| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Giai Thoại Làng Văn; Sưu Tầm. | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jun 19 2006, 08:20 PM (804 Views) | |
| kimcuongbien | Jun 19 2006, 08:20 PM Post #1 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
----------------------XUÂN DIỆU VÀ MÓN THỊT CẦY Sinh thời, nhà thơ Xuân Diệurất thích ăn thịt cầy. Chiều chiều ông ghé qua chợ Hàng Da ( Hà Nội) mua một, hai lạng thịt chó luộc và trở thành khách quen của mấy quầy bán thịt cầy. Chị bán hàng là người niềm nở, vui vẻ khi gặp nhà thơ, miệng tṛ chuyện, tay thoăn thoát thái phần thịt ngon lành dành sẵn cho nhà thơ kèm theo là gia vị , húng , riềng , lá mơ .... rất hợp khẩu vị của ông. Một chiều mùa đông, Xuân Diệu đến quầy hàng th́ chỉ thấy một ông già bán hàng thay cho chị quen vừa ốm. Nhà thơ cũng mua ít thịt về ăn không hết, ông than thở: _ Thịt thấy ngon đấy, nhưng không do chính tay " cố nhân " chuẩn bị th́ ta c̣n ḷng dạ nào ăn ngon nữa ! Mâư ngày liền , chờ cho chị hàng thịt khỏi bệnh ra quầy bán trở lại , nhà thơ mới tiếp tục mua. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jun 19 2006, 11:26 PM Post #2 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
------------------------------------------------------------------------ NHÀ THƠ DẠY CON. Trinh Đường dạy con rất nghiêm khắc, Đi họp phu huynh nghe cô giáo nêu những thiếu sót của con ḿnh, anh thường viết vào giấy dán lên tường, bắt con đứng đọc, suy nghĩ và sau đó viết trả lời lên giấy : __ Lười học có hại ǵ ? __ Ngồi nói chuyện riêng trong lớp có hại ǵ ? __ Đi học mang không đủ đồ dùng có hại ǵ ? Cháu Thành Đồng ( con của nhà thơ Trinh Đường ) chấp hành quy định của bố rất nghiêm chỉnh. Một hôm đang ngồi viết, Trinh Đường thấy một mảnh giấy dán trên tường hơi là lạ. Anh ngước lên đọc : __ Làm thơ khó hiểu co hại ǵ ? Trinh Đường toát mồ hôi hột. TTL st .... |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jun 21 2006, 07:53 PM Post #3 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
*** TẶNG SÁCH. * Mùa đông năm 1938, Nguyên Hồng đang dạo bước chợt găp một cọ gái trẻ bên bờ sông Lấp ( Hải pḥng) . Nh́n thấy cô gái co ro , rét run v́ mặc áo không đủ ấm , nhà văn động ḷng trắc ẩn , sẵn có 120 đồng tiền giải thưởng cuốn tiểu thuyết " Bỉ Vỏ " , ông liền dẫn cô gái vào tiệm mua cho cô một chiếc áo len khá đắt tiền. Cô gái vừa vui mừng vừa xúc động nói : ___ Em xin cảm ơn ông ! Ông cho em biết tên để c̣n nhớ đến ông. * Nguyên Hồng im lặng , dẫn cô gái vào một tiệm sách và t́m mua cuốn " Bỉ Vỏ " , ông rút bút ra viết lời rằng : " Dành tặng người không quen biết " rồi mỉm cười giới thiệu : ___ Đây là cuốn sách của tôi viết , cô đem về nhà đọc đi sẽ rơ ! Trong này , tôi đă viết về một cô gái như cô đấy ! |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:10 AM Post #4 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Giai Thoại & Điển Tích Sư Tử Hà Đông ------------------ Thoạt nghe, không ít người nghĩ rằng, trong nội dung câu thành ngữ "Sư Tử Hà Đông" có điều ǵ liên can đến đất Hà Đông xưa của Việt Nam. Chuyện thực lại không phải như vậy. Các ông già, bà lăo đă sống gần hết cả đời trên mảnh đất ấy, những người tinh thông chữ nghĩa, cả đời tầm chương trích cú, cũng chẳng ai biết hai chữ Hà Đông quen thuộc kia có liên hệ ǵ với cái máu tam bành của những người đàn bà cả ghen, sẵn sàng đập phá, quát tháo chồng con ngay trước mặt mọi người. Th́ ra, lại cũng là chuyện râu ông nọ cắm cằm bà kia. Số là, ở đất Vĩnh Gia bên Trung Quốc đời nhà Tống, có một người đàn ông tính nết thất thường, họ Trần tên Tạo, tự Lư Thường. Lúc c̣n nhỏ, Tạo rất thích chơi tṛ đấu kiếm. Cậu ta có thể ngồi cả ngày để nghe kể chuyện về các anh hùng hảo hán và hết sức khâm phục ḷng dũng cảm, đức tính trung thực của những con người ấy. Lớn lên, Tạo thích lân la đến bên các chí sĩ giang hồ để học mót các môn vơ nghệ và cùng bọn ngao du nay đây mai đó. Tạo cũng tự liệt ḿnh vào cùng một thuyền một hội với những bậc chí sĩ kia và lúc nào cũng tỏ ra sẵn ḷng làm việc nghĩa, giúp bạn, cứu người. Lạ thay, vừa bước sang tuổi trung niên Trần Tạo bỗng thay đổi tính nết. Tạo chán ghét cuộc sống giang hồ và lạc vào văn chương, chữ nghĩa. Có lúc, Tạo háo hức với ư nghĩ bước lên vũ đài chính trị để gây thanh thế với đời. Nhưng, tiếc thay, lực bất ṭng tâm. Quá nửa đời người, công vẫn không thành, danh vẫn không toại. Trần Tạo đâm ra nản chí, bèn quay về sống ẩn dật, sớm hôm vui thú ruộng vựn. V́ đă có một thời oanh liệt, vào cung ra kiếm, lúc múa gươm nơi thị thành, lúc khua chèo nơi biển vắng... Nặng nghĩa t́nh thầy tṛ, nên, dẫu đă quay về ở ẩn, các chiến hữu cũ vẫn thường xuyên lui tới nhà Tạo để đàm đạo sự thế. Chẳng nói ra th́ ai cũng biết, cùng đến với các chàng trai anh hùng ấy bao giờ cũng có các ca kỹ, vũ nữ. Họ xinh tươi, lại hát hay, múa đẹp...Thế là, ở ẩn nhưng vẫn cứ qua lại, vẫn yến tiệc linh đ́nh, vẫn lả lướt, liếc mắt đưa t́nh. Thấy vậy, vợ Tạo là Liễu Thị rất ấm ức, cơn ghen nổi lên tắc nghẹn ở cổ. Liễu nghĩ: Biết đâu, trong số những người vũ nữ xinh đẹp, tài ba kia, lại chẳng có kẻ tà tâm, muốn chiếm doạt chồng ḿnh. Không ḱm được máu ganh tức, Liễu đứng phắt dậy cầm gậy vụt lấy vụt để vào tường, vào phản. Vừa vụt, Liễu vừa kêu la, quát tháo ầm ĩ. Các quan khách cùng các mỹ nữ hiện diện trong bữa tiệc sợ hoảng loạn, ba chân bốn cẳng t́m lối tháo thân. Trần Tạo biết là bất nhă lắm, nhưng vốn là người sợ vợ, nên không dám đứng ra khuyên ngăn. Hắn đứng im một chỗ, hai tay khoanh trước ngực, nh́n lấm lét vẻ đầy sợ hăi, như muốn lẩn tránh cặp mắt hung dữ đỏ ngầu như máu của vợ đang xói lửa nh́n ḿnh... Được tin ấy, Tô Đông Pha, bạn Tạo, đă đề thơ tặng Tạo: Hốt văn Hà Đông sư tử hống Trụ trượng lạc thủ tâm mang nhiên (Bỗng nghe sư tử Hà Đông gầm, chiếc gậy vung lên khiến cho mọi người ngơ ngác) Chữ "Hà Đông" ám chỉ người đàn bà họ Liễu (Thơ Đỗ Phủ có câu "Hà Đông nữ nhi thân tính Liễu"). C̣n "sư tử hống" là lời của nhà Phật biểu thị sự uy nghiêm - điều mà hàng ngày Trần Tạo vẫn tụng niệm để mong đạt tới. Trong tiếng Việt, thành ngữ "Sư tử Hà Đông" nhằm ám chỉ những người thuộc phái đẹp có tính ghen tuông dữ dội. Khi nổi máu tam bành có thể làm cho các đức ông chồng kinh hồn, tán đởm, bao dũng lược của giới mày râu cũng tiêu tan thành mây khói cả. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:15 AM Post #5 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
THỬ NH̀N LẠI T.T. KH. NHÀ THƠ NỮ ẨN DANH, HAY MƯỢN DANH? ——————————————————————————————————— 4. Sau lớn tiếng xác nhận vị trí t́nh cảm trong thơ, trong ḷng T.T. KH., chàng “nghệ sĩ” Thâm Tâm đă vội vă đóng cửa rút cầu. Phải chăng T.T. KH. vốn chỉ là một nhân vật tưởng tượng? Phải chăng Thâm Tâm sợ rơi mất chiếc mặt nạ hào hoa giả tạo của y? Đâu là lư do để Thâm Tâm vội vàng dứt điểm ở Dang Dở, bài thơ thứ nh́ gửi tặng người t́nh? Xin mời đọc tiếp: DANG DỞ Tặng T.T. KH. Khi biết ḷng anh như đă chết Mây thôi hồng và lá cũng thôi xanh Mầu hoa tươi cũng héo ở trên cành Và vũ trụ thẩy một mầu đen tối. Tứ gượng ép và từ ước lệ. Thơ buông thả, hoàn toàn thiếu phẩm chất. Ở cấu trúc thơ, đôi khi người ta không dùng đến chủ từ (chủ từ lẩn). Nhưng với câu mở này, rất cần một chủ từ để xác định ngôi thứ. “Anh/em biết ḷng anh như đă chết” Thiếu sự xác định ấy, người đọc sẽ không cách nào hiểu được đoạn mở đầu đó là tâm sự của chàng hay nàng? Câu 2,3 rơi vào sự áp đặt, vô nghĩa. “Mây thôi hồng” làm như trên không gian vốn chỉ có mây hồng, không c̣n