| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Bài hát chim nhồng xanh; Ngô thị Kim Cúc | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jul 9 2006, 08:12 AM (302 Views) | |
| TheBlackSun | Jul 9 2006, 08:12 AM Post #1 |
|
Administrator
|
... Bóng trăng ngă lộn bóng tre. Chàng ơi thức dậy mà nghe ta thề... Vườn đào vườn lựu vườn lê. Con ong vô hút nhuỵ con bướm xê ra ngoài. Bạn về nghĩ lại mà coi. Tấm t́nh ta ở gương soi không bằng... Nàng hát, nàng hát đi hát lại bài hát ấy trong khi đứa bé hết vật ḿnh sang phải lại sang trái. Tới lúc nàng giơ tay phát vào đít nó, nó mới chịu nằm yên, và yên luôn. Thế mà nàng vẫn hát, h́nh như quên mất ḿnh đang làm ǵ. - Thôi em, nó ngủ rồi. Giọng anh hơi gắt. Anh chợt nhớ là lần đầu khi nghe nàng hát ru con anh thú vị dường nào. Một cô gái trông rất diện, rất thời thượng mà lại biết hát điệu ru con. Thế nhưng càng về sau, sự thích thú càng vơi đi, thay vào đó là nỗi ngao ngán. Đứa bé dài ngoẵng, xanh rớt, cứ như một nỗi nhắc nhở đầy trách móc về bổn phận chủ gia đ́nh của anh, của người cha, người chồng. V́ thế, anh không c̣n thích nghe những bài hát ru con ảo năo, đầy vẻ thương thân, trách phận của nàng nữa. Qua khóe mắt, anh thấy nàng đă nằm thẳng người lại và đang kín đáo liếc anh. Vẻ ḍ dẫm ấy làm anh bực bội. Thà nàng cứ rằn rực c̣n hơn. - Anh ơi, anh nhớ hôm nay ngày ǵ không? - Vừa ngồi lên, nàng vừa nói bằng giọng tươi tỉnh. - Ngày ǵ, ai nhớ nổi - Anh làu bàu trong miệng. - Ngày một tháng tư... Hai năm rồi... Giọng nàng trải ra, chờ đợi. Anh đứng lên, chỉ thấy bực dọc hơn. Nghĩa là hai năm ngày họ sống chung, với thằng con trai gần hai mươi tháng. Thế đấy! Sự sa sẩy của anh. Sự thắng thế của nàng. Người ăn mừng ngày ấy là nàng chứ chẳng phải anh đâu. Anh nh́n sững nàng. Không hẳn giận dữ, cũng không hẳn ngạc nhiên. Người từng trải như nàng, lẽ nào để xảy ra chuyện ấy. - Th́ đẻ vậy. Anh buông thơng mấy tiếng. Mắt nàng kín đáo ḍ xét anh và từ đó đến nay không hề thay đổi. Họ thành một gia đ́nh. Có khoảng năm tháng để nàng làm vợ. Buổi sáng sau khi ăn bún, ḿ hoặc xôi ǵ đó, anh đạp xe đến bệnh viện c̣n nàng đạp xe đến hiệu uốn tóc. Trưa nào anh cũng phải chờ nàng v́ thợ uốn tóc phụ thuộc vào giờ giấc của khách. Họ nấu nướng và ăn uống một cách hối hả rồi lại chia tay nhau cho đến tối. Đêm th́ dễ chịu hơn v́ nàng có vẻ thuộc về anh. Mùi xà pḥng thơm. Chiếc áo ngủ nhẹ mầu xanh, thân thể nàng mát mẻ... Rồi nàng sinh con. Những lúc chỉ một ḿnh, anh vẫn thường quan sát thằng bé để cố t́m ra điểm tương đồng thiêng liêng nào đó. Có lẽ nó chỉ giống anh ở nét già cỗi. Da nhăn nhúm, trán cau lại đau khổ, nó như hục hặc với những ǵ đang đợi ḿnh. Nàng bán chiếc nhẫn vàng duy nhất. C̣n anh bán chiếc cát sét, vật duy nhất trong căn pḥng độc