểm 9" ,và mỗi "điểm 8" duy nhất dành cho nàng, Các bạn khác thấp hơn ... thế tại sao bi giờ nơi vở nàng lại có "điểm 10" tṛn vo sạch đẹp đến thế , lại thêm chữ "GIỎI" bầu bỉnh phía dưới điểm số kia ... Tôi nh́n kĩ lại lần nữa và nhận ra nét chữ đó là của chính nàng chứ không phải của cô giáo ... Tôi lập tức hỏi nàng và nàng đỏ mặt quay quắt chối bỏ ... Tôi quyết định lưu lại cuốn vở để giao cô giáo phân xử ... Các bạn đă đến mỗi lúc một đông đủ và thế là cả lớp xúm vào xem cái điều lạ nằm trên tay tôi , c̣n nàng không chối cải nữa mà úp mặt khóc rưng rức bên góc kia , bỗbng chợt ḷng tôi dâng lên điều là lạ , Tôi không cầm được cuốn vở của nàng lâu hơn bèn trả lại và nói lời xin lỗi nàng . Nàng vẫn úp mặt xuống bàn và khóc , tôi lặng lẽ đặt cuốn vỡ vào kế bên nàng và đi về chổ của tôi nơi phía cuối lớp ... Mọi người lại rần rần lên cái ngữ đôi " HK_ và những câu chọc ghệu ngày nào ... Cũng hên vừa lúc cô giáo đến và mọi việc trở vào nếp cũ ... Cô giáo không phát hiện mà bạn bè dường như cũng quên hay là v́ sợ Cô giáo mà im thinh thít không hé nữa lời ( Hôm ấy cô giáo h́nh như đang có chuyện ǵ đó bực dọc tỏ vẻ khó chịu ) ... Buổi học tan nhanh, chúng tôi lại ai về đường nấy ... những câu bông đùa lại vang lên rồi lại chợt tắt theo khi bước chân của những người bạn vắng thưa dần ... Thấm thoát thời gian trôi thật nhanh bỏ lại những nụ xanh chồi mới ... Nắng trở màu vàng hơn , dưới chân ḿnh ... Những hạt cát lại óng ánh khoe ḿnh cùng những tia màu phản chiếu và ngày càng bỏng rát hơn v́ ánh mặt trời ... Câu chọc ghệu giờ đây cũng chanh chua khó xoay xở chống đối hơn với mọi người ... Ở Góc sân trường những cành Phượng Vĩ lại chớm nụ hồng hồng ... lay lay trong gió ... đâu đó chợt ngân lên những khúc ca của những chú ve dậy sớm ... Một năm học nữa trôi qua ... Mọi việc cứ như đă sắp xếp và bày định sẵn vậy ... Vẫn như mọi năm cái vị thứ vẫn là Tôi ( vua của một cơi) và nàng rồi cùng đến Can, Tuyết và Kính ... Phần quà thưởng năm nay như nặng hơn ... Chúng tôi được thêm nhiều vỡ hơn và những chiếc cặp cùng những cây bút máy nhăn hiệu " HERO" thật óach làm sao ... Nàng lên nhận giải và đứng kế bên tôi ... cái chạm nhau nghe nó ấm lạ làm sao ... Buổi trao giải kết thúc ... Cả nàng và tôi không hiểu sao vẫn chưa chịu chạy ù về nhà như những năm trước mà c̣n cố nán lại t́m nhau như có điều ǵ ... Nàng bước tiến lại gần phía tôi và nói khe khẻ : " Phần thưởng nhiều hơn phải không H , Chúc H cố gắng học giỏi hơn nữa trong những năm tới nhé !..." Tôi đứng đơ người va lí nhí đáp lại : " Cảm ơn và H sẽ cố gắng và Kiều nhớ cũng thế nhé ( tôi tính nhắc thêm câu đừng như điểm 10 hôm nào nhưng kịp dưng lại )... Và Chúc Kiều môt ḱ nghĩ hè vui vẻ , hẹn sớm gặp lại ... Hai bên má nàng chợt ửng đỏ và tôi dường như cũng nghe rần rần nóng bừng như có lửa đâu đó đang đốt lên mọi khi hai đứa chạm vào mắt nhau ... Chỉ lặng nh́n không nói thêm được lời nao nữa ... Chúng tôi chia tay nhau ở năm cuối cấp tiểu học là như thế ... Ḥa vào ḍng người đang đi về hướng nhà ḿnh ... Tôi lâng lâng như say trong từng đôi chân bước ... Miên man với những điều khó tả ... để c̣n nhớ măi tận hôm nay ... Chúng tôi lại chia tay nhau mỗi đứa một hướng rẽ về những ngă đường khác nhau , mang theo những món quà đầy ắp t́nh bè bạn ... Nơi ấy không biết Nàng nghĩ ǵ chỉ c̣n lại nơi tôi những lời chọc ghệu lại đeo theo cùng những bà chị và bạn bè gần thôn xóm mỗi khi họp nhóm ... ... ( Những điều chưa trọn xin dành lại ngày mai ... kể tiếp ...!) Mong các bạn thông cảm v́ thời gian không cho Phép ḿnh có đủ để viết cho trọn vẹn như ư muốn ... 09/11/2006 PBH_BiểnXanh |
