Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Giọt Buồn Trăm năm
Topic Started: Apr 7 2006, 01:40 PM (4,578 Views)
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P


TẤM KHĂN LIỆM


Tôi nằm ngủ thiếp một đời
Tấm khăn liệm trắng để người phủ thân
Bọc bao nhiêu nỗi nhọc nhằn
Gói bao vất vả gian truân ..cõi đời
Tiếng kinh siêu thoát hồn tôi
Chỉ còn chú tiểu mồ côi thương tình
Rời xa một cõi điêu linh
Xa ngàn ân ái biển tình bạc đen
Cõi người còn lắm bon chen
Nên tình dâu bể đôi phen lọc lừa
ngủ đi quên mối duyên thưa
Tấm khăn liệm trắng .... cũng vừa máu loang..



***



NGÀY HÔM ĐÓ

khi tôi chết có còn ai không nhỉ
Một mảnh tang ai thắt ở nơi lòng
Một nén hương ai thắp ở hư không?
Giọt nước mắt ..ai còn ai khóc!

Khi tôi chết có còn ai không nhỉ
Một bát nhang trơ trọi ở bên mồ
Một vòng hoa.... tàn úa đã héo khô
Tấm di ảnh cũng hoen mờ mưa gió

Khi tôi chết có còn ai không nhỉ?
Tiễn đưa tôi một thân phận con người
Tiễn đưa tôi là di ảnh tôi thôi
Ngày hôm đó đâu còn ai rơi lệ....

Ngày hôm đó khi hồn tôi lịm tắt
Vẫy tay chào một bóng dáng người xưa
Câu vĩnh biệt bây giờ tôi mới nói
Em quá xa... Không biết chẳng gật đầu..

Ngày hôm đó bây giờ tôi mới nói
Dù hai nơi ngàn dặm đã lâu rồi
Lời chia tay ngày ấy tại... giận thôi
Câu vĩnh biệt bây giờ tôi mới nói...

ĐIỀU ANH SỢ

Điều anh sợ ....
Có một ngày... anh sớm nhận ra em
Giữa xa lạ em còn muôn điều khác
Anh chững lại ... nhận ra vừa mất mát
Một niềm tin kẻ cắp lấy đi rồi

Điều anh sợ....
Có một ngày... anh cúi mặt trong đêm
Âm thầm đếm... những tên người xa lạ
Những tên người đã làm anh băng giá
Đã làm anh.... trượt ngã dưới chân người

Điều anh sợ....
Có một ngày giữa chợ tình loạn lạc
Bầy quỷ đen xâu xé quả tim hồng
Em yếu đuối lại lạc nhau lần nữa
Anh lại tìm... lại đếm những cái tên

Điều anh sợ....
Có một ngày.. bên người rất thân quen
Em khe khẽ gọi nhầm tên kẻ lạ..
Bầy quỷ dữ ... vẫn từng đêm đói lả
Muốn chia phần giọt mật của riêng ta.

PHÚT CUỐI ĐỜI

Nơi thảm cỏ ta dừng chân yên nghỉ
Cởi chiến bào trút bỏ những nhục vinh
Vai áo bạc đã sờn theo năm tháng
Gác thanh gươm xếp lại cuộc hành trình

Thương chiến mã đã cùng ta phiêu bạt
Xoải vó câu rong ruổi khắp bờ xa
Tiếng nhạc ngựa bây giờ yên ắng quá
Chỉ còn nghe lặng lẽ giữa dương tà

Ta lịm thiếp trong giấc dài vô tận
Mục xác thân_ tan hoài bảo không thành
Nơi gục xuống vẫn còn vươn đôi cánh
Cuộc hành trình không đến được biển xanh

Con tuấn mã vẫn còn phà hơi ấm
Sưởi xác ta đã lạnh chết lâu rồi
Giọt nước mắt nghĩa tình rơi xuống cỏ
Khua vó buồn đơn độc giữa trời sương

Ở đâu đó ai có còn bến đợi
Một nén hương đang thắp ở nơi lòng
Không đến được vùng bình minh chim hót
Phút cuối đời vẫn gọi dấu yêu ơi

XÓA HẾT NỢ NGƯỜI ( Mộ Khúc )


Em bảo tôi ở lại trăm năm nữa
Để vuông tròn một kiếp đã nặng vay
Tôi mỉm cười thì tôi đang muốn vậy
Nhưng sợ đời oan nghiệt lại buộc vây

...... Tôi bảo tôi sao tình còm cõi vậy!?
Chẳng no tròn ấm đủ một đôi tay
Thôi giã biệt những ngàn ngày cay đắng
Để bước vào vùng trắng một vòng xoay


Cơn lũ khát cuốn đời vào biển tối
Một trăm năm ...
Thay đổi mấy hình hài
Cuộc nộ duyên xanh lét ở tươnglai
Thôi giã biệt ....
Cuộc chơi còn bỏ dở

Nơi vũng tối tôi ru mình một thuở
Vỗ về tôi trăn trở nữa mà chi
Nắp áo quan khi đóng lại... được gì ??
Thôi xóa hết nợ người trăm năm cũ.
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P

CHUYỆN TÌNH ĐÁNH RƠI

Vì sao rơi
Cuối trời........
Em và tôi
Hai lối.......
Ngọn gió xưa vẫn thổi
Nụ hoa xưa ... tàn môi

Bước về đâu
Hỡi người.......
Một chuyện tình
Đánh rơi.....