thân của anh. Sữa nàng khô, v́ nàng chẳng có ǵ ăn, thằng bé cứ héo đi với những tiếng khóc ngằn ngặt, gân cổ. Nhiều đêm, từ chiếc giường cá nhân, anh nghe nàng hát ru con, lạ lùng nhận ra đời ḿnh đă đổi thay đến thế. Ra là anh đă có vợ con rồi đấy. Thế mà chẳng biết làm ǵ hơn ngoài chuyện ngồi bên máy X quang từ ngày này sang ngày khác, để chụp và rọi phổi cho những người nghi có bệnh. - Em có cái này tặng anh... Nàng nói vẻ dè dặt. Anh chăm chú theo dơi khi nàng tiến đến chiếc bàn nhỏ, mở lấy cái túi và lại lục túi để đưa ra một gói nhỏ. - Đây này, anh thắt thử coi, lịch sự lắm... Anh cầm chiếc cà vạt xanh nhạt điểm những đường sọc mờ đỏm dáng từ tay nàng, đột nhiên nghĩ đến cái tḥng lọng. Phải rồi, anh đă đút đầu vào sợi dây mà nàng nắm giữ. - Mua làm ǵ tốn tiền. Biết mặc áo nào với nó, mà thắt vào dịp nào - Giọng anh dấm dẳn. - à... Em sẽ mua cho anh miếng vải đen, loại hàng mới để may sơ mi. Mầu đen đi với mầu này rất nhă. - Tùy em - Anh buông thơng, thầm nghĩ điều ấy chẳng bao giờ được thực hiện. Tuy nhiên, để làm vui nàng, anh thắt chiếc cà vạt mới một cách thận trọng, sửa đi sửa lại, để khỏi phải tṛ chuyện. Anh biết nàng vẫn đang theo dơi anh. Đến khi anh đă cất cà vạt vào ngăn tủ, nằm xuống giường, đă thấy nàng ngồi xuống cạnh ḿnh. Tay nàng chạm nhẹ lên vai anh, giọng nàng chùng xuống: - Anh có vẻ buồn... Sao vậy? Anh không có cách nào khác là quàng tay ôm lấy nàng, kéo nàng nằm xuống. - Có ǵ đâu... Nàng ngoan ngoăn nép ḿnh trong tay anh. C̣n anh như cái máy, vuốt ve nàng mà tâm trí để tận đâu đâu. Như thể đă nhiều chục năm rồi. Không c̣n háo hức, không c̣n cảm xúc, không c̣n ngay cả sự vui vẻ giả tạo. H́nh như nàng cảm nhận được điều đó mà vẫn không đ̣i hỏi ǵ hơn. Giờ đây, khi nàng chập chờn ngủ, b́nh yên, anh ngó nàng dưới ánh đèn xoi mói. Đấy, người đàn bà đă chung chăn gối và đă cho anh một đứa con trai. Nàng là vợ anh, người vợ từ trên trời rơi xuống, chẳng tốn đồng trầu cau nào cả. Lúc ấy, anh cũng như bây giờ, lang thang, bất định. Buổi sáng ấy, có hai phụ nữ trong số những người đến chụp h́nh phổi. Anh đă quá quen với việc ngắm nh́n các bộ ngực đàn bà nên cũng chẳng hơi sức đâu mà nhớ mặt họ. Lúc ra về, khi có người đến gần anh cũng chẳng buồn dừng xe. Cô gái đành lên tiếng gọi, sau đó lúng búng nhận rằng ḿnh mới từ pḥng X quang ra, và hỏi anh có phải tên Viên, bạn của anh Lân râu không. Th́ ra nàng đă gặp anh ở nhà Lân râu một lần nào đó. Anh không thể không mời nàng đến quán nước, việc mà đă từ lâu anh quên làm với bạn gái. ở quán nước anh tóm tắt được tiểu sử của nàng. Nàng là vợ của Hỷ, bạn Lân, nhưng Hỷ đă bỏ nàng sau khi được vợ chính thức bảo lănh sang Mỹ. Nàng sống với Lân, sau đó đến lượt Lân tự trốn đi bằng thuyền đánh cá. Hiện nàng đang sống một