| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Giai Thoại Làng Văn; Sưu Tầm. | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jun 19 2006, 08:20 PM (807 Views) | |
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:44 AM Post #21 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Chế giễu Từ Đạm Từ Đạm làm quan đến Tuần Phủ thời thực dân Pháp, thường hay tỏ ra ham thích thơ văn, nhưng luôn luôn bị làng văn chế giễu, phản đối. Muốn lưu danh đời sau, Từ Đạm đă đục lên vách chùa Non Nước bài thơ của ḿnh, rồi đục đến đôi chân để... lưu kỷ niệm. Tản Đà đă làm thơ về việc này: Năm ngoái năm xưa đục mấy vần Năm nay quan lại đục hai chân Khen thay đá cũng bền gan thật Đứng măi cho quan đục mấy lần. Năm mẹ vua Khải Định mừng thọ 50 tuổi, Từ Đạm ra câu đối cho mọi người thi đối lại: Tiệc thọ năm mươi mừng mẹ nước. Có người đối: Túi tham ngh́n vạn chết cha dân. Cũng có bản chép là: Bạc thuồn chục một chết cha dân. Một lần, có thầy nho không biết v́ cớ ǵ, bị bắt giam vào ngục. Nằm trong lao, thầy nho chẳng lo lắng ǵ, cứ ngâm Kiều vang lên, Từ Đạm bảo: - Anh đă hay Kiều như vậy, thử làm một bài thơ vịnh Kiều xem sao. Nếu hay ta sẽ tha. Thầy nho đọc ngay: Khép cửa pḥng thu những đợi chờ Mà em mất nết tự bao giờ Chàng Kim dại gái sầu oan uổng Viên ngoại chiều con chết ngắc ngư Nợ trước nhẹ nhàng con đĩ Đạm Duyên sau, dun dủi bố cu Từ Mười lăm năm ấy bao nhiêu sướng C̣n trách làm chi đứa bán tơ. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:45 AM Post #22 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Chim Chắp Cánh, Cây Liền Cành "Chim chắp cánh, cây liền cành", ư nói đẹp duyên, hai người yêu nhau được lấy nhaụ Trong Trường Hận Ca, ngày xưa vua Đường Huyền Tông và Dương Quư Phi yêu nhau, nói với nhau rằng: "Tại thiên nguyện tác thị đực điểu, Tại địa nguyện vi liên lư chi" (Ở trên trời th́ làm con chim liền cánh. Ở dưới đất th́ làm cành cây liền thớ) |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:46 AM Post #23 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Chim Sa Cá Lặn Ngày nay, mọi người đều hiểu thành ngữ này là một cách nói ngoa dụ để chỉ người đàn bà rất đẹp, giống như cách hiểu thành ngữ "hoa hờn nguyệt thẹn", tức đẹp tới mức hoa phải hờn v́ kém sắc, trăng phải thẹn v́ kém tươị Nhưng thật ra ư nghĩa ban đầu của thành ngữ này không phải vậỵ Trang Chu, hay thường gọi là Trang Tử, người đời Chiến Quốc học thức rất uyên bác, không môn ǵ không biết. Trong sách "Nam Hoa Kinh", ông chép rằng: Mao Tường và Lệ Cơ là hai người đàn bà đẹp, cá thấy: ch́m vào chốn hang sâu, chim thấy: bay cao (ngư kiến chi nhập thâm, điểu kiến chi cao phi). Ư Trang Chu muốn nói rằng mọi sự trên đời đều là tương đối, Mao Tường, Lệ Cơ tuy đẹp, song chỉ đẹp đối với người, chứ biết đâu trông thấy họ, cá chẳng sợ mà lặn sâu, chim chẳng sợ mà bay cao ? Người sau hiểu khác hẳn nguyên ư ấy của Trang Chụ Sách "Thông Tục Biên" dùng thành ngữ "trầm ngư lạc nhạn" tức "chim rơi cá ch́m" để chỉ nhan sắc người đàn bà cực đẹ.p. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:47 AM Post #24 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Chim Xanh Ngày xưa Hán Vũ Đế đang dạo chơi trong vườn thượng uyển, bỗng có hai con chim xanh bay đến. Đông Phương Sóc tâu rằng: Đấy là sứ giả nước Tây Vương Mẫu đem tin đi trước. Được một lát th́ Tây Vương Mẫu đến thật. Chim Xanh ư nói là kẻ đưa tin. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:47 AM Post #25 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Công Dă Tràng Công dă tràng, ư nói có gắng công cũng vô ích. Tục truyền có chàng thợ săn tên Dă Tràng, một ngày kia nh́n thấy một cặp rắn. Khi con rắn cái lột da th́ rắn đực đi t́m đồ ăn mang về chọ Nhưng khi rắn đực lột da th́ rắn cái bèn ḅ đi t́m rắn đực khác. Dă Tràng bất b́nh bèn bắn chết rắn cáị Rắn đực đi t́m vợ, gặp Dă Tràng mới hiểu ra vợ ḿnh xấu xạ Rắn đực bèn trả ơn Dă Tràng bằng một viên ngọc lạ, mỗi lần Dă Tràng ngậm viên ngọc này th́ có thể nghe và hiểu được tiếng nói của loài vật. Tin viên ngọc lạ có thể cho cho con người hiểu ngôn ngữ loài vật bay đến tai vuạ Vua cho đ̣i Dă Tràng tới, mượn viên ngọc của chàng và ban thưởng nhiều của cảị Một hôm vua xuống thuyền, ngậm viên ngọc, nghe được các loại cá mực hát rất haỵ Vua bật cười, viên ngọc bị rơi xuống biển. Dă Tràng tiếc viên ngọc, ngày đem ngụp lặn t́m kiếm, kiệt sức chết đị Dă Tràng biến thành một loài cua bể ngày đêm tha cát lấp biển để t́m lại viên ngọc đă mất. Dă Tràng tha cát lấp bể, sóng biển lại đánh vàọ Cho nên trong dân gian Việt Nam có câu: "Dă Tràng xe cát biển đông, Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán ǵ" |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:48 AM Post #26 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Công Tử Bạc Liêu Tục truyền rằng người giàu nhất Bạc Liêu ngày xưa là ông Hội đồng Trạch, vốn là thư kư làng. Hội đồng Trạch có cả chục ngàn mẫu ruộng. Theo lời cháu chắt ông kể lại, toàn tỉnh Bạc Liêu bấy giờ có 13 lô ruộng th́ hết 11 lô là của ông Trạch. Ông có 3 con trai và 4 con gáị Trong số 3 người con trai của ông Trạch có cậu ba Trần Trinh Huy là ăn chơi phung phí hơn hết. Mỗi lần đi xem ruộng, cậu ba Huy mướn máy bay nhẹ có phi công người Pháp chở. Mỗi lần đi đ̣i nợ, cậu đi một chiếc xe khác. Có lần cậu đi hóng gió, dùng cả chục chiếc xe kéo, mỗi chiếc chở một món đồ của cậu như cái mũ, cây can ... Người ta c̣n kể nhiều truyền thuyết về cuộc sống đào hoa, phóng khoáng của cậu ba Huy nữa ... Ngôi nhà của công tử Bạc Liêu nay trở thành bảo tàng tỉnh Minh Hảị Ngày nay người dùng thuật ngữ "Công tử Bạc Liêu" để ám chỉ người ăn sung mặc sướng, không phải làm lụng cực nhọc. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:49 AM Post #27 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Đẩu Ngọc Xích Bố "Đẩu ngọc xích bố" có nghĩ là một đấu lúa, một thước vảị Ngày xưa Cao Tổ có hai đứa con Hán Văn Đế và Hoài Nam Vương. Hoài Nam Vương không tuân theo phép nước nên bị Hán Văn Đế đày sang đất Thục. Hoài Nam Vương uất ức nhịn đói mà chết. Người đương thời mới đặt câu ca dao: "Nhất xích bố thương khả phùng, nhất đấu tất thương khả thung, huynh đệ nhi nhân bất tương dung", có nghĩa là một tấc vải cũng có thể may áo mặc chung, một đấu gạo cũng có thể chia nhau ăn chung, hai anh em sao lại không dung tha nhau được?. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:50 AM Post #28 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Dây Tơ Hồng Điển tích Tơ Hồng do chuyện ngày xưa, bên Tàu có một người tên là Vi Cố, một bữa đi chơi trăng, bắt gặp một ông già đang ngồi xe các sợi dây đỏ. Hỏi ra th́ ông ta nói ông là Nguyệt Lăo, chuyên coi việc xe duyên vợ chồng nhân gian. Ông nói "ta buộc dây tơ này vào chân người nào th́ dù thế nào cũng phải lấy nhau". Vi Cố bèn hỏi sau này ông sẽ lấy ai, Nguyệt lăo nói Vi Cố sẽ lấy một cô gái hàng rau rách rưới bẩn thỉụ Vi Cố giận lắm toan giết cô gái, nhưng rồi cuối cùng hai người cũng lấy nhaụ Người Việt Nam tin t́nh duyên do tiền định trước, cho nên thành vợ thành chồng rồi th́ phải tạ ơn ông Nguyệt Lăo và cầu mong dây tơ hồng được cột chặt bền lâu |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:51 AM Post #29 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Được Chim Bẻ Ná, Được Cá Quên Nơm Việt Nam có thành ngữ "Được chim bẻ ná, được cá quên nơm", th́ "Được chim bẻ ná" có ư nghĩa giống với thành ngữ "Thố tử cẩu phanh" (thỏ chết th́ chó săn bị đem nấu) của Trung Hoa, c̣n "Được cá quên nơm" th́ ư nghĩa tương đồng với thành ngữ "Điểu tận cung tàng" (chim hết th́ cây cung bị cất đi". Quan đại phu Phạm Lăi dưới triều Việt Vương Câu Tiễn, từng đem hết tài sức phục vụ cho nước Việt của ông. Nước Việt và nước Ngô có chiến tranh, nước Việt v́ quân sự yếu kém nên bại trận, Phạm Lăi khuyên Câu Tiễn nên nhẫn nhục đầu hàng. Đến lúc thời cơ đă chín mùi, t́nh thế đă hoàn toàn thuận lợi, Phạm Lăi đă thảo kế hoạch hưng binh đánh Ngô, kết quả là đă giúp Câu Tiễn trả được mối thù lớn lúc xưạ Đối với Câu Tiễn, và cả nước Việt, th́ Phạm Lăi là đệ nhất đại công thần. Đáng lẽ sau khi đánh bại được nước Ngô, làm cho nước Việt được độc lập và hưng thịnh trở lại, Phạm Lăi sẽ yên hưởng vinh hoa phú quư, thụ. hưởng sựđền ơn của Câu Tiễn, nhưng Phạm Lăi đă không làm như vậy, mà lại xin cáo quan, bỏ hết chức tước bổng lộc, địa vị quyền uy, để sống nếp sống mây ngàn hạc nội của 1 ẩn sĩ. Sau đó, Phạm Lăi lại viết thư, gửi cho 1 bạn đồng liêu cũ của ḿnh là quan đại phu Văn Chủng, khuyên Văn Chủng cũng nên cáo quan, từ bỏ chức tước bổng lộc, th́ mới mong tránh được tai họa xảy tới sau nàỵ Trong lá thư đó, Phạm Lăi có viết những câu như sau : Cao điểu tận, lương cung tàng. Giảo thố tử, tẩu cẩu phanh. Nghĩa là, chim ở trên cao đă bị bắn chết, th́ cây cung tốt được cất đi, loài thỏ chạy nhanh đă bị săn đuổi chết hết, th́ con chó săn bị đem làm thịt. Từ lá thư này của Phạm Lăi gửi cho Văn Chủng, người đời sau rút ra thành ngữ "Thố tử cẩu phanh" (Thỏ chết th́ chó săn bị đem nấu) để nói về người vong ân bội nghĩa, lúc khó khăn nghèo hèn th́ nhờ cậy người khác, đến khi thành công sung sướng th́ phản bội những người giúp ḿnh lúc trước. Cũng từ sự tích trên, người Tàu c̣n có thành ngữ "Điểu tận cung tàn", tuy cùng nguồn gốc với thành ngữ "Thố tử cẩu phanh", nhưng ư nghĩa có đôi chút khác nhaụ Thành ngữ "Điểu tận cung tàng" (Chim hết th́ cây cung bị cất đi) hỉ nói về sự quên ơn mà thôị Bởi v́ chim bắn hết, cây cung không c̣n dùng làm ǵ nữa, nó bị đem cất đị Cây cung bị cất đi, nhưng nó không bị tổn hại ǵ. Nghĩa là nói về kẻ thành công quên ơn người đă giúp ḿnh lúc trước mà thôị C̣n thành ngữ "Thố tử cẩu phanh" (Thỏ chết th́ chó săn bị đem nấu) chẳng những nói về sự quên ơn, mà c̣n nói về sự phản bộị Bởi v́ sau khi những con thỏ bị chết hết, th́ con chó săn bị chủ đem ra làm thịt, nghĩa là nó bị hại, đến nỗi tính mạng không c̣n. Nghĩa là nói về kẻ làm hại ngay cả người đă giúp ḿnh lúc trước. Ngoài ra, cùng ư nghĩa với thành ngữ "Thố tử cẩu phanh" c̣n có thành ngữ "Hữu sự kiến dụng, vô sự hoạch tội" (Khi hữu sự th́ được dùng, khi vô sự th́ bị tội). Các thành ngữ của VN và Tàu nói trên c̣n ngụ ư khuyên rằng khi chịu ơn của người khác, nếu không trả ơn được, th́ cũng phải tỏ ra biết ơn, chứ đừng vô ơn bạc nghĩạ |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:52 AM Post #30 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Giá Áo Túi Cơm Thời Ngũ Đại, có một người tên là Mă Ân, tiếm ngôi vuạ Mă Ân nguyên trước chỉ là một vị quan vơ nhỏ, bộ hạ của quan Vũ An Tiết Độ Sứ đời Đường là Lưu Kiến Phong. Rồi sau, Lưu Kiến Phong bị bộ hạ giết, Mă Ân được tôn lên làm Thống soáị Rồi đến khi Chu Ôn soán được thiên hạ của nhà Đường, đổi quốc hiệu là Lương (sử gọi là nhà Hậu Lương), th́ Mă Ân được phong làm Sở Vương, làm chủ cả một giải đất Đông Bắc tỉnh Hồ Nam và Quảng Tây, quyền uy lừng lẫy một thờị Nhưng Mă Ân thật sự lại chỉ là một kẻ tầm thường, bất tài, chuyên lo hưởng thụ, người đương thời rất khinh thường Mă Ân, và gọi Mă Ân là "Tửu nang phạn đại", ư nói rằng Mă Ân chỉ là cái túi để chứa rượu, đựng cơm mà thôị Về sau, người đời biến "Tửu nang phạn đại" thành thành ngữ để chỉ hạng người bất tài vô đức, không giúp ǵ được cho quốc gia xă hội, trái lại chỉ chạy theo lợi danh, mưu cầu cơm áo cho ḿnh mà thôị |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:52 AM Post #31 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Giấc Mộng Hoàng Lương "Hoàng lương" có nghĩa là kê vàng. Ngày xưa có Lư Sinh đi thi không đỗ, vào hàng cơm nghỉ chân. Có một lăo già cho mượn một cái gối nằm. Lư Sinh ngủ và chiêm bao thấy đỗ tiến sĩ, làm quan to, vinh hiển hơn 20 năm, gia đ́nh hưng vượng, con cháu đầy đàn. Tỉnh ra mới biết ấy chỉ là một giấc mộng. Nồi kê nhà hàng c̣n chưa chín. Ư nói giấc mộng đẹp và ngắn ngủị |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:53 AM Post #32 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Giấc Mộng Nam Kha Thuần Vu Phần ngày xưa rất nghèo, nằm ngủ bên gốc cây ḥe, chiêm bao thấy hai sứ giả mời ông làm Pḥ mă, rồi được vua phong làm Thái thú ở đất Nam Kha rất vinh hiển. Khi tỉnh giấc chỉ thấy một đàn kiến bên ḿnh. "Giấc mộng Nam Kha", ư nói giấc