Nụ hôn xưa
Rã rời...
Thương bóng mình mồ côi

em về đâu
Bên đời....
Đêm nhạt dần mắt môi
Anh về nơi không người
Níu cuộc tình
Vừa trôi....

[SỢI BUỒN VƯƠNG BAY

Sợi buồn nào vương bay
Cuộc tình nào bắt lấy
Ta vướng vào vòng tay
Đêm tàn hương hao gầy
Thương chuyện mình hôm nay

Chuyện hai mình hôm ấy
Ta trao nhau nồng say
Mắt môi xưa hao gầy
Mây mưa ..hòa hương cay
Thương kỷ niệm biết mấy
Chợt se lòng đêm nay

TÌNH ƠI

Vòng tay giờ hấp hối
Tên người còn trên môi
Nội buồn lên tiếng gọi
Người ơi ..và tình ơi!!

VẾT ĐAU CÒN MỚI

Tôi lại viết để đau thêm lần nữa
Những vần thơ chỉ có một tên người
Những vần thơ chỉ có nước mắt rơi
Và chỉ có bóng người thương năm cũ

Tôi lại viết khi tim mình vẫn đỏ
Những tàn đêm luyến tiếc buổi bên người
Những tàn đêm gối lệch chỉ mình tôi
Và chỉ có bóng người thương năm cũ

Tôi lại viết bởi hình như chưa đủ
Bởi hình như chưa cũ một tên người
Bởi hình như giọt mặn vẫn đầu môi
Và chỉ có nỗi buồn vương gửi gió

Tôi lại viết những gì tôi đã có
Những gì tôi to nhỏ với riêng người
Những gì tôi khắc đậm trái tim côi
Và lại viết ..để riêng lòng tôi biết

Tôi lại viết để riêng lòng luyến tiếc
Bóng thời gian tím biếc phủ chuyện mình
Bóng thời gian làm cũ giấc mộng xinh
Và chỉ có vết đau còn nguyên mới.

LỜI TRĂN TRỐI

Khi anh gục xuồng bên đời
Lẻ loi đêm tối không người viếng thăm
Mộ phần ở lại bao năm
Xin em đề khắc một vần thơ xưa
Cũng là lời cuối tiễn đưa
Cho anh thanh thãn như chưa muộn phiền

***

MỘ KHÚC

Mưa giăng huyệt lạnh hoang tàn
Ôm trong lòng đất ngỡ ngàng bởi đâu
Khăn tang ai chít trên đầu
Hồn tôi vất vưởng bên cầu khóc than
Úp vào mộ tối thênh thang
Con tim bật máu hương tàn trong đêm.

NẤM MỒ HOANG

Nơi đất lạnh ta tìm nơi nương náu
Ấp ủ ta sương khói của đêm tàn
Nấm mộ ta siêu vẹo với tan hoang

Mãnh khăn liệm gói tình ta trong đó
Ồn ả quá như lời ai trong gió

Hai bóng người xiêu đổ lạc về đâu
Oan tình hận một mình ta về đất
Ai bên đời rẽ bước trốn tình nhau
Ngàn dấu ái .. ta thay mầu tang trắng
Giọt lệ này ai oán tận đêm thâu


TRĂN TRỐI 2

Những ngày hai đứa bên nhau
Trần gian nhuộm lắm sắc màu nắng xuân
Giờ anh lìa bỏ dương trần
Xin em một chút nghĩa gần đừng xa
Mộ phần anh chẳng có hoa
Xin em đề bút họa vần thơ thiêng
Khắc vào bia mộ niềm riêng
Tiễn anh thanh thãn về miền hư vô
Cõi trần còn lắm đẩy xô
Xin em nữa mảnh khăn sô nhớ người

ĐỈNH ĐỒI HOANG

Buồn trông con nhện giăng tơ
U tình dệt nốt vần thơ gửi người
Ỡm ờ ngày tháng đùa vui
Cho tôi ủ mộng ai xui sóng tình

Cho nhau một thoáng bình minh
Hoàng hôn lại đến...bến tình không em
Anh về ấp ủ niềm riêng
Nuôi trong tuyệt vọng đan thêm nỗi buồn

Những vần thơ lạc đau thương
Anh cô đơn bước cung đường về đâu
Oái oan tình đã bạc mầu

Chân anh lạc chốnn thảm sầu không em
Ước mong tìm lại êm đềm
Anh về bến cũ cùng em hẹn hò

Trái tình mật ngọt em cho
Ôm từng kỷ niệm dặn dò đừng quên
Im nghe sầu rụng xuống thềm
***
Bước chân tôi lại đau thêm một lần

