| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Bốn ánh mắt , hai nụ cười | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jul 1 2006, 07:31 AM (529 Views) | |
| Ái Linh | Jul 1 2006, 07:31 AM Post #1 |
![]()
Silver Mem
|
BỐN ÁNH MẮT ... HAI NỤ CƯỜI Xe bus ngừng ngay trạm đổ khu chợ quận 13 Porte de Choisy ... , năm ba người bước xuống , nhưng cũng có khoăng hơn mươi người bước lên ... Trong những người khách này có một cụ bà Á đông mà tôi đoán là đă gần 80 tuổi , tay cụ xách hai sắc to cũng khá nặng , tôi nghỉ chắc bà cụ vừa mới rời khỏi khu chợ tàu , v́ hai túi sắc c̣n ghi rỏ tên hiệu của tiệm . Cụ bà khá quắc thước xem rất khơe mạnh , nhưng v́ xe bus khá đông , chổ ngồi đă được mọi người chiếu cố đầy đủ , tôi định đứng dậy để nhường chổ cho cụ , th́ một ông khách ngồi cạnh tôi đă lẹ làng mời bà cụ ngồi vào chổ của ông , vậy là tôi và bà cụ này xem ra cũng có duyên ... duyên ngồi cạnh nhau ấy mà .... Bà đặt hai túi xách cẩn thận xuống chân , mùa hè nóng nực , cửa xe bus đều mở toang , mùi mồ hôi người pha lẩn mùi nước hoa đủ loại , nồng nặc xông lên một mùi ngai ngái , xe bắt đầu chuyển bánh rời trạm , gió thổi tạt vào mặt tạo cho mọi người một cảm giác thật dể chịu , tôi ngồi sát cửa sổ đang thả tầm nh́n ra ngoài , nắng hôm nay thật nhiều ... trời thật đẹp , tôi lẩm nhẫm một ḿnh . Bà cụ ngồi bên tôi xem ra bận rộn với cái túi xách dưới chân bà , những nút thắt được bà cột lại .. rồi lại tháo ra ... một mùi hăng hăng xông lên mũi ... à tôi biết rồi , bà đang mân mê trái sầu riêng nhỏ bằng cái nồi cơm cho 4 người ăn , trái sầu riêng được gói ghém cẩn thận trong nhiều lớp giấy và bao , nhưng thật lạ , càng cố gắng cô lập th́ mùi hương của nó cứ len len muốn thoát ra ngoài , h́nh như mọi người trên xe bus đều đă đánh được hơi .. v́ tôi thấy mọi cặp mắt đang đổ dồn về phía bà cụ và tôi , chắc họ nghỉ tôi và cụ là người thân v́ cùng mũi tẹt da vàng mà .... ...Vô t́nh tôi và bà cụ đều nh́n nhau , bốn anh mắt ... hai nụ cười , cụ bắt đầu bắt chuyện với tôi : - Vous êtes Vietnamienne ...? ( Cô là người Việt Nam ? ) - Vâng , cháu là người Việt Nam Và bà cụ bắt đầu phân trần ... - Ngày mai tôi có bà bạn đến chơi , nên sẳn mua trái sầu riêng về để đải khách - Vâng , nhưng bác đi chợ xách như thế này cũng hơi nặng , thế sao bác không nhờ anh chị đưa bác đi bằng xe sẽ khơe hơn . Tôi cũng qua loa trở lại để bắt chuyện cùng bà - Tôi sống chỉ có một ḿnh , con trai tôi ở khác tỉnh nên lâu lâu mới về thăm ... Bà cụ trả lời với vẽ mặt hơi buồn làm tôi đâm ra lúng túng - Thế bác ở trong quận mấy của Paris - Tôi ở ngoài ven ô , xuống bus này c̣n phải chuyển thêm tuyến khác mới đến nhà Nghe đến đây tôi im lặng , nh́n hai túi xách dưới chân rồi lại ngó đến cụ trong ḷng lại mang một nổi buồn ... - Hay bác ơi , cháu cũng đang rảnh rổi , để cháu đưa bác về nhà - "Cảm ơn cháu ..." bà cụ có vẽ thân mật và cởi mở hơn .... " nhưng không sao , bác đi như thế này quen rồi , với lại bác sống bên Pháp đă hơn 40 năm th́ đường đi nước bước đă không c̣n lo nữa ... , hai cái túi này ... chút nữa bác sẽ gánh lên vai " Và bà cụ bắt đầu kể lại chuyện thời bà c̣n trẻ thơ , gia đ́nh khổ cực .. phải đi gánh nước ở nơi xa về nhà xài ... rồi nào chuyện t́nh cảm khi mới lớn .. khi bà bắt đầu biết yêu ... cho đến lúc ông cụ nhà ra đi sớm , bỏ bà lại quạnh hiu một ḿnh ... nào là chuyện cậu con trai với những đứa con kháu khỉnh , nhưng v́ quá bận rộn với công việc , nên ít khi về thăm bà ... lại thêm những bà bạn già lối xóm ...mỗi người mỗi tánh , khó khăn với con cháu , hay sanh tật nọ kia ... và bà kết luận .. " Đă già rồi mà không nên nết ... " Tôi chỉ nh́n bà mỉm cười , lâu lâu chỉ có thể xen vào vài ba chữ " Dạ , vâng ... " như một người ḥa thêm tiếng đệm cho một giàn nhạc đang tŕnh diển ... Bên cạnh tôi ... tiếng nói bà cụ vẫn vang đều trút gịng tâm sự h́nh như đă bị đè nén rất lâu , và hôm nay gặp tôi xem như bà đă có nơi để gởi gấm . Chặng đường khá dài đă qua nhiều trạm ngừng , tôi lại lo .. không hiểu với số tuổi này , bà cụ làm sao vác được những túi xách kia an toàn tới nhà , như đoán được những suy nghỉ của tôi , bà nói nhanh - Tới bến đổ trên kia là bác sẽ xuống , để bác cột hai cái này lại và sẽ gánh lên vai ... - Bác có cần cháu giúp bác không , cháu cũng chưa vội về nhà - Được mà , cảm ơn cháu ... Thôi bác xuống nghe ... Vừa nói tới đây , xe cũng vừa ghé trạm ... bốn đôi mắt và hai nụ cười lại nh́n nhau , bà cụ nhấc hai xách đặt lên vai và bước xuống xe rất vững chải... quả thật chỉ tại tôi khéo lo xa , trông bà bác vẫn c̣n quắc thước và thật khơe mạnh so với số tuổi 80 kia ... Đă xuống xe , bà bác chưa đi vội , cặp mắt như đảo ngược trở lên xe như muốn nói thêm lời tù tạ . Tôi nhón người lên và đưa tay vẩy chào bác , lúc đó bác mới bước đi hai túi xách vẫn lủng lẳng đeo trên vai ... mà trong đó là cả một tấm ḷng của bà đối với người bạn quí mà cụ sẽ đải khách dùng bữa vào ngày mai . Chiếc xe từ từ lăn bánh , như đồng lơa cho nỗi buồn của tôi có cơ hội tràn ra ngoài , tôi nghỉ đến cuộc sống của những người già cô đơn , sống thui thủi một ḿnh ... , các con làm việc ở nơi xa có khi chẳng có dịp để về thăm , và đôi khi chỉ biết vui cùng cây cảnh , thú vật để làm bạn , lại có những người phải chết khô héo trong tức tưởi nghẹn ngào nơi các viện dưỡng lảo , mà các con cũng chẳng hay tin ... Nghỉ đến bà cụ khi nảy , lại ngó đến ḿnh .... không biết đến từng tuổi như cụ , tôi có thể đi một ḿnh đến chợ mua trái sầu riêng và vài thực phẫm ... để được gánh lên vai ... đem về đải khách quư ... hy vọng ḿnh vẫn c̣n khơe mạnh và nhớ lộ tŕnh từ nhà đến chợ và từ chợ trở về nhà .... , chứ nếu không e rằng .. khi đến giờ nhập tiệc ... bạn tôi qua gỏ cửa ... lại thấy vắng tanh .... và lúc đó chắc hẳn bạn sẽ luưnh quưnh lăng xăng đi cớ tại bót cảnh sát nơi văn pḥng ... " T́m bà già đi lạc ... " Tôi mường tượng đến nụ cuời của bà bác ... tự dưng cảm thấy trong ḷng ấm hẳn lên ... ít ra bác cũng biết chấp nhận hiện thực để vui với những ǵ bác có trong tầm tay , chúc Bác được khơe mạnh , vui vẽ hoài hoài ... và cũng rất hy vọng sẽ gặp trở lại bác một ngày nào ..... Bên ngoài nắng vẫn reo .... Viết tại Paris , ngày 01-07-2006 Ái Linh |
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic » |




...



8:03 AM Jul 11