mộng đẹp đẽ và ngắn ngủi (tương tự như "Giấc mộng hoàn lương") |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:54 AM Post #33 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Giọt Hồng Theo điển tích, nàng Tiết Linh Vân đời nhà Tùy khi từ biệt song thân để ứng tuyển vào cung vua, không có hy vọng gặp lại mẹ chạ Nàng khóc đến độ nước mắt chảy ra như máụ |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:55 AM Post #34 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Hồ Cầm Đàn tỳ bà c̣n gọi là Hồ Cầm. Theo sử xưa, Hán Nguyên Đế có cung nữ là Chiêu Quân, một trong tứ tuyệt giai nhân, phải đi cống rợ Hồ. Chiêu Quân thường đàn đàn tỳ bà, tiếng đàn ai oán, cho nên đàn này c̣n gọi là Hồ Cầm. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:56 AM Post #35 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
''Họ'' và ''vắt'' Một thư sinh ở thành thị về nông thôn thưởng xuân. Chàng ta là người hay chữ, mê Kiều và rất thuộc Kiều, thường vẫn tự phụ về vốn liếng Truyện Kiều của ḿnh. Nhân đi qua một băi cỏ rộng, thấy mấy cô thôn nữ đang vừa chăn ḅ vừa cười đùa rất hồn nhiên, vui vẻ, chàng ta liền sấn đến định tán chuyện làm quen. Một cô trong bọn bỗng buột miệng ngâm: Trông chừng thấy một văn nhân... Rồi cô bỏ lửng. Chàng thư sinh thấy cô ta khen thế th́ hănh diện lắm, vội sửa lại bộ cánh và có ư ngong ngóng muốn nghe nốt câu sau. Chợt một cô khác cất giọng ngâm tiếp: ... Mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao Tưởng các cô coi ḿnh là Kim Trọng, té ra họ chỉ đánh giá ḿnh như Mă Giám Sinh, chàng thư sinh vừa thẹn vừa bực. Nhưng rồi nhận thấy các cô động đến thơ Kiều là cái món sở trường của ḿnh th́ anh ta có ư coi thường các cô lắm, bèn lên mặt hợm hĩnh hỏi: - Truyện Kiều các cô thuộc được bao lăm mà cũng dám khoe? Bị xem khinh, một cô nhanh nhảu nói mát: - Vâng, chúng em quê mùa đâu có thuộc Kiều bằng anh được. C̣n anh thuộc Kiều nhiều th́ mời anh hăy đọc một câu Kiều để bảo con ḅ kia đứng lại cho chúng em biết tài với! Chàng thư sinh nghe nói thế th́ bỗng chột dạ tự nhủ: "Chết chửa, ḿnh thuộc Kiều nhưng có biết dùng Kiều để điều khiển ḅ bao giờ đâủ". Nhưng rồi anh ta cũng đánh liều đọc: Tần ngần đứng suốt giờ lâu, Dạo quanh chợt thấy mái sau có nhà, Anh ta lợi dụng chữ đứng trong câu thơ và đọc rơ to chữ ấy. Song con ḅ vẫn chẳng nghe lời anh. Các cô đều cười ầm ỹ. Tưởng ḅ chưa nghe rơ, anh ta lại đọc lần nữa và để tỏ ra ḿnh làu Kiều, anh ta đọc một câu khác: Trong ṿng tên đạn bời bời, Thấy Từ c̣n đứng giữa trời trơ trơ. Anh ta lại thét to chữ đứng trong câu thơ này. Nhưng con ḅ vẫn như không nghe thấy ǵ cả. Th́ ra chàng thư sinh đâu có quen tiếng nói của đồng ruộng, sau phải nhờ các cô bảo cho biết, bấy giờ chàng ta mới đọc chữa rằng: Họ Chung có kẻ lại già, Cũng trong nha dịch lại là từ tâm, Anh đọc to và kéo dài lại, quả nhiên con ḅ đứng lại ngay. Kế đó có một cô lại thách: - Bây giờ anh hăy đọc một câu cho con ḅ đi rẽ sang phải xem nào? Chàng thư sinh làm bộ thông thạo chẳng cần nghĩ ngợi, đọc luôn: Nàng rằng phận gái chữ ṭng Chàng đi thiếp cũng một ḷng xin đi Anh đọc thật to và nhấn mạnh cả hai tiếng đi, con ḅ nghe thấy bước đi ngay, song nó lại đủng đỉnh đi thẳng chứ không rẽ sang phải. Anh chạy theo đọc lại lần nữa nó chẳng nghe cho. Chợt anh nhớ ra một câu khác, chắc mẩm lần này thế nào cũng có kết quả. Anh dơng dạc ngâm: ... Rẽ cho để thiếp bán ḿnh chuộc cha Anh nhấn mạnh và kéo dài tiếng rẽ. Nhưng khốn thay! Con ḅ vẫn cứ đi thẳng. Các cô thấy vậy đều ôm bụng cười như nắc nẻ. Chàng thư sinh ngượng quá, đỏ mặt tía tai, đành xin chịu thua. Bấy giờ một cô trong bọn mới đọc chữa cho rằng: Một vùng cỏ mọc xanh ŕ, Nước ngâm trong vắt thấy ǵ nữa đâu Cô nhấn mạnh tiếng vắt, quả nhiên con ḅ ngoan ngoăn rẽ sang phải ngay. Thế là chàng thư sinh hết lên mặt hợm hĩnh về cái vốn Kiều của ḿnh, vội vă nói mấy câu đánh trống lảng rồi chuồn thẳng... |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:57 AM Post #36 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Hương Lửa Ba Sinh Trong sách "Quần ngọc chú" có ghi lại chuyện Tỉnh Lang đi chơi chùa Nam Huệ Tự. Ở chùa, Tỉnh Lang nằm chơi một lúc đă ngủ thiếp đi không hay biết ǵ. Trong giấc ngủ, Tỉnh Lang mơ thấy ḿnh đi chơi Non Bồng. Ở chốn ấy, Tỉnh Lang gặp một ông thầy ngồi niệm kinh, trước mặt có một cây hương đang cháỵ Do ṭ ṃ, Tỉnh Lang bèn hỏi về nguyên do cây hương nàỵ Thầy tăng đáp lại rằng, trước đó đă có một người lên chùa và thắp cây hương này để khấn nguyện, cầu phúc. Nay cây hương vẫn c̣n cháy mà người ấy đă sinh được ba kiếp rồị Kiếp đầu tiên là vua Huyền Tôn, kiếp thứ hai là vua Hiến Tôn ở đời Đường, và kiếp thứ ba là Tỉnh Lang. Nghe đến tên ḿnh, Tỉnh Lang giật ḿnh tỉnh giấc, ḷng nửa tin nửa ngờ. Về sau, điển tích này được lưu truyền rộng răi trong dân gian và dần dà đă h́nh thành nên thành ngữ "tam sinh hương lửa" hay "hương lửa ba sinh" để chỉ lời nguyện có hiệu lực đến ba đời ngườị Về nguyên do của thành ngữ này, có sách cũng ghi lại nhưng đôi chỗ có khác đi chút ít. Theo "Từ điển truyện Kiều" của cụ Đào Duy Anh th́ sách "Truyền đăng lục" chép là: có người mộng thấy một vị lăo tăng, trước mặt có tia khói rất nhỏ. Vị tăng nói rằng: "Đó là khói hương của một người đàn việt kết nguyện, người đàn việt đă trải qua ba kiếp mà hương vẫn c̣n". Như vậy, tuy các dị bản có khác nhau ở một số chi tiết, nhưng về cơ bản nguồn gốc và con đường h́nh thành thành ngữ "hương lửa ba sinh" đều thống nhất. Trong tiếng Việt, thành ngữ "hương lửa ba sinh" được dùng để chỉ lời nguyền, lời thề có ứng nghiệm đến ba kiếp, ba đời ngườị |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:58 AM Post #37 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Hương và trăng sao Hai thầy khóa đi đường gặp một cô gái gánh hương đi bán, các thầy lại gần, bắt chuyện làm quen. Cô hàng hương cười: - Có thật các thầy là những bậc nho sĩ chăng? Nhà em làm hương, có một câu đối từ đời xưa để lại, đă lâu mà chẳng có ai đối cho. Mong được hai thầy giúp đỡ. Nói thế, cô cũng chẳng chờ xem hai thầy có đồng ư không, đọc luôn: Hương ngũ vị năm mùi thơm