HỎI

Bâng khuâng hỏi nắng sao vàng
Hỏi mây sao tím hỏi tình sao bay
Hỏi người , người có hao gầy
Hắt hiu nỗi nhớ những ngày xa xưa
Cái ngày trời đổ cơn mưa
Chúng mình hai đưa thường đưa nhau về
Cái thời tình vẫn đam mê
Cái thời ta giữ lời thề bên nhau
Bây giờ thời ấy ở đâu
Sao tôi thấy nắng úa nhàu thời gian
Hỏi người , người vẫn lắc đầu
Hỏi mây - mây bảo qua lâu mất rồi
Bây giờ tôi lại hỏi tôi
Bao giờ mới hết nỗi sầu tương tư[/b][/i][/font]
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Tuyet lan
Member Avatar
Diamond Mem

********

Giọt buồn nào lệ đẫm trăm năm
Ước buồn mơ tim về trăng sáng
Sông còn sâu nước còn chãy cuộn
Lá vào thu rơi rụng muôn nơi

(tl)
Posted Image

Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P
Hắt

Hắt từ trong ngực hắt ra
Cơn đau co thắt long ta rối bời
Nhịp đời bỗng chốc nổi trôi
Trăm năm một cõi trần côi bên người

RÀO TÌNH

Ngồi buồn chẻ mấy cọng nan
Đan thành sợi nhớ rào ngang ngõ tình
Tình ơi! có biết chăng mình
Công anh vất vả ... gữi mình sớm hôm

NHUỘM TRĂNG

Máu! Máu! Máu....
Máu ở đâu...........

mà sao nhuộm đỏ mãnh trăng sầu
Mà sao ran rát nơi dòng lệ...
Loang lỗ thấm dần ...cả mộ sâu...

Máu! Máu! Máu....
Máu ở đâu...........

Mà sao túa khắp cả gương sầu
Mà sao ngập ngụa trong hồn vắng
Nơi khoé môi cười...
.... cũng loang sâu

Máu! Máu! Máu....
Máu ở đâu...........

Ai đem trăng bạc phủ một mầu
Ai gieo tang trắng ...
... vào khoé mắt
Đau đớn nơi này ..đến vạn sau..

KHI.........

Khi mãnh tình rụng xuống
Trăng cũng vừa sang sông
Đêm nấc nhẹ nơi lòng
Người bên ấy vui không??

Khi mãnh đời rụng xuống
Mộ phế _ rũ _ rêu ngàn
Vương vãi mãnh khăn tang
Người tình chôn dĩ vãng
Theo trăng cùng sang ngang

Khi niềm đau dịu dàng
Đang ngấm vào da thịt
Là lúc tình mù mịt
Bạc trắng một màu tang...


***

NGƯỜI PHU XE

Đường trơn nghiêng dốc như đời
Vòng quay xộc xệch môi cười héo hon
Phu xe lê bước chân mòn
Gập ghềnh khúc khủy cung đường chốn xa
Ngõ nào lầy lội xe qua
Ngõ nào sỏi đá lăn qua cuộc đời
Ngõ tình trơn trọt nổi trôi
Phu xe đưa đón đã bao môi hồng
Khách về tình lại trống không
Người phu đứng lặng với mênh mông buồn...

Mồ hôi giọt ngắn_ dài tuôn
Giọt tình rơi xuống buông vào loãng tan
Phu xe nhặt giấc mơ tàn
Đặt nơi giữa ngưc khẽ khàng sợ đau
*** Khách xưa biền biệt nơi đâu
Người phu ngồi đếm bóng câu qua thềm..
sương thu giăng nhẹ trong đêm
Như giăng tang trắng lòng người phu xe ...


-------------------TÔI VÀ EM

................................ Em
...............................Và tôi
...........................hai lối mộng
.......................Tình vào hư không
...................Lòng như mùa đông lạnh
..................Xuân nồng hấp hối lá xanh
...................Chôn bóng tình bên cạnh
................... lấp chuyện không thành
....................... ..đau giấc mộng
................................Tôi và
..................................Em


***

GÓT MÙ XA

Anh gục xuống bên đời đau đớn lạ
Bới đau thương trong vết tích tro tàn
Hồn loang lỗ với trăm ngàn chắp vá
Tiếc cuộc tình vừa nhen nhóm lòng ta

Vai áo bạc mỏng dần theo năm tháng
Chốn quay về nương náu biết tìm đâu
Gói hành trang cất giữ kỷ niệm đầu
Thương chăn chiếu hơi tàn nơi bến lạ

Anh ngập ngụa trong muôn vàn nỗi nhớ
Vó câu buồn ...mệt mỏi chặng đường qua
Chiều sơn cước gió ngàn sương giá lạnh
Gót mù xa đơn độc với dương tà.....


MỘ TÌNH

Nấm mồ đã phủ rong rêu...
Chôn theo ngày tháng chữ yêu bên người
Tim trần bật rỉ máu tươi
Nhìn trăng loang lổ không cười với ta
Mộ tình vùi dập thịt da
Em hoa _ lá _mộng ..cõi xa bên người

Tim anh bật giọt máu tươi
Loang vào trống vắng thắm nơi tim mình
Mộ tình ..hoang lạnh ...hư thinh
Tấm khăn phủ trắng khối tình riêng mang...