![]() |
|
| BienXanh_ | Mar 28 2007, 07:45 PM Post #5 |
![]()
Youth Mem
|
... Lại về với những ngày nắng gió của Hạ ... Thỏa thê vui đùa cùng những lùm cây và cát ... Miền quê nghèo vốn dĩ là thế ... Con người nơi đây sinh ra và lớn lên gắn liền với Cát ... Cát mênh mông , bao la ... trăi tít mù xa ... cây cối lưa thưa ... chỉ toàn là Dương Liễu với Bạch Đàn (những loài cây chịu nắng nóng và gió ), được người ta trồng thành những hàng (ngang dọc đủ kiểu) vừa làm bờ bao ngăn cách những đám đất (hay c̣n gọi là THỔ), vừa để lấy bóng mát che nắng . Những hàng cây ấy cứ nối tiếp nhau chạy dài theo những lối ṃn xé ngang trảng cát ... tạo thành những ô sẫm màu ... như bàn cờ trên những đồi cát ... Lúp xúp đâu đó là những căn nhà mái lá ... và tít ở phía xa xa là màu xanh của ruộng lúa, ḍng sông và những hàng tre ... uốn cong ḿnh tạo thành cánh cung ôm lấy những triền đồi cát trắng ... Mộc mạc , b́nh dị mà say hồn,... đẹp đến khó tả làm sao mỗi khi ta nhớ đến ... Hạ năm nay, nắng và oi bức hơn những năm trước ... Những đồi cát trắng tinh, những hạt nhỏ long lanh như nhảy múa ... trăi dài ra xa tít ... Lát đát đây đó những bụi cây cong ḿnh như co lại, cố giấu che những tàn lá xanh của ḿnh, dưới nắng nóng như nung cháy cả đồi cát bởi buổi trưa hè... Những bước chân thoăn thoắt, vội vả đưa nhanh giữa những lối ṃn sẫm màu cùng năm tháng ... Mọi người cùng đang chạy trốn cái biển lửa ấy. Chúng tôi nấp vội vào dưới bóng của tàn cây Dương Liễu ... Kéo vạt áo vội lau đi những giọt mồ hôi đang lỡ trớn tuôn theo ḍng, chảy dài trên khắp cả người ... Một cơn gió thoảng qua làm lâng lâng te rần mát lạnh cả người ... Theo chân các anh chị lớp lớn ... chúng tôi ḥa vào chiến dịch Hè : Hoa Phượng Đỏ Tưởng Nhớ ,Đáp Đền Công Ơn Các Anh Hùng Liệt Sĩ . Công việc của chúng tôi là t́m đến giúp các gia đ́nh Mẹ Liệt Sĩ neo đơn ... Sửa lại vườn tuợc và giúp các mẹ trồng khoai , cấy lúa ... Các anh chị khỏe mạnh th́ cuốc đất, gánh phân , trồng khoai , cấy lúa ... c̣n chúng tôi chỉ có nhiệm vụ nhẹ nhàng hơn như đứa th́ đem nước , đứa dọn dẹp nhà cửa ... Tôi được chọn theo ra đồng phụ nhổ và sắp các bó mạ vào gánh hoặc ngồi phân đoạn các dây khoai lang để các anh chị trồng ... Công việc tuy nhẹ nhưng dưới cái nắng nóng của mùa hè , những giọt mồ hôi vẫn cứ tuôn tràn thành ḍng chảy khắp thấm ước cả chiếc áo trên người ... Nh́n đồng hồ chỉ mới có mười một giờ kém sáng thôi mà nắng đến thế ... ... ( Những điều chưa trọn xin dành lại ngày mai ... kể tiếp ...!) Mong các bạn thông cảm v́ thời gian không cho Phép ḿnh có đủ để viết cho trọn vẹn như ư muốn ... 03/04/2007 PBH_Biển Xanh |
![]() |
|
| « Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic » |







8:02 AM Jul 11