chửa! Câu đối nghe đơn giản mà khó vô cùng: hương có nghĩa là thơm. Ngũ vị là năm mùi. Chửa cũng đọc là chưa mà vị là mùi, mà cũng là chưa. Quả là hóc búa. Nhưng một thầy khóa đă thủng thẳng đáp lại: - Câu ấy có ǵ là khó. Tôi xin đối là: Đèn tam tinh ba ngọn sáng sao! Thật là tài t́nh: tam tinh là ba ngọn, tinh cũng nghĩa là sao. Cô gái hàng hương đang lẩm nhẩm gật đầu, th́ thầy khóa kia lại nói: - Tôi cũng chẳng dám giấu dốt làm ǵ. Xin đọc để cô và anh bạn tôi chữa hộ. Hồ bán nguyệt nửa tháng trông trăng! Câu đối này, hơi văn th́ không linh hoạt bằng, nhưng ư nghĩ và tiểu xảo dụng công vẫn đạt: bán nguyệt là nửa tháng, nguyệt lại là trăng! Cô gái rất mừng, cô vui ḷng kết bạn đồng hành với hai người bạn mới |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:59 AM Post #38 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Mẹ lấy ... Tào Tháo Một viên quan lập bàn thờ mẹ, các hàng nha lại thưa với quan xin được tiến cúng một bức hoành phi để tỏ ḷng thành. Quan lớn bằng ḷng. Bức hoành phi có bốn chữ, nhưng không khắc liền trên một tấm, mà mỗi chữ lại khắc vào một ô gỗ riêng, cho có vẻ khác thường. Họ chồng cả bốn ô gỗ mang đến. Quan cảm ơn thuộc hạ rồi cho người treo ngay lên bàn thờ. Chẳng biết là quan có học hành chữ nghĩa ǵ không, mà khi treo lên, ngài chẳng phân biệt ất giáp ǵ, xếp ô nọ xọ sang ô kia. Nh́n lên, mấy chữ đại tự đọc rơ rành rành: Mẫu phối Mạnh Đức! Quan khách đến thăm, ai thấy cũng buồn cười mà không tiện nói. Chỉ có một ông đồ, nhanh nhảu bật ra: - Ô, hay thật, đến bây giờ ta mới rơ. Té ra cụ cố bà nhà ta lấy ông Tào Tháo. Cả đám lăn ra cười. Quan lớn thẹn đến xạm mặt. Th́ ra nguyên mấy chữ đại tự phải xếp theo thứ tự: Đức phối Mạnh Mẫu nghĩa là cái đức lớn của bà có thể sánh với mẹ ông Mạnh Tử, là bà mẹ nổi tiếng có phương pháp dạy con. V́ quan lớn quá dốt nên xếp lộn tùng phèo mấy ô chữ theo một thứ tự khác: Mẫu phối Mạnh Đức, thành ra khác nghĩa hoàn toàn: mẹ lấy ông Mạnh Đức (Mạnh Đức là hiệu của Tào Tháo thời Tam Quốc). |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 09:00 AM Post #39 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Một bản dịch thơ kỳ lạ Từ Diễn Hồng sinh năm 1866, mất năm 1922, người làng Hà Hồi, huyện Thường Tín, Hà Đông (nay là Hà Tây), trong một gia đ́nh nhà nho nghèo. Ông tính nết ngang tàng, hay châm biếm hài hước, từ lúc c̣n đi học đă nổi tiếng hay nôm. Năm 1906, ông đỗ tú tài, người ta thường gọi là tú Đồng (hoặc là tú Từ). Ông không ra làm việc với chính quyền thực dân, ở nhà dạy học và bốc thuốc. Khoảng năm 1908, Đốc học Hà Nội có mở cuộc thi dịch thơ Đường theo một chủ trương cải cách văn hóa nào đó. Bài đưa ra dịch là bài "Thu hứng" của Đỗ Phủ. Văn dạo Tràng An tự dịch kỳ, Bách niên thế sự bất thăng bi Vương hầu đệ trạch gia tân chủ. Văn vũ y quan dị tích th́, Trực Bắc quan san kim cổ chấn, Chinh Tây xa mă vũ thư tŕ Ngư long tịch mịch thu giang lănh. Cố quốc b́nh cư hữu sở ti (tư). Từ Diễn Đồng cũng gửi bài dịch dự thi, nhưng ông không cố ư tranh hơn thua mà chỉ nhân bài Thu hứng này để nói