CON ỐC BUỒN

Thuở bên người ốc trăm ngàn lưu luyến
Xa biển rồi ốc tím những ngàn thương
Con ốc nhỏ trở mình rên rỉ khóc
Con ốc buồn ngập ngụa vết đau non

Nơi phố lạ con ốc nằm ngơ ngác
Ánh đèn khuya chói loá ánh sao trời
Con ốc ngủ không còn nghe biển hát
Trên mặt bàn con ốc hoá mô côi

Thị trấn buồn thu mình trong góc nhỏ
Sóng vỗ về khe khẽ những niềm đau
Trăng vàng vọt đi qua từng thế kỷ
Con ốc buồn còn than thở đến mai sau



Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P

ĐIỀU ANH SỢ

Điều anh sợ là khi mình câm nín
Giọt lệ không – ráo hoãnh khốc khô đời
Thân hóa đá đâu phải vì đứng đợi
Trái tim trần bật máu ..chẳng giọt rơi

Điều anh sợ trong muôn vàn gian dối
Có khi mình dận lối cuộc chia phôi
Mới nghĩ thôi cũng đủ đớn đau rồi
Nghe thắt ngực …người ơi …đừng nông nỗi

ĐỢI

Sáng mai đợi ánh mặt trời
Hàng cây đợi gió, hai người đợi nhau
Giấc ngủ đợi cơn chiêm bao
Thuơng nhau đợi hát qua cầu gió bay
Thời gian đợi trái đất quay
Mặt đất cô độc đợi cây nẩy chồi
Cái gì đợi cũng có đôi
Nỡ sao em để riêng tôi một mình
Anh chờ lòng cũng buồn tênh
Ngó ra trời đất .... mông mênh đợi chờ


LẠ LÙNG

Nhớ một nguời mà ta không dám nói
Buồn lang thang hết mấy buổi còn buồn
Đêm sẫm tối khu nhà không có điện
Tiếng dế kêu - Sân vắng lại thêm buồn

Nhớ một nguời xa mờ nơi ấy...
Chiều bâng quơ quán nhỏ chỉ riêng mình
Mưa luớt thuớt mưa qua từng mái phố
Con sáo trong lồng cũng đứng lặnng thinh

Nhớ một nguời không về chung lối nhỏ
Đôi mắt đen sâu thẳm đã lưng tròng
Ta muốn xa những gì lưu luyến nhất
Lại thật gần... như thế lạ lùng không .. ?? !!

LÊN NGÔI

Tình yêu như ngọn nến
Châm lửa mới bùng lên
Tình yêu như con sên
Bò len từng kẽ la'

Tình yêu như viên đá
Dễ vỡ khi chẻ đôi
Tình yêu như chiếc nôi
Đưa ta vào cổ tích

Tình yêu như tờ lịch
Cũ , mới... lần luợt rơi
Tình yêu như bờ môi
Hãy hôn cho thật chặt

Tình yêu đừng luợm lặt
Để bình yên lên ngôi...

GIAI ĐIỆU

Anh ạ!... Mưa lại về trên mái phố
Tại vắng anh.. gác nhỏ cứ chau mày
Giỏ Phong_Lan mãi chao mình chờ đợi
Ô cửa buồn khẽ hắt ... nốt nhạc rơi

Em chải khẽ những sợi buồn giăng mắt
Vuốt thời gian trở ngược chuyện chúng mình
Chiều hò hẹn tóc em lồng trong gió
Chợt mưa bay hai đứa nép hiên nhà

Mai anh nhỉ ... anh về theo lối nhỏ
Nhúng uớt tình hiện hữu để không mơ
Bên ô cửa em thôi vời ánh mắt
Cất sợi buồn ... giai-điệu lại vui vơ


PHONE ĐÊM

Căn gác nhỏ đêm về nghe vắng lặng
Ngọn nến buồn leo-lét cháy trong tim
Cho hai đầu nỗi nhớ lại căng thêm
Anh thèm lắm tiếng thì thầm nho nhỏ...

Anh rón rén bấm từng con số... gọi
Sợ bên kia em đã ngủ mất rồi
Ngón tay anh ngập ngừng ... con số cuối
Chiếc phone buồn im lặng ... tiếng mưa rơi

Căn phòng rộng- thoảng mùi hương Dạ Lý
Đĩa nhạc buồn... giai điệu ngấm vào đêm
Cửa đóng chặt giam nỗi buồn ... ngóng đợi
Em chau mày, điện thoại vẫn im hơi

Mưa vẫn rắc từng thì thào mách bảo
Ngón tay anh lần nữa lại bồi hồi
Tiếng a-lo ở hai đầu kết nối
lại thì thầm nho nhỏ .... giữa mưa rơi

ƯỚC HẸN

Em đừng tiếc khi gặp anh quá chậm
Với tình yêu - Nhanh chậm nghĩa gì đâu
Chỉ tiếc phút hững hờ khi say đắm
Tiếc chưa hết mình những lúc cho nhau.....