mầu ǵ khác. “Mầu hoa tươi” làm sao “héo” được nhỉ? Nó chỉ “phai” thôi ông Thâm Tâm ạ. Em cố giữ ḷng anh không bối rối Để mơ màng tưởng nhớ phút giây xưa Em cùng anh sánh gót dưới bóng dừa Một đêm trăng sáng trên đường đá đỏ. Thơ nghèo mạt ở cuối thang khánh tận . Thơ rất gần với văn xuôi, rất giống lưu bút ngày xanh của thời tiểu học. Em nói những ǵ? Anh c̣n nhớ rơ, Nhưng làm sao? Ai hiểu tại làm sao? Chim muốn bay, cũng chẳng giữ được nào Tĩnh đă chết, có mong ǵ sống lại! Thâm Tâm thường không hiểu được những ǵ ông ta đă viết ra. T́nh dang dở, đâu có nghĩa là “t́nh đă chết”? Hai người c̣n đang t́nh tự đấy thôi. Anh ngớ ngẩn vưà thôi chứ? Nàng bị gả chồng chứ đâu phải nàng muốn bay nhẩy tới mục tiêu nào khác? T́nh đă chết th́ đâu c̣n bốn bài thơ sướt mướt để anh cất công biện giải, phủi tay. “Cũng chẳng giữ được nào”, hàm ư tiếc nuối điều đă mất. “Có mong ǵ”, biểu tỏ có mong nữa cũng không được . Cái ǵ đă qua cho qua luôn. Thâm Tâm mà “Cuộc đời anh đă phong ba dập vùi” lại thiếu tự tin, lại buông tay tiêu cực vậy sao ? Anh không trách chi em điều ngang trái Anh không buồn số kiếp quá mong manh Có ǵ đâu khi bướm muốn xa cành Anh cứ tiếc cái ǵ xưa đă chết. Nhưng anh biết cái ǵ xưa đă chết , Anh càng buồn, càng muốn kết thành thơ, Mộng đang xanh, mộng hoá bơ phờ, Đây bài thơ chót kính dâng tặng bạn. Anh không chịu hiểu rằng “điều ngang trái” là những điều xẩy ra ngược với ước muốn của ḿnh. Nó vốn ở ngoài tầm tay, nó không do ḿnh chủ động. T́nh chết ngỏm hay t́nh sống nhăn, sống hùng, sống mạnh vốn ở nội tâm của mỗi người. Ngang trái chỉ là yếu tính dẫn đến sự trắc trơ khó khăn. Nó không thể xen vào được t́nh yêu. Người ta vẫn có thể yêu say đắm hơn ở bất kể nỗi ngang trái nào. Anh đă dùng sai chữ “số kiếp” rồi đó. Nàng và anh có đưá nào chết lăn đùng té ngửa về những ngang trái ấy đâu? H́nh như anh đắc ư lắm về cụm từ ngớ ngẩn “cái ǵ xưa đă chết” ? Anh “cứ” tiếc, cứ lập lại một cách không cần thiết. Anh cứ sợ rằng bài thơ này chưa đủ mức tồi tệ hay sao? Anh hành hạ người đọc vừa phải thôi,về những ấu trĩ trong cách nghĩ, và cách viết. “Anh càng buồn, càng muốn kết thành thơ” th́ cũng tốt thôi. Có điều anh đă buồn rất ngắn,buồn ít xịt, nên chữ “càng” đâm thừa thăi, đại ngôn. Bằng chứng là anh chỉ “kết” được có hai bài thẩn, quê hai cục. Mộng “xanh” hoá “bơ phờ” là nghĩa làm sao? Anh cũng ngớ ngẩn như T.T. KH. ở bài Đan Áo Cho Chồng: “Hạt mưa nó rụng bên sông bơ thờ”. Anh dùng chữ “kính dâng” th́ thôi “tặng” đi chứ. Câu ấy cũng kể là thơ được sao? Và thành chúc đời em luôn tươi sáng Như mộng kiều đầm ấm tuổi xuân xanh Như hương trinh bát ngát ư diu lành Hoà nhạc mới triều dâng tơ hạnh phúc. Anh thật là tối dạ, và thiếu tế nhị khi chúc phúc cho người t́nh kiểu ấy. Ở hoàn cảnh tuyệt vọng, thê thảm ấy,anh nỡ nào nhắc nhở tới tuổi xuân đầm ấm, hương trinh... Để cuối cùng anh chúc một câu vô duyên,vô nghĩa như chửi bố người t́nh: “Hoà nhạc mới”, nếu c̣n “hoà”được một bài bản ǵ th́ đâu đến nỡi “Tháng ngày nổi tiếng tiêu sơ” và “Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời.Ái ân lạt lẽo của chồng tôi.”? Sóng “triều dâng” th́ mắc mớ ǵ tới nhạc? Nếu anh muốn nói là sóng nhạc th́ tối thiểu cũng phải biết dùng chữ “triều âm”. Cuộc ly biệt ngờ đâu vừa đúng lúc Ḷng bâng khuâng bối rối trước khúc quanh Đi không đành, mà ở cũng không đành Muôn chim Việt hăy về thành Nam cũ. Th́ ra trước khi nàng miễn cưỡng từ giă, th́ anh cũng đă có toan tính bỏ của chạy lấy người rồi. Nàng đi lấy chồng “vừa đúng lúc” anh đang phân vân chưa biết nên ở hay đi. Anh hàm hồ viện dẫn lư tưởng một cách vụng về: “Muôn chim Việt hăy về thành Nam cũ.” Anh mượn điển cố “Việt điểu sào Nam chi” một cách ngớ ngẩn. Chim Việt lựa cành Nam mà đậu là do thiên tính hướng về nguồn cội. Không ai bắt buộc chúng làm điều ấy. Chữ “ha?y” của anh làm sai lạc ư hướng tự nguyện, nó như đấm vào tai, như chọc đui mắt người thưởng ngoạn. Thành Nam là chỗ nào đây? Ở thời điểm 1940 th́ Nam Việt vẫn là Nam Kỳ tự trị dưới quyền Bảo Hộ của thực dân Pháp. (Cũng cần nhắc để anh “nắm”, điển tích này chỉ dùng cho tâm cảnh những người vong quốc, tha hương khi vọng nhớ về quê cũ. Anh đang đứng ở trong ḷng quê hương đấy mà. Không lẽ anh là người Việt gốc Khờ Me hay là người Việt gốc... cây?) Ở một ư nghiă khác, sự dấn thân cho lư tưởng, dầu được khơi nguồn từ bất cứ động lực nào cũng đều đáng quư. Nếu như anh thật ḷng yêu lư tưởng, và không coi như một nguyên cớ của sự bỏ chạy, phủi tay với một người t́nh. Theo Vũ Bằng, (Bốn Mươi Năm Nói Láo, trang 121-123, Nam Chi Tùng Thư xb 9-7-69 ) th́: “Thâm Tâm là người đồng t́nh luyến ái”. Cũng trong thư liệu này,Vũ Bằng không nhắc ǵ đến t́nh cảm của Thâm Tâm và T.T. KH. Cũng vậy,(cuốn Thi Ca Việt Nam Hiện Đại của Trần Tuấn Kiệt, Đại Nam xb, tr 303,quyển 1) cũng chỉ trích đăng bài Gửi T.T. KH của Thâm Tâm và phần tiểu sử. Do đấy, mối ẩn t́nh này chỉ đáng được coi như một giai thoại mà thôi. Chiều nay lạnh có nhiều sương rơi quá Nhưng ḷng anh đă b?nh thản lại rồi Hết đau buồn và cảm thấy sục sôi Niềm uất hận của một thời lạc lối. Lấy nghệ thuật làm tṛ hề múa rối Đem tài hoa cung phụng sóng mắt huyền Để khẩn cầu xin một nụ cười duyên Nàng kiều nữ chốn lầu hoa thầm kín. Sương có thể rơi lộp bộp vào buổi chiều cũng lạ thật. Ta e rằng anh đă dùng lầm chữ sương sa với sương rơi? Anh cũng có thói quen làm thơ dính chùm như T.T. KH. Anh chưa đau đă hết buồn. Anh hối hận đă lầm lạc khi đeo đuổi van xin t́nh yêu. Anh định nói ǵ ở hai chữ “thầm kín”? Một khuê nữ kín cổng cao tường hay một cuộc t́nh vụng trộm? Cách nào th́ cũng là gượng ép,vô duyên. “Lấy nghệ thuật làm tṛ hề múa rối” chỉ đúng với trường hợp của riêng anh mà thôi. Anh thiếu tài hoa, nhưng lại thưà tài dối trá . Là người làm thơ, anh có quyền nghĩ ḿnh là vua, là con trời cũng chẳng sao. Thế nhưng nếu anh mạo nhận rằng anh là người yêu của nàng Khánh. hoặc đem cách mạng làm ngụy chứng th́ anh là một thằng bịp bợm rẻ tiền. Trong khi ấy thanh niên không bịn rịn Giă gia đ́nh,trường học để ra đi Hoạ xâm lăng đe dọa ở biên thuỳ Kèn gọi lính dục ḷng trai cứu quốc. Anh đại ngôn mà không biết ḿnh đang nói ǵ. Ở 1940, nước ta đang bị Pháp đô hộ. Đó là thực thể. C̣n “hoạ xâm lăng” nào “đe doạ” ở biên thùy nào nữa đây? “Kèn gọi lính” là của Tây nó thổi đấy giời ạ. Thôi em nhé! từ đây anh cất bước Em yên ḷng vui hưởng cuộc đời vui Đừng buồn thương, nhớ, tiếc, hoặc ngậm ngùi, Muôn việc thẩy đều do nơi số kiếp. 1940 Thâm Tâm Bây giờ anh mới từ biệt nàng để “cất bước”. Có trễ tràng lắm không? Thử hỏi trong suốt thời gian ái t́nh mất mùa ấy anh đă “lê bước” ở chiến khu nào? Hai chữ vui trong một câu thơ là những mỉa mai rất tiểu tâm. Vui ǵ nổi với những ngăn riêng “buồn thương, nhớ, tiếc, hoặc ngậm ngùi” do anh mang tới. Anh lại dùng sai chư? “số kiếp” thay v́ duyên kiếp, hay duyên số. Nếu anh cất bước khỏi làng thơ th́ hay biết mấy. Em Khánh và cả nước sẽ thực sự “yên ḷng vui hưởng cuộc đời vui”. Qua hai bài thơ Gửi T.T.KH. cuả Thâm Tâm, người ta đă có cơ hội nh́n thấy rơ nhân cách và sở trường sở đoản của nhà thơ này. Nhân cách tệ mạt, nếu không nói là hèn mạt ở vị trí người t́nh,và cũng ở vị trí một người nghệ sĩ. Sở trường của Thâm Tâm là cố gắng, làm dáng cho tối tăm chữ nghĩa. Sở đoản của ông ta là dung nạp những từ ngữ mơ hồ, không nói được điều ́. Kể cả những từ, những ư hầu như vô nghĩa: “Vâng, tôi vẫn biết cánh đồng thời gian”, hoặc như “Tiếng mùa lá chết đă xê dịch chiều”. Qua những nhận định và so sánh, giữa những bài thơ T.T