lên ư nghĩ của ḿnh đối với thời cuộc. Ông đă dịch rằng: Nghe nói trong kinh lắm chuyện đùa. Nước đời sao lắm nỗi cay chua. Những con nhà khá đi đâu cả. Một bộ đồ tuồng rặt mới mua. Tiếng trống lừng vang tin Bắc dược (1) Mảnh tờ sao chẳng báo Tây thua. Rồng nằm bể cạn heo may lắm. Nước cũ ai là chả nhớ vua (2) Bài dịch của ông thực ra chỉ là một bài phỏng dịch nhằm mục đích trào phúng, cho nên nó không sát nguyên văn. Tuy nhiên bài dịch của ông đă được nhiều người chú ư và khen hay, ngay cả một số người trong ban chấm thi, do đó các quan đành phải tặng thưởng. Nhưng rồi ông cũng vẫn bị bắt giữ mấy ngày để chịu phạt về cái tội "láo xược". Lúc ông được tha, các bạn đùa rằng: "Anh không phải là đầu xứ mà hàng xứ", nghĩa là phải ở nhà pha. Tên gọi đùa này lưu truyền măi cho đến khi ông mất. --------------------- (1) ư nhắc đến tin nghĩa quân Đề Thám thắng trận ở Yên Thế, Bắc Giang mà chính quyền thực dân muốn bưng bít. (2) Nhắc đến vua Hàm Nghi. Lúc ấy, ở Bắc kỳ c̣n nhiều người quư mến, thường nhắc đến vua Hàm Nghi luôn. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 09:03 AM Post #40 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Ông lăo bán than Thuyền vua Trần Nhân Tông theo ḍng sông Đuống đến B́nh Than để về hội quân bàn kế chống giặc Nguyên lại sang xâm lược (1282). Nh́n ra phía trước, vua thấy một ông lăo ăn mặc tiều tụy, khoác áo quen quen, liền hỏi tả hữu: - Có phải Nhân Huệ Vương đấy không? Mọi người nh́n theo rồi đồng thanh: - Dạ, chính phải. - Hăy mời Vương đến gặp ta. Đúng đó là Nhân Huệ Vương Trần Khánh Dư. Ông phạm lỗi, bị cách chức thành dân thường, về làm nghề đốt than. Lính nhà vua rượt thuyền theo kịp ông để mời ông dừng lại, ông lắc đầu: - Tôi chỉ là lăo bán than quê mùa, có ǵ mà hỏi. Vừa lúc thuyền của Nhân Tông đến cạnh. Nhà vua dịu dàng nói: - Thôi đừng giấu ta nữa. Một thời gian qua đă khiến cho kẻ nam nhi khốn khó thế này ư? Thôi trở lại mà lập công giết giặc. Trần Khánh Dư đổi ngay thái độ: - Đánh giặc th́ tôi không từ chối. Đốt than hàng ngày để kiếm ăn, nhưng cũng là nung nấu chí lớn đấy thôi. Trần Khánh Dư được trở lại làm quan. Ông giỏi về thủy chiến nên được giao luyện tập và phụ trách thủy quân ở mặt Hải Đông. ít lâu sau, ông đánh thắng đoàn thuyền của tướng giặc Trương Hổ. Câu chuyện tướng quân Trần Khánh Dư đi bán than mà vẫn nung nấu căm thù đă trở thành câu chuyện đẹp trong lịch sử. Người đời sau đă chép vào hành trang này của ông một bài thơ, đó là bài Bán than của một người đời Lê (sống sau ông Trần đến năm trăm năm). Bài thơ không phải của Trần Khánh Dư, nhưng đă thể hiện được tâm sự anh hùng mà ông ôm ấp: Một gánh kiền khôn quẩy tếch ngàn Hỏi chi bán đó? Gửi rằng: than ít nhiều miễn được đồng tiền tốt Hơn thiệt nài bao gốc củi tàn Ơ? với lửa hương cho vẹn kiếp Thử xem sắt đá có bền gan Nghĩ ḿnh lem luốc toan nghề khác Nhưng lệ trời kia lắm kẻ hàn (*). |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| Go to Next Page | |
| « Previous Topic · Văn Học & Cuộc Sống · Next Topic » |









2:18 AM Jul 12