Em nàng trinh nữ ngàn năm trước
Anh họa sĩ nghèo đầy túi thơ
Ước hẹn cùng nhau se duyên thắm
Xuân bước giao mùa ... nhện chăng tơ

NHÀ NGHÈO

Ta đem tên tuổi vùi đáy cốc
Nhà nghèo ra chợ chỉ rong chơi
Giọt mực trái tim ta hý -hoáy...
Họa mấy vần thơ... bán cho đời

BÚT TÀ

Bút tà - mực cạn đành im tiếng
Lúng liếng môi cười ... em lướt qua
Áo rách hở da không ai vá
Giận quá vào thơ ... bút chẳng tà

***


ĐEM TÌNH RAO BÁN

Vác thúng đi vay một chữ ngờ
Bốn mùa đen đúa buổi chợ trưa
Mồ hôi lấm tấm... thâm cả áo
Đem tình rao bán chẳng ai mua.

***

ĐOẠN TÁI BÚT

Hạ dòng tái bút :- Bởi anh nghèo
Nên tình buộc chặt vẫn cheo leo
Ức quá treo tình lên ngọn khế
Lũ lượt trong mơ ..... bóng quạ về.

***

RU HÒN VỌNG PHU


Em chưa là của riêng tôi
Mà sao thơ đã nghiêng về bên em
Ru êm như giãi lụa mền
Buồn vương màu mắt - Tim nghiêng bên người

Mù khơi một ánh sao trời
Nghìn năm vẫn rọi ... soi Hòn Vọng Phu
Nợ tình như tự thiên thu
Ru em ... khe khẽ Vọng Phu thôi buồn

***


TRĂM NẺO ĐƯỜNG TÌNH

Bôn ba trăm nẻo đường tình
Bao giờ dạt được bến mơ bên nàng
Lang thang - nắng cũng úa vàng
Sầu lên đỉnh dốc.... Trăng tàn theo mơ

***

CHUYỆN LÒNG

Ta vẫn còn em ở bên đời
Để nghe ân-ái len trong tim hồng
Mai này mình mất nhau không?
Rưng rưng.... anh hỏi chuyện lòng thôi em .......

***

LÁ THU PHAI

Cuối trời rụng hạt Thu rơi
Để cho chiếc Lá .... lạc vào trong thơ
Chốn xưa ai mãi .... ngẫn ngơ
Phai phôi màu tóc ... không mờ tình em

***


KHÚC TRƯƠNG CHI 1

Một chút tình riêng tôi giấu tôi
Với ngàn nhung-nhớ ướt mi rồi
So dây buông phím đàn thao thức
Dạo khuc' Trương _ Chi gửi đến người


KHÚC-TRƯƠNG-CHI 2

Lặng lẽ nghe đêm xuống thật trầm
Bên giòng sông vắng soi mình dưới trăng
Đàn khuya ai-oán cung Hằng
Gieo chi cách biệt lầu vàng ... bên sông

VẮT TÌNH

Ta vắt tình riêng ở bên sông
Thả ngàn sợi nhớ chảy xuôi giòng
Tìm ra biển rộng len hồn đá
Thương vọng phu buồn đứng chờ mong


***

GIÁ MÀ

Giá mà hứng hết mưa rơi
Cũng bằng chưa đủ những ngày nhớ em
Giá mà đong được nỗi niềm
Cho vào bốn biển cũng không thấy bờ

Giá mà anh biết làm thơ
Thì trăm cơn mộng riêng em mỗi chiều
Giá mà nói được đôi điều
Thì anh chọn một chữ yêu bên mình


Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P


CHÂN DUNG MỘNG

Ở hai phía nơi đất trời xa rộng
Một khoảng không ở giữa mãi dùng dằng
Đêm thắp nến vẽ hình ai trên cỏ
Mái tóc em ... loang rộng một giòng sông

Mi cong vút sắc cầu vòng xếp ngược
Đôi mắt đen thăm thẳm ngóng xuôi dòng
Nơi vòm ngực lệch đi hơn ngàn dặm
Bởi trái tim ...thấp thoáng vạn môi cong..

Hương sen tỏa át cánh hồng thung lũng
Cứ dập dềnh ... trôi ngược cả giòng sông
Người họa sĩ đêm từng đêm vẫn mộng
Vẽ vào lòng... êm ả một chân dung

Tặng một người....
Mà thôi không dám nói....
Sợ mắt kia xa thẳm lại... lưng tròng
Đêm huyễn hoặc nằm nghe lòng nói dối
Giữa dùng dằng... anh vẽ ..khoảng không thôi....


Tản mạn ... Hòn Vọng Phu...

DUYÊN TÍM

Tim buồn em đứng bên đời
Đong đưa ngày tháng phận người khẽ ru
Tình trôi cuối chốn xa mù
Anh đi để lại thiên thu vọng buồn
Vòng tay lạc mất chiếc hôn
Hư hao nhân ảnh nửa hồn thương đau
Vọng phu cho đến ngàn sau
Khóc duyên mầu tím nhuộm sầu cố nhân....


....................................Thiên thu em đứng phận người
.............................Vòng tay nhân ảnh Vọng Phu nhuộm sầu .................

KHÔNG LỜI

Anh buồn không phải tại em
Tại con bướm lượn qua sân nhà nàng...
Phấn hoa đưa những rộn ràng
Gió mây lơ lửng bước nàng về đâu
Tơ giăng chùng mối duyên đầu
Trái sầu rơi rụng úa nhầu bên đây
Phượng đi để lại bóng gầy
Xác ve im bặt..những ngày bên nhau..