KH. và Thâm Tâm có khá nhiều điểm tương đồng ở thể cách diễn ư và ngôn từ. Bỉ bút tạm đi đến một kết luận rằng: T.T. KH. chỉ là một mẫu người giả tưởng dưới bàn tay đạo diễn vụng về thô lậu của Thâm Tâm. Hay nói một cách khác th́ những bài thơ của T T KH là do Thâm Tâm “gà” hay viết giùm cho người t́nh ba trợn của hắn . Thời đại nào cũng có những sự việc lố lăng và con người lố lăng. Tỉ như T.T. KH. là một nhà thơ nữ có thật, th́ với bốn bài thơ tầm thường, đầy dục tính khác thường ấy phỏng có đáng để chúng ta quan tâm nhắc tới? Và Thâm Tâm nữa, cũng nên để ông ta ngủ yên ở dưới mồ quên. Phê b́nh văn chương người vốn là một điều khó. Thời gian và không gian đă khác nhau trời biển. Ngôn ngữ cũng có nhiều biến thiên. Góc nh́n cũng vậy. Cái đúng ở hôm xưa, đă không ở bây giờ.Và ngược lại. Càng khó hơn nữa là chỉ căn cứ vào những chứng liệu vô tri để đào sới, dựng lại một giai thoại bí ẩn từ hơn nửa thế kỷ đă qua. Người viết chỉ bằng một tấm ḷng thành khẩn với văn chương, không đố kỵ, định kiến. Nặng nhẹ, đúng sai thế nào, mong quư vị thức gỉa cao minh chỉ giáo. *Thơ trích từ Tinh Yêu Trong Danh Ngôn Và Thi Ca của nhà Khai Trí 01-08-1993 CA Tháng 7-1994 |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:20 AM Post #6 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
THỬ NH̀N LẠI T.T. KH. NHÀ THƠ NỮ ẨN DANH, HAY MƯỢN DANH? ——————————————————————————————————— 3. Qua bốn bài thơ mang tên T.T. KH. phần nội dung và thi pháp khá tầm thường. Thơ vụng về, trùng dụng cả về ư lẫn lời. Nhờ yếu tố bí ẩn của bút hiệu gợi óc ṭ ṃ của độc giả về phái tính. Nhờ thể cách diễn đạt táo bạo, nhiều dâm tính. Nhờ sự lớn tiếng đáp ứng (dẫu muộn màng) của Thâm Tâm và Nguyễn Bính . Nếu không th́ mọi sự đă trôi vào quên lăng. Nghi vấn là: T.T. KH. có thật là một nhà thơ nữ ẩn danh hay chỉ là một nhân vật giả tưởng? Ai là t ác giả đích thực của bốn bài thơ ấy? Ai là nhân vật được nói tới trong thơ? Hăy tạm coi Thâm Tâm là nghi can thứ nhất, bởi nhà thơ này là người lên tiếng ồn ào nhất qua hai bài thơ gửi T.T. KH. Dù chàng đă trễ tầu gần một con giáp: GỬI T.T. KH. Các anh hăy uống thật say Cho tôi những cốc rượu đầy rồi im. Giờ h́nh như quá nửa đêm Ḷng đau đem lại cái tin cuối mùa Hơi đàn buồn như trời mưa Các anh tắt nốt âm thừa đi thôi Giờ h́nh như ở ngoài trời Tiếng xe đă nghiến ră rời ra đi. Do thói quen từ vô thức, Thâm Tâm cũng ưa dùng chữ “im”, ngô nghê dị dạng như đă có ở thơ T.T. KH. “Nếu không im được th́ tôi chết”. Chàng lảm nhảm đ̣i rót cho ḿnh những cốc rượu đầy rồi bắt mọi người im th́ chơi ép anh em quá. Thói quen lặp lại, làm dáng: “giờ h́nh như”... Ở T.T. KH. thơ cũng cà lăm như rứa: “Tôi sợ chiều thu nhạt nắng mờ. Chiều thu, hoa đỏ rụng . Chiều thu.” T T KH Thói quen viết những câu lửng lơ vô nghĩa: “cái tin cuối mùa”. Thơ chàng viết ở đầu tháng 5, ai biết chàng định nói cuối mùa khỉ khô ǵ? Cuối mùa t́nh th́ cũng sai bét. Bởi chàng đă biết tỏng chuyện nàng lên xe bông từ khuya. Chàng c̣n được đọc riêng Bài Thơ Đan Áo nữa ḱa: “Chỉ có ba người được đọc riêng, Bài Thơ Đan Áo của chồng em”. T T KH Chàng lại ngớ ngẩn tưởng đến “Tiếng xe đă nghiến ră rời ra đi”. Âm thừa (dư âm) cũng là những chữ được khai thác nát bấy trong thơ T.T. KH. như: “Dư lệ, dư hương”... Hồn tôi lờ mờ sương khuya Bởi chưng tôi viết bài thơ trả lời Vâng, tôi biết có một người Một đêm cố tưởng rằng tôi là chồng. Để hôm sau khóc trong ḷng Vâng, tôi vẫn biết cánh đồng thời gian. Hôm nay rụng hết lá vàng Và tôi lỡ chuyến chiều tàn về không. Tiếng xe trong vết bụi hồng Nàng đi thuở ấy nhưng trong khói mờ. Tiếng xe trong xác pháo xưa Nàng đi có bốn bài thơ trở về. Tiếng xe mở lối vu quy Hay là tiếng khóc nàng chia cuộc đời. Cũng một tiết điệu vè, với những buông bắt luẩn quẩn,vô nghĩa đầy rẫy như ở thơ T.T. KH. Những lặp lại vô duyên rất “văn nghệ hiệu đoàn”. Chàng chỉ thực sự thấm đ̣n sau khi có “bốn bài thơ trở về”? Hay chàng cạn hứng sau khi cố rặn được bốn bài thơ ngụy trang dưới tên T.T. KH.? Miệng chồng Khánh gắn trên môi H́nh anh, mắt Khánh sáng ngời c̣n mơ. So với câu thơ máy nước: “Vâng, tôi biết có một người. Một đêm cố tưởng rằng tôi là chồng.” th́ hai câu trên phải được gọi là hạ lưu, ma cạo. Nếu quả có một người nữ phải dấu diếm thân phận khi kư tên tắt là KH., th́ buồn thay chàng “nhà thổ” này lại rêu rao, cung khai huỵch toẹt tên cúng cơm nàng là Khánh. Chưa kể lối dùng chữ thô thiển và thô bạo cỡ đó. Chàng nhà thổ này muốn chứng minh điều ǵ? Sĩ diện hăo hay định làm săng-ta để hại đời tư nàng ? Mợ Khánh này dâm đăng hết chỗ chê. Nàng chủ động (đ̣i hỏi) việc ân ái. “Miệng chồng Khánh gắn trên môi” Chồng nàng chưa muốn, (hay chưa kịp chuẩn bị) th́ nàng đă đè lang quân ra “gắn” rồi. Nàng vừa làm t́nh với lang quân vừa dâm tưởng . Tơ tưởng đến t́nh lang. Chẳng cần nhắm mắt lại cho mất công. Nàng Khánh cứ mở mắt thao láo, mắt sáng ngời mà mơ tưởng cũng vẫn “phê” như thường. Từ ngày đàn chia đường tơ, Sao tôi không biết hững hờ nàng đan. Kéo dài một chiếc áo len Tơ càng đứt nối, nàng càng nối dây. Nàng c̣n gỡ măi trên tay Th́ tơ duyên mới đă thay hẳn mầu. Góp hai thứ tóc đôi đầu Sao c̣n đan nối những câu tâm t́nh? Chàng Sở Khanh cố biện giải để lấp liếm tội quất ngựa truy phong. Rằng chàng không hề biết ǵ về những vương vấn t́nh cảm trong nàng thế đó. Rằng khi nàng đă ôm quần sang thuyền khác rồi, cũng hạnh phước, cũng phây phả chán. Rằng ván đă đóng thuyền rồi, nàng c̣n lẩn thẩn mần thơ tỏ t́nh chi rứa? Thơ Thâm Tâm xuống cấp và ư hạ cấp không nổi can. Anh lạc vần hơi nhiều (đan không thể vần với len được dù là vần lơi), thơ ngớ ngẩn không thua ǵ T.T. KH. Khánh ơi, c̣n hỏi ǵ anh? Lá rơi đă hết mầu xanh, mầu vàng Chỉ kêu những tiếng thu tàn T́nh ta đă chết anh càng muốn xa. Chiều tan, chiều tắt, chiều tà Ngày mai, ngày mốt, vẫn là ngày nay. Anh nhà thổ Thâm Tâm đúng là kẻ vô tâm. Chàng đă sẵn ư muốn bỏ của chạy lấy người từ trước nên “càng” muốn sang số lùi cho tiện việc. Thơ thẩn của anh lẫn ả đều chán mớ đời. Chiều tan, đă khó nghe, c̣n thêm chiều tắt, chiều tà làm ǵ nhỉ? Đúng là thừa giấy vẽ voi.Vậy mà những bài thẩn này cũng được nhà Khai Trí khênh vào cuốn tuyển tập Thơ T́nh Chọn Lọc đấy! Em quên mất lối chim bay Và em đă chán trông mây trông mờ. Chàng trách móc: Th́ ra em quên tiệt những hẹn ḥ trên bộc, trong dâu của chúng ta ngày trước? Em đă chán cắm sào đợi anh. “Trông mờ” là trông cái quái quỉ ǵ đây hở anh nhà thổ Thâm Tâm ? Đoàn viên từng phút, từng giờ Sống yên lặng thế em chờ ǵ hơn Từng năm từng đứa con son Mỉm cười vá kín vết thương lại lành. Em ôm cứng cái mền rách từng phút từng giờ đó. Sống b́nh thản thế cũng đủ vui thấy mẹ rồi. Em lại đẻ ṣn ṣn như heo nái . Cái vết thương ḷng của em có rách toang hoác ra th́ cứ đi mỹ viện vá kín lại mấy hồi. Nhảm thật! Khánh ơi! c̣n hỏi ǵ anh? Xưa t́nh đă vỡ, nay t́nh lại nguyên Em về đan mối tơ duyên Vào tà áo mới, đừng t́m duyên xưa Bao nhiêu giọt lệ c̣n thừa Hăy dành mà khóc những giờ vị vong. Bao nhiêu những cánh hoa ḷng Hăy dâng cho trọn nghĩa chồng, hồn cha. Nhắc làm chi truyện đôi ta Cuộc đời anh đă phong ba dập vùi... Anh nhà thổ Thâm Tâm c̣n dùng những lờ hạ cấp hơn để mắng nhiếc rủa xả, người t́nh. Em hăy dành nước mắt để khóc ở những giờ vị vong (goá bụa) sau này. Chưa đă nư, anh chàng c̣n lôi cả mả cha người t́nh vào cuộc. Dễ sợ! Hăy vui lên các anh ơi Nàng đi tôi gọi hồn tôi trở về Tâm hồn lạnh nhạt đêm nghe Tiếng mùa lá chết đă xê dịch chiều . Giờ h́nh như gió thổi nhiều Những loài hoa máu đă gieo nốt đời Bao nhiêu nghệ sĩ nổi trôi Sá chi cái đẹp dưới trời mong manh. Sá chi những chuyện tâm t́nh Ḷng đau đem dấu trong b́nh rượu cay! 4-5-1940 Thâm Tâm Gă họ Sở này chưa từng đau đớn hối tiếc cuộc t́nh lỡ chút xíu nào: “Nàng đi tôi gọi hồn tôi trở về”. Hăy so sánh hai câu thơ sau đây, ư và lời giống nhau như hai giọt nước bùn: “Đẹp ǵ một mảnh ḷng tan vỡ” (T.T. KH.) “Sá ǵ cái đẹp dưới trời mong manh” (Thâm Tâm) Thâm Tâm đă cóp ư của T.T. KH. hay anh, ả chỉ là một ngưỡi? Cả hai đều dùng chữ hàm hồ, ngớ ngẩn, và thô bạo. Nói như họ th́ hoa quỳnh tối nở sớm tàn chỉ là thứ bỏ đi? Hèn ǵ họ ôm cứng lấy mấy nụ Ti-gôn vô hương sắc mà lải nhải, lèm bèm xưng tụng là hoa máu, hoa tim... Nhiều nhà thơ khác quan niệm cái đẹp phóng khoáng hơn, thi vị hơn ở thành, bại: ...” Một nhát gươm đưa ngàn thuở đẹp Dù thành hay bại cũng là dư”... (Vũ Hoàng Chương) ...” Đời chỉ đẹp những khi t́nh dang dở T́nh hết vui khi đă vẹn câu thề”... (Hồ Dzếnh) ...” Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt Cũng c̣n hơn le lói suốt năm canh”... (Xuân Diệu) Riêng với Thâm Tâm, chàng “nghệ sĩ” này đă hết gân thơ nên sau 4 bài thơ của T T KH cả năm, chàng mới rặn được bài đầu tiên Gửi T.T. KH. Và đă vội vă hạ màn sau bài thơ Dang Dở. Ta sẽ trở lại với bài “thẩn” này để nh́n rơ chân tướng giả trá và hạ tiện của Thâm Tâm. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:20 AM Post #7 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
THỬ NH̀N LẠI T.T. KH. NHÀ THƠ NỮ ẨN DANH, HAY MƯỢN DANH? ——————————————————————————————————— 2. HAI SẮC HOA TI-GÔN Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi cảm thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc, Tôi chờ người đến với yêu đương. Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Giải đường xa vút bóng chiều phong Và phương trời thẳm mù sương, cát Tay vít giây hoa trắng chạnh ḷng. Người ấy thường hay vuốt tóc tôi, Thở dài trong lúc thấy tôi vui, Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ Anh sợ t́nh ta cũng thế thôi!” Bỉ bút ngờ rằng ở mùa thu th́ chỉ có giây, hay củ Ti-gôn chứ làm ǵ c̣n hoa rơi, hoa rụng cho nàng nhặt để buồn cái chơi. Chữ nghĩa bí hiểm quá chừng ở đoạn một, câu 3. Mái tóc nhuộm nắng tà, hay nắng tà nhuộm trên mái tóc cũng đặng. Nhuộm “qua” là nghĩa làm sao? Hy vọng là chữ “yêu đương” ở câu 4, không mang nghĩa trần tục là làm t́nh như bi giờ. Yêu một cách chay tịnh th́ chúng ta nói là yêu thương, hay thương yêu. Kiểu chụp giật th́ “yêu đương” hoặc chỉ một chữ “yêu” là đủ. Phải là xa hút mới đúng. Chàng ngắm đường xa, bóng chiều, chàng ngắm trời thẳm mịt mờ sương cát. Rồi tay “vít” giây hoa, tay vuốt tóc nàng. Chàng khùng tận mạng này đâu có phút nào ngắm dung nhan người t́nh? Lại can tội thở dài không đúng lúc. Lại triết lư vụn và tiên tri sảng. Đúng là quê một cục. Thuở ấy nào tôi có hiểu ǵ Cánh hoa tan tác của sinh ly Cho nên cười đáp: “Mầu hoa trắng Là chút ḷng trong chẳng biến suy!” Đâu biết một đi một lỡ làng Dưới trời đau khổ chết yêu đương Người xa xăm quá ! Tôi buồn lắm, Trong một ngày vui pháo nhuộm đường... Chỉ một câu nói tầm phào, xúi quẩy của chàng, nàng bèn tin ngay rằng đó chính là loài hoa mang biểu tượng tan tác chia ly? Chữ “một đi” của nàng bí hiểm quá . Đi đâu? Ai đi? Người xa xăm quá, nên nàng buồn thấy mẹ, ở ngày nàng lên xe bông. Nếu chàng ở gần xịt th́ hẳn nàng buồn ít thôi? Hẳn nàng xuất thân là thợ nhuộm nên cái ǵ cũng nhuộm tưới hạt điều. Nắng nhuộm,pháo nhuộm. Thơ kỳ thấy bà. Từ đấy, thu rồi, thu, lại thu... Ḷng tôi c̣n giá đến bao giờ Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ Người ấy, cho nên vẫn hững hờ. Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời Ái ân lạt lẽo của chồng tôi Mà từng thu chết, từng thu chết Vẫn giấu trong tim bóng một người. Mệt dạ quá chừng. Bài này ghi cùng niên hiệu với Bài Thơ Thứ Nhất,1937. Vậy mà tác giả đă bắt mùa thu đi qua đời nàng tới bốn phùa. “Từ đấy, Thu rồi, Thu, Lại Thu” Thơ chùm, dính lươn khươn từ câu nọ sang câu kia mới diễn được một ư. Ở Bài Thơ Thứ Nhất nàng đă chơi liền 3 câu: “Và một ngày kia tôi phải yêu. Cả chồng tôi nữa lúc đi theo. Những cô áo đỏ sang nhà khác” để nói rằng mai mốt em phải yêu cái lăo già không nên nết ấy khi lên xe bông mí hắn. Ở đây đă tiến bộ hơn. Nàng chỉ chơi có câu rưỡi thôi, khi muốn nói là chồng em nó biết em vưỡn thương thằng phải gió là anh. Cững thế ở đoạn dưới, nàng chơi thơ chùm túi bụi. Lại bắt thêm hai mùa thu nữa lăn đùng té ngửa với nàng. Buồn quá ! Hôm nay xem tiểu thuyết Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa Nhung hồng tựa trái tim tan vỡ Và đỏ như mầu máu thắm pha! Tôi nhớ lời người đă bảo tôi Một mùa thu trước rất xa xôi... Đến nay tôi hiểu th́ tôi đă Làm lỡ t́nh duyên cũ mất rồi! Bà thợ nhuộm lại chơi thơ chùm nữa. Lại ngớ ngẩn than. Làm như là khi xưa, nếu nàng tin và hiểu lời chàng về cái dự đoán thời tiết yêu đương qua dáng hoa Ti-gôn th́ ái t́nh sẽ xuôi chèo mát mái? Tôi sợ chiều thu nhạt nắng mờ Chiều thu, hoa đỏ rụng. Chiều thu Gió về lạnh lẽo chân mây vắng Người ấy sang sông đứng ngóng đ̣. Nếu biết rằng tôi đă lấy chồng. Trời ơi! Người ấy có buồn không? Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ Tựa trái tim phai, tựa máu hồng? 30-10-1937 T.T. KH (Theo niên hiệu ghi chú, th́ bài này được viết trước cả Bài Thơ Thứ Nhất. Hoặc ấn bản tôi có đă in sai?) Thơ cà lăm. Hỏi ngớ ngẩn, lời ấm ớ hội tề. Nàng lên xe bông rồi th́ chàng vui thế quái nào đặng. Khi ấy mắt chàng sẽ nổ đom đóm ra, chàng dăy đành đạch, tiếc hùi hụi kể ǵ tới máu hồng hay máu thắm.( Không chừng chàng sẽ thở phào và nhẩy chân sáo trở lại bến đ̣ trước khi nàng túm được và bắt đọc Bài Thơ Cuối Cùng c̣n ẹ hơn ba bài kia nữa.) BÀI THƠ CUỐI CÙNG Anh ạ, tháng ngày xa quá nhỉ? Một muà thu cũ, một ḷng đau ... Ba năm ví biết anh c̣n nhớ Em đă câm lời, có nói đâu! Đă lỡ, thôi rồi chuyện biệt ly Càng khơi càng thấy lụy từng khi Trách ai mang cánh “ti-gôn” ấy Mà viết t́nh em được ích ǵ? Bài Thơ Cuối Cùng này được viết ngày 23-7-38 . So với Bài Thơ Đầu Tiên đề ngày 20-11-37 th́ ái t́nh chia tay mới chưa đầy 1 tuổi. Vậy mà tác gỉa đă hồn nhiên phang là ba măm? Ở “một ḷng đau, câm lời, khơi, lụy, viết t́nh em” là những tiếng ngô nghê cũng thường thấy trong thơ Thâm Tâm. Chỉ có ba người được đọc riêng “Bài Thơ Đan Áo” của chồng em “Bài Thơ Đan Áo” đem rao bán Cho khắp người đời thóc mách xem... Là giết đời nhau, đấy biết không Dưới dàn hoa máu, tiếng mưa rung Giận anh, tôi viết gịng dư lệ Là chút dư hương ,điệu cuối cùng! Từ nay anh hăy bán thơ anh Và để yên tôi với một ḿnh Những cánh hoa ḷng, hừ! đă ghét Th́ đem mà đổi lấy hư vinh. Chỉ có ba người được đọc riêng là tác gỉa, bà chị hờ,và thằng rao bán thơ là anh. Anh không thể chối là không biết ǵ về những biến cố t́nh cảm ấy nhé,Thâm Tâm. Vậy mà một niên sau anh mới có bài thơ đầu tiên gửi nàng? Khó hiểu. Giết đời nhau, và viết gịng dư lệ là thói quen cường điệu nơi nàng, và Thâm Tâm. Hoa máu, hoa ḷng, dư lệ, dư hương... lập tới lập lui đến ṃn nhẵn khiến thơ nghèo nàn tội nghiệp. Nàng c̣n “hừ!” giọng mũi như một nữ hiệp trước khi vung gươm xốc tới. Kinh thấy bà. Ngang trái đời hoa đă úa rồi Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi... Buồng nghiêm thờ thẫn, hồn eo hẹp Ai nhớ người không muốn nhớ lời ! Tôi oán hận anh, mỗi phút giây Tôi run sợ viết, bởi rồi đây Nếu không im được th́ tôi... chết Đêm hỡi! làm sao tối thế này! Bà chị thợ nhuộm này là gái cấp tiến thứ thiệt. Chữ mới sài vung vít không hết. Sắc hương cũng rơi rụng, hồn cũng eo hẹp co răn thần sầu. Nàng tác sác mắng người t́nh như mắng con cái trong nhà v́ cái tật “không muốn nhớ lời”. Cá không (muốn) ăn muối cá ươn, chàng không nhớ lời em th́ trăm đường chàng hư là phải. Oán hờn từng phút giây là phải. Nhưng run sợ viết, và không im được, th́ nàng sẽ ngỏm là ư ǵ đây? Nàng viết lén? Nàng sẽ cao giọng chửi đổng kiểu mất gà cho hạ hoả? Thơ hỡi! làm sao tối thế này! Năm lại, năm qua, cứ muốn yên Mà phương trời gió chẳng làm quên, Mà người lỡ dở duyên thầm kín Lại chính là anh? anh của em? Tôi biết làm sao được hỡi trời? Giận anh, không nỡ! nhớ không thôi! Mưa buồn, mưa hắt, trong ḷng ướt... Sợ quá đi anh... có một người. 