| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| TRỌN ĐỜI MỘT NÉT XUÂN. | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jul 9 2006, 01:09 PM (344 Views) | |
| kimcuongbien | Jul 9 2006, 01:09 PM Post #1 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Quê Hương -------------------------------------------------------------------------------- Trọn đời một nét xuân --- Đức Anh --- Bước chân lập cập phải dựa vào hai ba người đỡ, những ngón tay run rẩy đón lấy cây đàn... Nhưng thật lạ kỳ, chỉ thoáng sau, tiếng tơ đă tuôn chảy miên man, lên bổng xuống trầm tựa hồ một kép ca trù đang thời xuân sắc. Tuổi 87, cụ Nguyễn Văn Khôi (người thầy tận tâm của giáo phường Yên Nghĩa - huyện Hoài Đức - tỉnh Hà Tây) vừa được Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam phong tặng danh hiệu Nghệ nhân dân gian v́ những đóng góp suốt cả cuộc đời, làm sống lại nghệ thuật hát ca trù độc đáo của dân tộc. Không may bị hỏng đôi mắt khi mới 13 tuổi, trên bước đường kiếm kế sinh nhai, cụ Khôi t́nh cờ gặp và... không dứt khỏi ca trù được nữa. Được ông trời bù lại cho khả năng cảm âm nhạy bén, cộng thêm sự mê say, cụ học hát, học đàn, học phách từ cô đào Nhiên, và họ nhanh chóng hợp thành một cặp tài tử nổi danh khắp xứ Hà Đông thời Pháp thuộc. Tiếc thay, một thời ca trù không được nh́n nhận đúng giá trị, bỗng nhiên mất chỗ đứng trong đời sống nghệ thuật. Nhưng niềm say mê của cụ Khôi th́ không lụi tàn theo thời thế. Trở về làng Yên Nghĩa, cùng với một vài "môn đệ" của trống chầu, đàn đáỵ.., cụ âm thầm khôi phục lại ca trù từ phong trào văn nghệ quần chúng. Không có đàn đáy th́ dùng đàn guitar, mandolin, không có trống chầu th́ mượn tạm trống trung thu của trẻ con, cụ Khôi dạy lời, dạy nhịp, uốn nắn từng cung điệu... Cứ thế vài chục năm, cho đến ngày câu lạc bộ (CLB) ca trù Yên Nghĩa chính thức ra đời (năm 1990). Chín năm sau, CLB - lúc này đă trở thành một biểu tượng văn hóa phi vật thể của tỉnh Hà Tây - được Hội Văn nghệ dân gian công nhận là một trong ba địa chỉ văn hóa ca trù của cả nước, cùng với Cổ Đạm (Nghệ An) và Lỗ Khê (ngoại thành Hà Nội). Đến hẹn lại lên, hơn 60 hội viên của CLB từ khắp tỉnh Hà Tây gặp gỡ ở nhà bác Phó chủ nhiệm Trịnh Lê Doanh trong buổi sinh hoạt ngày thứ sáu hàng tuần. Ở xa như bà Tố Mai phải đi bằng xe máy, gần như ông Văn Dịch chỉ cần vác cây đàn lên vai, rảo bộ vài bước chân. Cũng quần là áo lượt, cũng khăn xếp áo the y như một đêm diễn ra tṛ... Thầy Khôi ngồi giữa chiếu hát, gảy khúc dạo đầu. Giọng thầy thật ấm và mượt mà, thứ giọng không có tuổi. Vây quanh là đào, là kép, những mái đầu lốm đốm hoa râm xen lẫn những lọn tóc đuôi gà đen mướt - thế hệ thứ tư, thứ năm của CLB mới mười tám, đôi mươi. Có người làm cán bộ văn hóa, có người may vá, thêu thùa, có người quanh năm chỉ cắm cúi với ruộng đồng... Nhưng gặp nhau bằng lời ca tiếng hát, họ bỗng trở thành những tâm hồn đồng điệu lúc nào. Bác Doanh, tay trống chầu cự phách của CLB nhớ lại: "Đúng là nhờ có thầy Khôi mà ca trù không mất. Tôi cũng là người ham ca trù, ông nội tôi xưa mời phường hát về nhà luôn nên tôi biết hát từ hồi chưa đầy chục tuổi. Nhưng nếu không có thầy chỉ vẽ lại từng li từng tí th́ không thể thuần thục được như hôm nay". Thuần thục, như bác Doanh mô tả là khoảng 50 làn điệu cổ, kim và cả những điệu "dựng" - một h́nh thức biến lời thơ thành lời hát - được coi là vốn quư của CLB. Nhưng tâm đắc nhất vẫn là những bài thơ sáng tác như để dành riêng cho hát ả đào của Dương Khuê, Nguyễn Công Trứ hay Chu Mạnh Trinh - những nhà thơ cổ điển Việt Nam hoặc Bạch Cư Dị (Trung Quốc)... Nhấp một ngụm trà, cụ Khôi nói mà như hát: "Nửa đêm thanh vắng, nghe ca Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị th́ quả là tuyệt tác!". Đêm ấy, trong không khí hát "cửa đ́nh", có trăng vằng vặc, lại phảng phất hương sen, chúng tôi được thưởng thức tuyệt tác đó của giáo phường Yên Nghĩa. Ngẩn ngơ trước những ngón đàn nhấn nhá, những lời ca như vơi như đầy... tôi chợt hiểu v́ sao người phong lưu thuở xưa lại có thể thâu đêm suốt sáng chỉ với một chiếc trống chầu! |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Quê Hương Tôi · Next Topic » |








9:13 PM Jul 11