MẢNH TÌNH RƠI

Ta ngồi đếm mảnh tình rơi
Ở nơi cuối bãi biển khơi mịt mờ
Tiếc tình ai vẫn ơ hờ
Để tình ai phải gửi nhờ bên kia

Sầu chia con cá lia thia
Quen hơi bén tiếng mà lìa lứa đôi
Bây giờ ta mất nhau rồi
Đêm về chôn vội chuyện tôi với nàng...


HAI VÌ SAO LẠC

Sân ga buồn vắng lạnh
Điếu thuốc vàng ngón tay
Em bây giờ nơi ấy
Hong cuộc tình heo mây.....

Ta hai vì sao lạc
Nhật nguyệt cuối đường mây
Hoang liêu vùng ký ức
Rong rêu phủ tháng ngày

Giá mưa đừng mê mải
Em đâu lạc nồng say
Mưa giăng mầu tang trắng
Nhỏ giọt buồn đêm nay....


NGƯỜI PHU XE 2

Ngõ khuya vẳng tiếng rao buồn
Người phu phố chợ bồn chồn bước chân
Về đâu những bước xa gần
Về trong mưa lạnh bao lần ngõ xa....

Mưa nào quất rát thịt da
Thương vai áo mỏng xót xa phận đời
Vòng quay khắp nẻo ngược xuôi
Lạc trong hương phấn không người gọi tên

Khách xưa óng ả tóc huyền
Đoan trang vóc liễu lên thuyền về đâu
Tang chồng nàng chịu đã lâu
Ba thu ai đợi chín mầu thời gian


Duyên xưa khách đã lỡ làng
Khách xưa mờ mịt đò ngang không về
Phu xe vọng mãi bóng quê
Mờ trong sương khói ...tóc thề năm xưa...
Bốn mùa sớm nắng ..mưa trưa
Vòng xe lăn lóc...khóc thừa mối duyên....


SÀI GÒN VẪN ĐỢI

Sài Gòn nắng ...Sài Gòn mưa
Sài Gòn vẫn đợi em xưa chưa về
Sài Gòn trĩu những vòm me
Em xưa vẫn bước nón che ngang mày

Sài Gòn rợp bóng hàng cây
Em xưa môi đỏ má hây hây hồng
Sài Gòn chiều lắng bến sông
Con đò đưa khách ngược giòng tuổi thơ

Sài Gòn những buổi tinh mơ
Em tà áo trắng chưa mờ thời gian
Sài Gòn hạ thắp nắng tràn
Em cô giáo nhỏ ..khẽ khàng bước chân

Sài Gòn mưa nắng bao lần
Mái trường năm cũ cũng dần đổi thay
Sài Gòn ơi!!.. lắm hao gầy
Chong con mắt đợi từ ngày em đi

Sài Gòn cứ mỗi mùa thi
Lòng tôi lại nhớ những gì thuở xưa
Sài Gòn nắg...Sài Gòn mưa...
Sài Gòn vẫn đợi..cho vừa lòng em...

***

BÔNG CỎ MÂY

Em như bông cỏ mây
Rung rinh cành trong nắng
Thương bông tròn trinh trắng
Ly ti... điểm tím buồn

Chiều xiêu lạc hoàng hôn
Thu phai dần sắc nắng
Em vai mềm áo trắng
Hương nồng tóc xoã ngang

Anh như gió thu sang
Khẽ chạm vào chiếc lá
Làn mi khép cong quá ..
..Là lạ ... những nụ hôn..!


THINH - LẶNG

Chiều thật lắng ta vò nhau nỗi nhớ
Chiếc phone buồn giận dỗi chẳng thèm dring...
Ta bên kia _ em bên đây... thinh lặng
Để hai đầu nhức nhối gửi cho nhau

Gửi cho nhau nốt nhạc trầm dấu chấm !
Gửi cho nhau bao cay đắng lặng thầm
Gửi cho nhau thao thức mắt môi thâm
Gửi cho nhau _ Đến muôn ngàn dấu hỏi

Và cứ thế ta hao gầy đáy mắt
Trũng buồn sâu ...lạc lõng cả vần thơ
Anh ơ thờ bước bên đời dĩ vãng
Đợi em thôi _ Một giọng nói cũa người

Chiếc phone..... dring!!!..... Muộn phiền tan biến hết
Ở bên kia hơi thở em thật gẩn
Anh bối rối .. ngập ngừng lời xin lỗi...
Bởi ghen hờn..nên mới vậy mà thôi..

Lời Cuối Cho Em

Mình nhìn nhau lần cuối
Đừng mấp máy bờ môi
Hãy để hồn nhiên gọi
Thuở chuyện mình chia phôi

Bờ môi nào gian dối
Ánh mắt nào xa xôi
Ta gọi nhau lần cuối
Buồn ..ấp úng đôi môi

Lòng buồn xin tạ lỗi
Lời cuối gửi em rồi
Thôi không còn ngóng đợi
Đã nhạt dần bóng trôi......