23-7-1938 T.T. KH. Mới đó, đầu bài thơ nàng đă chơi gian ba niên. Cuối bài nàng chơi thêm hai niên nữa. Hèn ǵ nàng chẳng than “tháng ngày xa quá nhỉ?”. Cây cứ muốn yên mà gió chẳng “làm quên”. Cuối cùng khi nàng khám phá ra rằng kẻ lỡ cơm lỡ canh lại chính là anh, anh của em. Bởi em c̣n có cái mền rách mà đắp đỡ dạ những đêm tối lạnh, ḷng ướt nhẹp. C̣n anh của em th́ thảm rồi. Anh lang thang ở phương trời (phải) gió nào. Rồi liệu anh có kiếm được con bé nào cái hoa ḷng chưa úa và sắc hương chưa rơi rụng để ép nốt ḍng dư lệ hay chăng? Dễ sợ thật. Sợ nhất là cuối bài kết lửng với chữ “có một người” sau ba dấu chấm lửng lơ con cá vàng. Lại có thêm một ông ăn trộm nào “len lén đến” hẳn thôi? Nhà thơ nữ này kinh thiệt. Ngôn ngữ và tiết hạnh đều đáng cho bỉ bút này nghiêng ḿnh phục sát... ván. Chồng nàng biết nàng ngoại t́nh từ khi chửa mần thơ. Nàng tiếp tục mần thơ và mần t́nh chí chạp với cái mền rách và với thằng phải gió. Vậy mà bài nào cũng hăm he là “vẫn có một người thiết tha theo đuổi nữa”. Kinh thiệt. Vậy th́, nhà thơ nữ này có thiệt không hay chỉ là mẫu người giả tưởng của nhà thơ phải gió nào nặn ra? Kỳ tới bỉ bút sẽ chứng minh vấn nạn này. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:22 AM Post #8 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
THỬ NH̀N LẠI T.T. KH. NHÀ THƠ NỮ ẨN DANH, HAY MƯỢN DANH? ——————————————————————————————————— LTG: Nghi án về nhà thơ nữ T T KH mở ra từ 1937 qua 4 bài thơ lăng mạn đầy dục tính. Sau đó là khá nhiều những mạo nhận, gán ghép vô tội vạ về tác giả, về người t́nh được nói tới, trong thơ . Qua nửa thế kỷ sau, kẻ hậu bối HBO đă rọi chiếu yêu kính vào giai thoại văn chương này/. Viết xong từ 1994, nhưng tác giả chưa từng công bố, v́ không muốn đánh đổ cái thần tượng, huyễn tượng, của những người thương mến mối ảo t́nh này. Cách đây vài năm, Thế Phong, một nhà văn cũ từ trong nước ném ra 1 cuốn sách . Gán ghép rằng T T KH là một khuê phụ XYZ hiện đang sống tại Pháp, khiến bà ta xấu hổ quyên sinh . Nhưng may mắn được cứu thoát . Thế nên bài viết này về nghi án của một T T KH và Thâm Tâm cần được công bố để thêm rộng đường dư luận . Trân trọng . 1. Bốn bài thơ kư tên T.T. KH. xuất hiện ở cuối thập kỷ 30,tự thân, là những bài thơ b́nh thường, nếu không nói là tầm thường. Nó được nói đến nhiều, gây nhiều giai thoại trên văn đàn, v́ tính chất lăng mạn qua h́nh thái ngoại t́nh tư tưởng của người khuê phụ cấp tiến, khi ấy. Nó bí ẩn, gợi tính ṭ ṃ của người đọc qua cái tên viết tắt T.T. KH. Một cái tên lạ hoắc như một hồn ma bóng quế tha hồ cho những suy diễn, gán ghép của người đương thời. Trần Thị Khánh? Thâm Tâm Khánh?. Gần một năm sau đó Thâm Tâm và Nguyễn Bính nhảy vào đàm trường như một cách chứng minh họ là nhân vật chính được mô tả trong thơ. Thâm Tâm bặm trợn hơn, xác nhận với những ngôn từ thô lậu đá cá lăn dưa, khiến chúng ta, hôm nay, c̣n lợm giọng khi đọc. Nguyễn Bính th́ chải chuốt, nhẹ nhàng hơn, và cũng lương thiện hơn. Ông ta chỉ “ngờ” rằng T.T. KH. chính là một người... cũ. Nửa thế kỷ đă qua, bút hiệu T.T. KH. vẫn c̣n vùi sâu trong nấm mồ nghi vấn. Mọi sự xác nhận, minh chứng về tác giả bốn bài thơ ấy đều đă qu trễ, không đủ sức thuyết phục một ai. Nghi vấn nằm ngay trong kư hiệu viết tắt kia. Một người nữ đă kể lại tâm sự ḿnh bằng một lối phóng đăng, đă cố ư dấu diếm thân phận ḿnh, đă không dám kư tên thật th́ cũng phải biết dùng bút hiệu. Thế nên T.T. KH. phải được xem như một kư hiệu rất gần với tên thật của nhà thơ. Định che dấu, th́ kư T.T.K. cũng được rồi.( Trần Th́ Kim, Trần Thị Kỳ, Thị Kiểm hà cớ lại là KH?) Tác gỉa sợ người ta đoán trật sao? Nghi vấn là, qua truyện kể, hai người có màn chia tay, ngắt véo nhau khi nàng ôm quần sang thuyền khác. Chàng thâm Tâm bỏ của chạy lấy người đă chẳng có lấy bài nào, câu nào nói lên tâm sự nửa đường đứt gánh kia. Chàng phải đợi cho cố nhân chơi đến bài thứ tư. Lại minh định rằng: Bài Thơ Cuối Cùng. Rồi một niên sau thi sĩ mới ồn ào lên tiếng rất đầu cầu,máy nước? Đừng nói rằng Thâm Tâm không đọc báo,không biết ǵ về những bài thơ nổi lửa kia. Đừng nói rằng thi sĩ ngại tai tiếng cho nàng. Nữ lưu người ta không sợ, mắc ǵ nam nhi anh sợ chứ? Hôm nay, Hạc Bút tôi t́nh cờ đọc lại và nh́n ra một vài dấu vết đạo diễn của Thâm Tâm trong thơ T.T. KH. Dù sao cũng chỉ là nêu thêm một nghi vấn khác thôi. Bỉ bút xin lắng nghe cao kiến của các bậc thức giả. Hoặc coi qua rồi bỏ, cứ việc “cho vào nơi gió cát.” Trước hết xin mời đọc lại những bài thơ chưa bao giờ là “tăm tiếng”, nhưng đă nhiều “tai tiếng” này. Những chữ in đậm là kư chú riêng của Hạc Bút. BÀI THƠ THỨ NHẤT Thuở trước hồn tôi phơi phới quá Ḷng thơ nguyên vẹn một làn hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương Nghệ sĩ là tiếng gọi chung chung cho những chàng có máu văn nghệ văn gừng. Những người lăng xăng cái ǵ cũng biết một tư mà chẳng có cái ǵ ra cái ǵ cả. Cũng thế, ở phái nữ, th́ người ta bốc nhằng là Nữ Sĩ. Câu 2, ám chỉ rằng nàng hăy c̣n nguyên si, trong trắng. Sự ám tỉ nàng, vô t́nh làm hỏng câu 4, ư khá đẹp, mới, và rất thơ. Bởi nó dẫn đến ngộ nhận rất trần tục. Cái anh chàng nhi nhô văn gừng kia đă êm ái đi sâu vào hang Pắc Pó, vào miền cụp lạc. Trừ phi tác giả đích thực không muốn nói theo cách này. Tai ác ngờ đâu gió lạ qua Làm kinh giấc mộng những ngày hoa, Thổi tan âm điệu du dương trước Và tiễn Người đi bến cát xa Đoạn này, có thể hiểu bằng hai cách. Sự phiền phức bất ngờ là tin nàng bị gả chồng. Ư khác là luồng gió cách mạng đă cuốn chàng theo chân trời lư tưởng. Cách sau, chữ “tai ác, làm kinh”, không ổn. Câu 3, lập lại ư câu 2. (Lưu ư: Thâm Tâm cũng mạnh miệng nói tới lên đường, dấn thân như ở bài Dang Dở, dù cả hai chỉ là hư cấu.) Ở lại vườn Thanh có một ḿnh Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo Yêu bóng chim sa, nắng lướt mành. Và một ngày kia tôi phải yêu Cả chồng tôi nữa lúc đi theo Những cô áo đỏ sang nhà khác Gió hỡi, làm sao lạnh rất nhiều! Đoạn trên b́nh thường, câu 4, sáo rỗng. Ba câu ở đoạn dưới dính chùm để chỉ nói được ư là nàng phải đi lấy chồng. Thơ tối như hũ nút dễ gây ngộ nhận rằng chồng nàng sẽ rất đĩ ngựa, theo hết cô này cô khác, hoặc sẽ cưới thêm cả tá vợ nữa. Chữ “phải yêu” rất khó nghe.Yêu, từ một ư niệm trừu tượng, thanh cao (Love) có tính cách tự nguyện, thêm chữ “phải” có tính cưỡng hành đă mang nghĩa phàm tục (Make love). Từ đấy không mong, không dám hẹn Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ Người ấy ghi ḷng: “Vẫn nhớ em!” Dưới trăng nghiêm,dưới nách anh chồng già nghiêm khắc th́ sức voi mà dám hẹn ḥ với t́nh lang. Mà hẹn ǵ nổi khi nàng đă “tiễn” chàng khi lên đường vào trại nhập ngũ số 3 từ khuya? Lại nữa,trăng thuộc âm, không thể ví với chồng già. Trừ phi ông ta đă trở thành thái giám, hoặc ǵa cúp b́nh thiếc. Đang lúc ḷng tôi muốn tạm yên Bỗng ai mang lại cánh