ḿnh với nghề uốn tóc. Anh quan sát nàng: gương mặt trước đây hẳn cũng xinh đẹp nhưng đă hằn rơ nét héo úa sầu khổ. Thân h́nh nàng khá hơn, chắc là chưa sinh nở. Anh không an ủi, cũng chẳng t́m cách ve văn nàng. Chính nàng đă tự t́m đến, ngă xuống giường anh một cách tự nguyện. Anh vẫn tự thấy ḿnh không có ǵ để hấp dẫn phụ nữ: túi lúc nào cũng rỗng, công việc xoàng xĩnh, người th́ teo tóp lại v́ thiếu ăn. Chắc là cô ta cần đàn ông, anh lơ đăng nghĩ, và cũng lơ đăng hưởng thụ nàng, chẳng băn khoăn mảy may. Cho đến khi nàng có mang và dọn đến ở hẳn với anh. Sau đó, v́ có con, nàng phải nghỉ việc. Đồng lương thảm hại của anh phải chi tiêu cho cả ba người. Nàng không than văn, không nêu lên một đ̣i hỏi nào cả. Nhiều bữa ăn anh thấy nàng lúc thúc với những việc chẳng đâu vào đâu, gọi cũng chẳng vào, cho đến lúc anh gần xong bữa. Khi phát giác ra nàng nhường cơm, nhường phần cá canh ít ỏi cho anh, anh lặng cả người. Những ngày sau, anh lân la đến từng bạn bè hỏi xem có việc ǵ làm thêm. Nhưng ngay cả chuyện dán bao b́, bện chổi hay chọn cà phê xuất khẩu cũng chẳng kiếm đâu ra. Anh đă đạp xe thồ mấy tối nhưng những bữa ăn tằn tiện và chiếc xe cà tàng khiến đêm về người anh cứ bă ra. Nàng bế con ra đường ngồi bán bắp nướng. Nhưng nàng không đủ mồm miệng để cạnh tranh với người buôn chuyên nghiệp, lại chuyển sang bán ổi dầm, rồi mực nướng. Vẫn thế. Một hôm, nàng hân hoan khoe với anh rằng đă có việc làm mới. Dọn dẹp nhà cửa cho một ông già. Một ông cán bộ gần bẩy mươi tuổi có con trai và con dâu đang công tác ở nước ngoài. Nàng đến để nấu nướng, giặt giũ, lau chùi nhà cửa. ở đó, nàng có thể mang cả con đi theo để trông. Từ đó, sáng sáng nàng lo đi chợ sớm, về nấu ăn để sẵn cho anh cả trưa và chiều. Rồi nàng bế con đi, đến tối mới trở về. Anh yên tâm thấy nàng và đứa bé có da có thịt lên nhờ cơm nhà người khác. Dần dà, nàng sắm sửa thêm vật dụng gia đ́nh mà đầu tiên là chiếc cát sét c̣n tốt hơn cả chiếc cũ của anh, như để đền bù. Từ bấy đến nay anh không phải nghĩ ngợi ǵ về chuyện tiền nong. Kể ra phụ nữ biết cách thu vén gia đ́nh hơn, đôi khi anh phán quyết một cách hài ḷng như thế. |
|
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua, Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi. Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương, Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ... Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh. Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi. Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác. Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ. Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về. Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Văn Học & Cuộc Sống · Next Topic » |






2:18 AM Jul 12