Ví Dụ

Ví dụ như ...
Tiếng sáo đồng không thổi
Gió vi vu lạc điệu đến ngàn năm
Ví dụ như .....
Nắng mãi những trưa hè
Thì bốn mùa trong ta chẳng hề có
Nên thế đấy...
Đã bao mùa lá đổ
Vẫn đông đi, xuân đến lại hạ về


Ví dụ như.....
Tình cờ ta nhặt được
Trái tim mình lạc lõng giữa tay ai
Thì em ơi.... chẳnng có tiếng thở dài
Và cứ thế bước vào tình nông nỗi..
Để bờ môi .....
Lại thắm tiếng ai cười
Và mắt biếc ....
Lại dỗi hờn ngóng đợi
Câu xuống dòng....
Anh chỉ ví dụ thôi..


Cô bé năm nào cứ lặng thinh
Ngày xưa tự dối trái tim mình
Dấu bao âu yếm trong đôi mắt
Bây giờ bé lớn ...vẫn lặng thinh...

Còn Nhau

Còn nhau trong cõi vô thường
Còn đêm mộng mị giấc tròn chiêm bao
Còn nhau để nắng lao xao
Cơn mưa nhẹ ướt nôn nao đợi chờ
Còn nhau để lối mòn xưa
Rêu không phủ kín dấu chân ai về
Còn nhau đễ giữa cơn mê
Em hồng đôi má nhưng ngày còn nhau...

***

HẠT MƯA

Nhớ em đôi mắt đẹp
Suối tóc dài như thơ
Cuốn hồn anh đi mãi
Lạc lối không đuờng về

Nhớ em bao hẹn uớc
Toan tính chuyện mai sau
Hẹn mùa xuân hoa thắm
Đôi ta cùng bên nhau.

Nhớ em! - Anh vẫn nhớ
Nhưng tình ta xa rồi
Anh thành người lữ khách
Em thành ... hạt mưa rơi

Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P

NGƯỜI QUEN


Em đi qua phố, qua phường
Bao nhiêu con mắt đổ dồn ngó theo
Tóc thề em buộc cheo leo
Đôi tà áo lụa lồng theo gót hài
Mắt nai...ngơ ngác nét ngài
Bàn tay tháp bút thon dài ...trống không

Em đi qua mắt qua lòng
Cho tim run rẩy, môi nồng chớm yêu
Em đi dìu dịu _ kiêu kiêu
Bao nhiêu hương phấn như trêu mắt người
Em đi rạng rỡ tiếng cười
Tôi lang thang nhặt...hương rơi sau nàng

Hôm kia em lại về ngang
Dắt theo đứa bé ...( họ hàng chi đây) ....
Tôi đi sau dáng em gầy
_ " Mẹ ơi!..chú ấy..mấy ngày theo con .. "


CÂU THƠ CHIỀU TIỄN BIỆT

Sân ga giờ vắng lạnh
Nhớ một người vừa xa
Vóc xưa em lụa là
Tà áo hằn xót xa...

Em trôi vào miên viễn
Ta người xót xa riêng
Câu thơ chiều tiễn biệt
Sao nỡ làm đau thêm..

CẦN KIỆM

Cõi tình nhiều ngỏ quá
Viết gì cho mai sau
Ta mót từng trang giấy
Cần kiệm để dài lâu

Ai rao đời hoang phế
Tình buộc tình không lâu
Ta một đời rách mướp
Rượt bắt..cuộc tình sau....

ĐẰNG ẤY

Nói nghe nè...
Mình quen nhau lâu .. thì phải
Gặp nhau thoang thoáng mỗi sớm mai...
Cũng trò chuyện..chừng vài câu nói lẻ...
Cũng rề rà... cái buổi làm quen

Nói nghe nè...
Mấy tháng Hè cũng hết
Mình quen nhau trước lúc ve về
Cứ gặp mặt,
Toàn câu hỏi khẻ
Rồi chỉ cười đến lúc bước đi

Nói nghe nè...
Cứ toàn câu nói lửng
Cả cái tên không dám hỏi thăm mà
Cứ đằng ấy... ơi à anh có đấy
Ở bên đây đằng ấy ... có qua nhà

Nói nghe nè...
Uớm cũng chừng dăm tháng...
Mãi à_ơi ấy thế lại vui
Mai có lạc... gọi đằng ấy ơi
Ai nhớ nhé... mình đang tìm ...
Đằng ấy....

CÓ THỂ

Có thể vừa đánh mất
Một điều rất thiêng liêng
Có thể vừa nhặt được
Cuối đường ta nỗi niềm

Có khi nào em dấu
Uất nghẹn đến mai sau
Con đường xưa ta hẹn
Chỉ còn vệt thương đau

Có thể giờ nơi ấy
Em vẫn chọn tình sau
Có thể mối duyên đầu
Em vẫn giữ dài lâu

Em đi trong ngờ nghệch
Khua thức vạn nỗi sầu
Ta bước vào ngốc nghếch
Có thể mình mất nhau....

NHÂN TÌNH

Em không phải mùa Đông ...
Sao trao ta lạnh giá
Em không phải mùa Hạ ...
Sao hanh đến se lòng

Em vẫn là nụ hồng ...
Hương trao về tàn tạ
Em vẫn là kẻ lạ ...
Cô nhân tình đã qua....