hoa tim Cho tôi ép nốt gịng dư lệ Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên. Có thể nói rằng hai câu cuối của đoạn này là nét thơ đẹp nhất trong toàn bộ thơ T.T. KH. Đoạn kế tiếp là một xuống cấp thảm hại cả ư lẫn lời: Đẹp ǵ một mảnh ḷng tan vỡ Đă bọc hoa tàn dấu xác xơ! Tóc uá giết dần đời thiếu phụ Th́ ai trông ngóng, chẳng nên chờ. Viết đoạn thơ đầu e ngại quá V́ tôi vẫn nhớ hẹn nhau xưa: “-Cố quên đi nhé câm mà nín Đừng thở than bằng những giọng thơ!” Tôi run sợ viết, lặng im nghe Tiếng lá thu khô xiết mặt hè Như tiếng chân người len lén đến, Song đời nào dám gặp ai về! Thơ xuống cấp ở cả ư lẫn lời, lại trùng dụng. Đoạn một, câu 2 chỉ xứng khi mô tả một gái làng chơi đă về già. Câu 4 vụng thấy rơ. Cũng thế ở đoạn hai, câu 3,4. Câm, nín, im, cũng là những từ khó nghe được dùng nhiều, cả trong thơ Thâm Tâm. Đoạn ba, 2 câu chót, người thơ tả t́nh lang như một tên ăn trộm. Tuy thế, tôi tin vẫn có người Thiết tha theo đuổi nữa, than ôi! Biết đâu... tôi: một tâm hồn héo, Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi. 20-11-37 T.T. KH. Lăng nhách.Vẫn có người, ám chỉ ông ăn trộm kia. Nhưng cũng gây ngộ nhận là vẫn c̣n nhiều người khác. “Theo đuổi nữa” sau hai chữ than ôi và dấu chấm than, th́ đúng là nhảm thật. Không ai cấm bạn yêu thầm một bông hoa có chủ, nếu bạn biết dừng lại ở cương giới đạo nghĩa. Bạn tiếp tục tán tỉnh nữa, th́ than ôi, là đáng đời bạn. Chỉ người không hề biết yêu, hoặc yêu nhiều đến độ mệt nghỉ, quá sức, mới xứng với “tâm hồn héo”. Nghịch cảnh chỉ có thể đầy đoạ thân xác thôi. Nó xen vào phần tối thượng của t́nh yêu (tâm linh) thế nào được nhỉ? Chư? “nghiêm” trong trăng nghiêm, chồng nghiêm, lồng nghiêm đă bị lạm dụng hơi nhiều ở thơ T.T. KH. Bài Đan Áo Cho Chồng hoàn toàn thiếu vắng chất thơ. Nó gần với vè và phô diễn nhiều dâm tính, ẩn ức sinh lư của T.T. KH. Qua thư viết tâm sự với một người chị, hoặc bạn gái, cũng là thể cách Thâm Tâm và Nguyễn Bính đă dùng để tỏ t́nh. Thâm Tâm th́: “ các anh ơi”, Nguyễn Bính th́ mượn ông lăo bộc để ngỏ tâm sự. ĐAN ÁO CHO CHỒNG Chị ơi! nếu chị đă yêu Đă từng lỡ hái ít nhiều đau thương Đă xa hẳn quăng đời hương Đà đem ḷng gửi gió sương mịt mùng. Biết chăng chị mỡi mùa đông, Đáng thương những kẻ có chồng như em. Vẫn c̣n thấy lạnh trong tim Đan đi, đan lại áo len cho chồng. Như con chim hót trong lồng Hạt mưa nó rụng bên sông bơ thờ Tháng ngày nổi tiếng tiêu sơ Than ôi gió đă sang bờ ly tan... Tháng ngày miễn cưỡng em đan , Kéo dài một chiếc áo len cho chồng. Như con chim hót trong lồng, Tháng ngày mong đợi ánh hồng năm nao! Ngoài trời mưa gió xôn xao Ai đem khoá chết chim vào lồng nghiêm? Ai đem lễ giáo giam em? Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời Ḷng em buồn lắm chị ơi! Trong bao tủi cực với lời mỉa mai. Quang cảnh lạ, tháng năm dài, Đêm đêm nghĩ tới ngày mai giật ḿnh! T.T. KH. Thơ rên rỉ như tâm sự một cung nữ về già chưa từng được vua sủng ái một lần. Thơ rạo rực nỗi thèm khát của thể xác như Hồ Xuân Hương: “Chém cha cái kiếp lấy chồng chung Kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng”... Kẻ lạnh lùng ở đây được bầy tỏ bằng h́nh thái đan áo. Đan đi đan lại, miễn cưỡng đan, mà mưa móc th́ “nó rụng” ở bên sông. Nó mới lên yên, chưa đạp đă tuột xích. Hoặc nó rụng măi tận sông nảo sông nào.” Con chim nhốt trong lồng”, chữ nghĩa nghe ghê thấy mồ ấy đă lập lại nguyên con tới hai lần trong bài. Chưa đă, nàng c̣n “khoá chết chim vào lồng nghiêm” một quả nữa mới hăi. “Quang cảnh lạ, tháng năm dài” là nhịp thơ thường thấy trong cú pháp riêng của Thâm Tâm: “Hơi đàn buồn như trời mưa” hoặc “Từ ngày đàn chia đường tơ”. Nàng bắt chước chàng, hay Bài Thơ Đan Áo này chính là thơ chàng làm, kiểu làm pháo lậu, thủng thẳng sẽ bàn tiếp. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:29 AM Post #9 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Bá Nha Tử Kỳ Bá Nha đời Xuân Thu là một người có tài đàn. Chung Tử Kỳ là người biết thưởng thức âm nhạc. Khi Bá Nha ngồi gảy đàn, bụng nghĩ đến núi, th́ Chung Tử Kỳ khen: "Tiếng đàn chót vót như núi cao". Lúc Bá Nha đánh đàn, ḷng nghĩ về sông nước, th́ Chung Tử Kỳ nói: "Tiếng đàn cuồn cuộn như nước chảỵ" Sau khi Chung Tử Kỳ chết, Bá Nha đập vỡ đàn, bảo rằng: "Trong thiên hạ không ai c̣n được nghe tiếng đàn của ta nữa". Bá Nha Tử Kỳ, ư nói một t́nh bạn hữu thắm thiết. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:30 AM Post #10 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Ba Que Xỏ Lá Trong thời Pháp thuộc, có một bọn người chuyên tổ chức những "tṛ chơi có thưởng". Tṛ chơi của bọn họ gồm một cái que và ba chiếc lá. Mỗi lá có đính một chiếc ṿng nhỏ ở cuống. Người chơi cầm cái que nhỏ xỏ vào ba ṿng nàỵ Mỗi người chỉ được xỏ một lần. Người nào xỏ vào được một lúc cả ba lá và nhấc được chúng lên th́ được lĩnh thưởng. Ai xỏ trật, tức xỏ không vào lá nào hoặc chỉ vào một trong ba lá, sẽ mất toi số tiền đặt cược[1]. Cũng liên quan tới tṛ chơi này, có người kể lại cách thức chơi của bọn chủ tṛ có khác chút ít. Chúng thường dùng ba que nhỏ, trong đó chỉ có một que xỏ vào chiếc lá rồi ch́a cho mọi người xem. Chúng tuyên bố rằng nếu ai rút trúng que có chiếc lá khi chúng nắm tay lại th́ người đó trúng thưởng. Ngược lại, người chơi sẽ mất số tiền đặt cược [1] trước. Dù chơi theo cách thức nào đi nữa, th́ bọn chủ tṛ vẫn có nhiều mưu mẹo, khiến cho người chơi bao giờ cũng thua cuộc. V́ thế, người ta mới gọi bọn chủ tṛ là bọn "ba que xỏ lá" với hàm ư là bọn bịp bợm, lừa đảo, dối trá. Từ cách thức chơi thứ nhất, nhiều người cho rằng h́nh thức ban đầu của "ba que xỏ lá" là "xỏ lá ba que"[2]. Sở dĩ có sự thay đổi này là do việc đọc chệch cho thuận miệng, dễ đọc, dễ nhớ. Thành ngữ "ba que xỏ lá" dần dần được mở rộng phạm vi xử dụng. Nó được dùng để chỉ tất cả những hạng người lừa lọc, bịp bợm, đểu cáng. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:31 AM Post #11 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Bạch Diện Thư Sinh Đời nhà Tống, ở vùng Vũ Khang thuộc Ngô Quận, có 1 người tên là Trầm Khánh Chi, từ nhỏ đă ôm chí lớn, lại có sức mạnh và giỏi về bài binh bố trận. Niên hiệu Nguyên gia thứ 27, Tống Văn đế muốn mở mang bờ cơi về phương Bắc, sai nhóm Vương Huyền Mô đem quân Bắc phạt. Trầm Khánh Chi hết lời can ngăn, lại đưa ra trường hợp của nhiều vị vua trước, đă nhiều lần Bắc phạt nhưng đều thất bạị Tống Văn đế liền cử 2 vị quan văn ra tranh luận với Trầm Khánh Chị Trầm Khánh Chi nói : - Giữ việc nước, cũng như lo việc nhà vậỵ Muốn bàn luận về việc cày ruộng th́ phải bàn luận với 1 nông phu nhiều kinh nghiệm. Muốn bàn luận về việc canh cửi th́ phải bàn luận với người đàn bà dệt vảị Nay Bệ hạ muốn mở chiến tranh với nước khác, mà lại để những người bạch diện thư sinh không 1 chút kinh nghiệm về quân sự đứng ra bàn luận, th́ làm sao mà thành công được. Tống Văn đế không nghe lời Trầm Khánh Chi, cứ cho đem quân đánh phương Bắc, và quả nhiên bại trận nặng nề. Từ câu nói của Trầm Khánh Chi mà người đời sau rút ra thành ngữ "Bạch diện thư sinh" để chỉ người trẻ tuổi, chỉ có cái học sách vở, không có kinh nghiệm ǵ và không biết đối phó với thực tế ngoài đờị |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:33 AM Post #12 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Bắn rụng mặt trời Đoàn sứ giả nước Nam do hoàng giáp Ngô Kính Thần dẫn đầu, sang sứ nhà Minh, quan nhà Minh ra câu đối: Nhật hỏa, vân yên, bạch đán thiêu tàn ngọc thỏ. (Mặt trời là lửa, mây là khói, ban ngày đốt cháy vầng trăng). Câu này có ư là có một thế lực hùng hậu đă dẹp tan đi thế lực yếu kém hơn. Mặt trời hiện ra th́ mặt trăng mất đi. ư bóng gió là thiên triều bắt nước nhỏ phải quy phục. Ngô Kính Thần ung dung đối lại: Nguyệt cung, tinh đạn, hoàng hôn xạ lạc kim ô. (Trăng làm cung, sao làm đạn, chiều tối bắn rụng mặt trời). Câu đối lại tuyệt hay, h́nh tượng sắc sảo hơn, chất quật cường cũng rơ. Nghe nói, nhà Minh rất bất b́nh v́ câu đối này, đă bắt giam sứ giả. Câu đối này từ trước vẫn được xem là của Mạc Đĩnh Chi. Nhưng hiện nay đă tra cứu lai lịch. Lời văn được khắc trên bia đá, khắc năm 1656, tác giả văn bia là tiến sĩ Vũ Đăng Long. Theo lời bia, th́ câu đối trên đây là của Ngô Kính Thần, người xă Xuân Hy, huyện Kim Hoa (nay thuộc Hà Nội). Ông Ngô Đỗ Hoàng Giáp năm 1493. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:33 AM Post #13 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Bát Trân Bát Trân ư nói là những món ăn ngon. Ngày xưa, có 8 món ăn được liệt vào hạng ngon nhất, nấu công phu và rất bổ dưỡng, chỉ có vua chúa mới có dịp ăn, ấy là: + Nem Công: Thịt công ăn bổ, giải trừ thứ độc trong ngườị Khi làm, người ta phải cẩn thận cắt mật vất đi, v́ mật công rất độc. + Chả Phượng: Giống chim này sống ở núi cao, rất khó bắt. Con trống gọi là Phụng, con mái là Hoàng. Người xưa tin rằng khi nào chim phụng xuất hiện là điềm thánh nhân ra đờị + Da Tây Ngu: Tây Ngu c̣n gọi là Tê Ngưu (Tê Giác), một giống heo rừng lớn, chân có ba móng, đầu có ba sừng. Nó có h́nh dạng xấu xí, chỉ ăn cây rừng. Da Tây Ngu dày dao đâm không thủng, chỉ trừ da ở nách là mỏng, người ta lấy da này ngâm vào nước rồi nấu ăn. + Tay Gấu: Gấu có sức mạnh tập trung vào hai chân trước (tay) + Gân Nai: Gân nai nửa dẻo nửa gịn, ăn tráng dương bổ thận. + Môi Đười Ươi: Đười Ươi là giống khỉ lớn thích đùa giỡn, khi vui phát ra tiếng như cười nức nẻ + Thịt Chân Voi: Voi tuy lớn, nhưng chính giữa bàn chân voi lại có một lớp thịt gân rất mềm. + Yến Sào: Yến ăn rau câu bọt bẻ, pha trộn với nước miếng, chế thành một chất nhựa trong, nhiễu ra thành sợi để dệt tổ áp dính vào tường. Tổ yến làm rất công phu, ngon và bổ. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:35 AM Post #14 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Bị thầy đồ dốt kiện Phùng Khắc Khoan thời hàn vi, mở một lớp học để sinh nhai. Nhưng bên cạnh nhà ông có một thầy đồ dă dạy học rồi, v́ vậy học tṛ đến học với ông chỉ lèo tèo một hai đứa. Nhiều bận, ông lắng nghe người láng giềng giảng sách th́ thấy ông ta giảng nghĩa lung tung, sai sót rất nhiều. Thế mà người ta cứ cho con đến học mới là lạ. Vừa buồn, vừa tức, ông viết mấy câu châm biếm ở trước cửa nhà ḿnh: Đô đô b́nh trượng ngă Đệ tử măn đường hạ Úc úc hồ văn tai Đệ tử bất kiến lai Mấy câu thơ chế giễu rất ác! Chữ Hán có một số chữ mặt chữ nh́n qua tương tự giống nhau, người học không đến nơi đến chốn thường đọc lầm. Thành ngữ có câu chữ tác ra chữ tộ, chữ ngộ ra chữ quá. Sách Luận ngữ có câu: úc úc hồ văn tai, nghĩa là văn chương rực rỡ thay. Nhưng cả năm chữ ngày hơi giống mấy chữ: Đô đô b́nh trượng ngă không có nghĩa ǵ cả. Phùng Khắc Khoan có dụng ư chế giễu rằng: Thầy dốt đọc sách sai mặt chữ th́ học tṛ đến học rất nhiều. C̣n thầy giáo đọc đúng th́ chẳng thấy có đứa học tṛ nào đến. Thầy đồ kia tức giận, làm đơn kiện lên quan. Quan cho đ̣i cả hai người đến, bắt làm thơ để thử tài. Đầu đề bài thơ là: Con trai (chữ Hán là bạng). Phùng Khắc Khoan viết ngay một bài thơ thất ngôn bát cú chữ Hán. Ông đồ chỉ làm có bốn câu thơ chữ Nôm: Hùm hụp nền bằng bàn tay doạng Hỏi nó cái chi? Ấy cái bạng Vỏ làm nghiên chấp sử chấp kinh Ruột nấu cháo bổ tâm bổ tạng Ông Phùng chắc mẩm thắng cuộc. Nào ngờ quan huyện xem xong hai bài thơ, lại phán: - Sao anh lại dám sánh với bậc già cả được? Rồi quan ra lệnh cho cụ đồ cứ được phép mở trường, học sinh của ông Phùng cũng cho về học với cụ đồ. Kiện tụng xong xuôi, Phùng Khắc Khoan bực chí ra về. Bỗng thấy người nhà quan huyện chạy lên gọi. Quan huyện gọi ông vào pḥng riêng bảo ông: - Tiên sinh có biết loài sư tử không? Nó vồ được cả con hùm con beo, nhưng khi vồ con thỏ mà cũng dốc sức th́ nó dại. Tiên sinh nên nghĩ đến việc lớn hơn, há cần giành giật bọn trẻ con với người già như vậy. Quan huyện c̣n lấy tiền ra biếu Phùng Khắc Khoan, giúp ông qua cơn túng quẫn, Phùng Khắc Khoan cảm động và tỉnh ngộ. Ông sắp xếp hành trang, t́m đường vào Thanh Hóa giúp nhà Lê. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:36 AM Post #15 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Bịa thơ tài hơn vua Tự Đức vốn là ông vua sính thơ và hay khoe thơ ḿnh. Nghĩ được câu thơ nào thường vẫn đem đọc cho quần thần nghe và lấy làm tự đắc lắm. Một hôm sau buổi chầu, Tự Đức nói với các quan: - Đêm qua trẫm nằm mơ làm được hai câu thơ thật kỳ lạ, để trẫm đọc cho các khanh nghe! Rồi đọc luôn: Viên trung oanh chuyển "khề khà" ngữ Dă ngoại đào hoa "lấm tấm" khai Các quan nghe xong đều lấy làm lạ v́ chưa hề được nghe lối thơ vừa hán vừa nôm ấy bao giờ, nhất là những chữ "khề khà", "lấm tấm" nghe thật thú vị. C̣n Cao Bá Quát lúc bấy giờ cũng có mặt ở đấy, th́ vẫn thản nhiên mà tâu rằng: - Tâu bệ hạ, tưởng ǵ chứ hai câu ấy th́ từ hồi c̣n để chỏm đi học, thần đă được nghe rồi ạ! Thần được nghe cả tám câu kia, nếu bệ hạ cho phép, thần xin đọc lại tất cả. Tự Đức đang hí hửng về mấy câu thơ dở hán dở nôm độc đáo của ḿnh, không dè lại bị Quát dội một gáo nước lạnh th́ tức lắm, v́ rơ ràng hai câu thơ đó chính ông ta đă nghĩ ra. Tuy nhiên, ông ta vẫn cố trấn tĩnh bảo Quát đọc cho nghe cả bài thơ, với thâm ư nếu không đọc được th́ sẽ trị cái tội khi quân ấy cho hả giận. C̣n đ́nh thần cũng bực tức là Quát dám cả gan xúc phạm đến vua, và họ đang chờ một trận lôi đ́nh; ông nọ lấm lét nh́n ông kia, không khí triều đ́nh trở nên căng thẳng, nặng nề khác thường... Quát b́nh thản suy nghĩ một lát như để nhớ lại một bài thơ lâu ngày không nh́n đến, rồi cất giọng sang sảng ngâm rằng: Bảo mă tây phương huếch hoác lai, Huênh hoang nhân tự thác đề hồi. Viên trung oanh chuyển khề khà ngữ, Dă ngoại đào hoa lấm tấm khai. Xuân nhật bất văn sương lộp bộp, Thu thiên chỉ kiến vũ bài nhài. Khù khờ thi tứ đa nhân thức, Khệnh khạng tương lai vấn tú tài. Nghĩa là: Ngựa báu từ phía tây huếch hoác lại, Người huênh hoang nhờ cậy d́u về. Trong vườn oanh hót giọng khề khà. Ngoài đồng hoa đào nở lấm tấm. Ngày xuân chẳng nghe tiếng sương rơi lộp bộp. Tiết thu chỉ thấy mưa bài nhài. Tứ thơ khù khờ đă nhiều người biết, Khệnh khạng c̣n mang đến hỏi tú tài. Bài thơ vừa đọc dứt, cả đ́nh thần hoang mang nh́n nhau, c̣n Tự Đức th́ biết đích là Cao Bá Quát chơi xỏ ḿnh, nhưng cũng rất sửng sốt và hết sức thán phục. Vua sai lấy chè và quế ban cho Quát và bắt Quát phải thú thật là đă bịa thêm sáu câu. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:37 AM Post #16 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Bốn giai thoại trong một đôi câu đối Câu đối viết: Bỏ gậy sắt, bỏ ngai vàng, quyết giữ ṇi vàng và khoán sắt. Vung hịch son, vung cờ đỏ, cho yên con đỏ với ḷng son (1) Có thể nói đây là một câu đối nôm hay. Chỉ có 26 chữ trong đó lặp mất 12 chữ mà rất đầy đủ ư nghĩa, dồi dào mầu sắc, nhấn mạnh được son sắt vững bền. Câu đối này nói về Trần Hưng Đạo. Đặc biệt, nội dung câu đối chứa đựng đến bốn giai thoại về người anh hùng này. Bỏ gậy sắt: Trần Quốc Tuấn là con của An sinh vương Trần Liễu. Trần Liễu bị Trần Thủ Độ buộc phải nhường vợ cho Trần Cảnh (tức vua Trần Thái Tông). Trần Liễu đă uất ức, đem quân chống lại nhưng không nổi, suưt bị gia h́nh, nhưng được Trần Cảnh tha chết. Việc thu xếp coi như yên ổn, song trong thâm tâm, Trần Liễu vẫn ôm mối hận thù. Cả hoàng tộc đều biết câu chuyện ấy, nên khi Trần Hưng Đạo được gần gũi vua Trần, nhiều người vẫn nh́n ông bằng cặp mắt nghi ngại. Biết đâu, khi thời cơ thuận lợi, Hưng Đạo lại không có một hành động phi nghĩa để trả thù cho bố? Biết sự hoài nghi kín đáo ấy, Trần Hưng Đạo luôn luôn giữ đúng lễ vua tôi, ông toàn tâm toàn ư phục vụ các vua Trần chu đáo. Một lần, cùng Trần Nhân Tông đi dạo chơi đây đó, ông liếc thấy có người nh́n vào cái gậy ông cầm ở tay. Đầu gậy này có bịt sắt nhọn. Gậy ấy mà giáng xuống đầu ai, th́ kẻ ngộ nạn chỉ có việc ĺa đời! Hưng Đạo lẳng lặng bẻ cái gậy ra làm đôi, vứt đầu có bịt sắt đi, chỉ cầm trong tay một đoạn tre ngắn ngủi. Cử chỉ ấy chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Ông không nói một lời. Những kẻ đứng chung quanh cũng đều im lặng, có người biết, có người không. Nhưng những ai chú ư đều tỏ ra kính phục và hoàn toàn tin tưởng Trần Quốc Tuấn. Ông đă giữ ǵn ư tứ để xóa mọi hiềm nghi. Bỏ ngai vàng: Cũng từ sự bất b́nh sâu sắc trên đây, Trần Liễu luôn luôn ủ ấp trong ḷng ḿnh một mối thù muốn trả. Khi sống, tự ông không hành động được ǵ, th́ trước khi mất, ông đă gọi Trần Quốc Tuấn lại dặn ḍ. Ông muốn Trần Quốc Tuấn phải cướp ngôi vua để trả thù, rửa nhục cho ông. Trần Quốc Tuấn nghe lời trối trăng của cha, không đồng t́nh nhưng không dám căi. Về sau, ông có đem ư kiến này hỏi mấy viên tướng thân cận của ḿnh như Yết Kiêu, Dă Tượng. Những người này đều nói là không nên. Chỉ có một người con trai của ông là Trần Quốc Tảng có ư muốn giành ngôi, làm cho ông rất tức giận. Ông quát mắng Quốc Tảng, cho là kẻ vong ân bội nghĩa và đuổi đi, không muốn Quốc Tảng được thấy mặt ḿnh. Trần Quốc Tuấn đă chứng tỏ ông không ham ngai vàng. Mẩu chuyện này càng làm cho mọi người hết sức kính phục ông, tôn vinh phẩm chất của ông. Vung hịch son, vung cờ đỏ: Nhưng h́nh ảnh này muốn chỉ vào hai việc cụ thể: - Trần Quốc Tuấn là tác giả bài Hịch tướng sĩ văn nổi tiếng. - Ông là vị Tiết chế tổng chỉ huy, đă giương cao cờ lệnh chỉ đạo cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông được hoàn toàn thắng lợi. Câu đối trên đây là của cụ Quả Ngôn ở làng Hội Thống, huyện Nghi Xuân (tỉnh Hà Tĩnh). |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:40 AM Post #17 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Cái khăn triều Nguyễn Khi Gia Long lên ngôi, mời các cựu thần nhà Lê ra giúp việc, Trần Danh Án đă kiên quyết từ chối. Ông chỉ nhận một cái khăn của Gia Long biếu, c̣n th́ không chịu quan tước ǵ cả. Ông rất tự hào về cách xử sự này và làm bài thơ: Nhân chi dữ vật bất đồng quần Phong nghệ tuy vi thượng hữu quân Huống thị thiếu niên tăng bội phục Kiêm tri tráng tuế dĩ quan thần Bắc song xử sĩ do tri Tấn Đông hải tiên sinh bất đế Tần Tử hậu mộ bàng nhân chỉ điểm Cố Lê triều tiến sĩ tính Trần. Nghĩa là: Người và giống vật khác trăm phần Ong kiến c̣n kia nghĩa chúa quân Huống đă tuổi thơ khuôn lễ giáo Lại thêm hồi lớn vẻ đai cân Bắc song xử sĩ không quên Tấn Đông hải tiên sinh chẳng chịu Tần Người sau bên mộ giơ tay trỏ Tiến sĩ triều Lê cũ, họ Trần. (Bản dịch của nhóm Hoàng Ngọc Phách) Bài thơ cũng nói lên được sự tự đắc giữ ǵn danh tiết của ḿnh. Nhưng có người vẫn không phục. Người ta b́nh luận: đă giữ ǵn tiết tháo th́ sao không từ chối tất cả, mà c̣n nhận cái khăn của Gia Long? Nhận không phải là v́ phép lịch sự, mà là v́... sợ? Hơn nữa, như thế cũng không phải là hoàn toàn trong trắng. V́ vậy, đă có người chữa lại câu cuối thành ra: Tự hậu mộ bàng nhân chỉ điểm Lê triều tiến sĩ, Nguyễn triều cân. Nghĩa là: Bên mộ đời sau người sẽ trỏ Triều Lê tiến sĩ, Nguyễn triều khăn. Thành ra một sự mỉa mai chua chát. Có lẽ ông Trần cũng thấy sượng sùng khi đọc hai câu ấy. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:42 AM Post #18 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Chả kém ǵ Lư Bạch Một ông quan vơ sính thơ nôm ở bên một người hàng xóm khéo tán ăn. Hễ làm được bài thơ nào quan cũng gọi người kia sang đọc cho nghe. Hắn nghe rồi tán tụng khen hay, và bảo quan "chả kém ǵ Lư Bạch", thế là ông quan lại cho hắn ăn uống lu bù. Có lần quan cho gọi hắn sang đánh chén, khi ngồi ăn quan nói: "Tôi mới làm cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được bài thơ tứ tuyệt, tôi thử đọc bác nghe xem sao nhé!". Rồi quan khề khà đọc rằng: Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời, Đứa th́ bay bổng đứa bay khơi. Ngày sau hắn đẻ ra con cháu, Nướng chả băm viên đánh chén chơi. Người kia nức nở khen: "Chà! Hay quá, xin quan đọc lại từng câu để cho con được thưởng thức hết cái hay của bài thơ ạ!". Quan thích chí, hai cánh mũi phập phồng, dơng dạc đọc lại ngay: Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời, Người kia tán: "Tuyệt! Cứ như câu này th́ quan phải làm đến chức tứ trụ". Quan tiếp: Đứa th́ bay bổng đứa bay khơi. Người kia nịnh: "Ôi, quan c̣n thăng chưa biết đến đâu!". Quan đọc đến câu: Ngày sau hắn đẻ ra con cháu, Th́ hắn ta lại tán: "Hay quá! Con cháu của quan c̣n là vô kể!". Quan đọc nốt: Nướng chả băm viên đánh chén chơi. Đến đây th́ người kia ngần ngừ, sau lại tâng bốc: "Tuyệt quá! Cảnh quan lớn về sau th́ tha hồ mà phong lưu". Quan vơ mũi nở bằng cái đấu, đắc chí rung đùi, rót rượu mời người kia và nói: "Thơ tôi kể cũng tự nhiên đấy nhỉ? Bây giờ nhân cuộc vui tôi thử làm một bài tức cảnh nữa nhé?". Sau đó, quan nh́n quanh thấy con chó, mới vịnh luôn một bài thơ rằng: Chẳng phải voi, chẳng phải trâu, Ấy là con chó cắn gâu gâu. Khi ngủ với nhau th́ phải đứng, Cả đời không ăn một miếng trầu. Người kia lại gật gù tâng bốc, quan lại thưởng rượu và gọi thêm đồ nhắm, hắn ta được thể lại càng đưa quan lên chín tầng mây. Rồi vui miệng hắn cũng xin đọc theo một bài. Được quan cho phép, hắn liền đọc: Quanh quanh đằng đít lại đằng đầu, Hễ thấy ai vào cắn gâu gâu. Ăn hết của thơm cùng của thối! Trăm năm chẳng được chén chè tầu. Cứ thế, cuộc ngâm vịnh kéo dài măi cho đến lúc hai người rượu đă say mềm mới thôi. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:42 AM Post #19 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Châu Sa Châu sa có nghĩa là nước mắt rơị Tục truyền rằng đời xưa có một loại người gọi là Giao Nhân, ở dưới biển Nam Hải lên buôn bán với con ngườị Đến cuối năm th́ họ phải trở về Thủy Cung. Lúc chia tay loài người, họ quyến luyến nhỏ lệ. Lạ lùng thay, nước mắt họ lúc giọt xuống th́ biến thành những hạt châụ Bởi vậy giọt châu c̣n gọi là giọt nước mắt. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| kimcuongbien | Jul 7 2006, 08:43 AM Post #20 |
![]()
Giải IV Hội Thi EVT 2007
|
Châu Về Hợp Phố "Châu về Hợp (hiệp) Phố" ư nói trùng phùng gặp gỡ, đoàn tụ lạị Hợp Phố xưa thuộc tỉnh Giao Châu, nay là Quảng Đông. Vào thời Bắc thuộc, miền bể ấy có rất nhiều ngọc châu (ngọc trai). Các quan Tàu cứ bắt dân phải đi ṃ và nộp cống. Các ngọc châu v́ vậy bỏ đi nơi khác. Về sau có một người tên là Mạnh Thường về làm quan. Mạnh Thường thanh liêm và thương dân nghèọ Những ngọc châu tự nhiên lại trở về Hợp Phố. |
|
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia : _ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ? Con đau ḷng nhận ra từ phía nắng Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
| |
![]() |
|
| Go to Next Page | |
| « Previous Topic · Văn Học & Cuộc Sống · Next Topic » |









2:18 AM Jul 12