Mùa Xuân ... vừa đi xa...
Ta tàn trong buốt giá
Nhìn dáng em xa lạ....
Mờ nhạt ... và _ xót xa

Thu về bay chiếc lá ...
Rẽ một đường chân mây...
Nhân tình xưa hao gầy
Ta gọi mình đêm nay....

DẤU HUYỀN

Dấu Huyền em bỏ ngang mày
Uốn cong tý xíu cho xinh nét ngài
Dấu Huyền từng sợi mảnh mai
Rũ xuôi vai nhỏ trắng thêm vóc ngà
Dấu Huyền uốn lượn môi hoa
Kẻ theo viền mắt sao sa cuối mày
Dấu Huyền nét áo em bay
Để anh đuổi bắt... hai tay dấu Huyền....

TA & CÁNH QUỲNH HƯ ẢO

Khi nằm xuống sâu ba tấc đất
Hai tay ta nắm giữ được gì
Hay cũng như cánh Quỳnh hư ảo
Toả hương đêm..chớm mộng... vội hư hao

khi nằm xuống sâu nơi mộ huyệt
Tan vào đâu giữa cõi không bờ
Trong chớp mắt ... đời thành cát bụi
Như cánh Quỳnh ngàn kiếp hư vô

Xưa em đến như tiếng đàn buông nhịp
Chạm vào lòng để lại những dư âm
Ta nhớ mãi khúc cổ cầm năm ấy
Có thời ngân... trêu ghẹo một gã khờ...

Khi nằm xuống tan vào trong sương khói...
Trong trái tim còn giữ được gì
Chôn vào đó... bóng người năm cũ
Như cánh Quỳnh vẫn giữ ...hương trinh....


CHO MÌNH CÒN MÃI SAU

Ta vò nhau nỗi nhớ
Nỗi nhớ buồn xanh xao
Nỗi nhớ tìm quên lãng
Quên lãng....nhớ ban đầu...

Ta vò nhau hơi thở
Hơi thở... trở mầu xanh
Hơi thở nuôi mộng lành
Mộng lành...chuyện mong manh...

Ta vò từng sợi tóc
Sợi tóc sợ nắng hanh
Sợi tóc trốn sau mành
Hoa nắng ..buồn mong manh

Ta vò nhau... tăm tối
Tăm tối... bừng năm canh
Nụ hoa hé trên cành
Cợt đùa với búp xanh

Ta vò nhau em nhé
Vò nát cả đời nhau
Vò cả nụ hôn đầu
Cho mình còn mai sau....

TRÁI TIM NHIỀU NGĂN

1,2,3,4,5....... em đếm
Trái tim anh có bao nhiêu ngăn
Có ngăn nào dành cho em vậy
Ôi! Trái tim sao quá nhiều ngăn...

1,2,3,4,5....... em đếm
Trái tim anh có ... 72 ngăn...
Chẳng ngăn nào dành cho em cả
Em muốn anh chỉ có một ngăn.

1,2,3,4,5....... anh đếm
Trái tim anh chỉ có vài ngăn
Ngăn quê hương, ngăn cho cha mẹ
Ngăn cuối cùnganh để cho em.

1,2,3,4,5....... em đếm....
Trái tim anh có ... 100 ngăn
Anh mỉn cười _ " Thôi em đừng đếm "
Em đếm hoài .... tim mới nhiều ngăn.

ĐÔI LÚC

Đôi lúc…..
Đôi ta như mật ngọt
Quệt vào môi nhau

Đôi lúc….
Đôi ta như mật đắng
Vò nát đời nhau……

Đôi lúc….
Đôi ta như lưỡi dao
Rạch vào tim nhau..
Rỉ máu……….

MỘT NỬA

Sương chùng chình đi ngang qua ô cửa
Mây ....
Dùng dằng....
...................Bảng lãng cuối hạ đưa
Mưa...lơ đãng
Lũ thiên di vội vã
Gió se mành ...nhè nhẹ chút nắng hanh
Hương ổi đến
Mới biết....
Thu sang vừa một nửa
Một nửa kia vẫn đọng những lũng xanh....

Em cũng vậy
U mê chừng một nửa
Nửa ngập ngừng
Nửa gửi lại bên kia
Không về hết ...
Buồn vắt ngang qua cửa
Chút dỗi hờn...
Ngồi đợi ..
Một nửa kia....

SAU Ô CỬA

Tôi ngồi đấy…
Nghe tim mình rêu phủ
Lòng trống không treo trên đỉnh đời hoang
Chung quanh tôi chỉ có những điêu tàn
Nhìn thiên hạ dập dìu qua ô cửa.

Tôi ngồi đấy…
Với cõi lòng mục rữa
Khoảng không gian vắng lặng chỉ riêng mình
Với trái tim đã chết hẵn niềm tim
Tôi lặng khóc …
Khi lòng mình hoá đá…

Tôi ngồi đấy …và nhìn xem tất cả,
Những giòng người hối hả bước qua nhau
Họ cười vui rộn rã những sắc mầu
Tôi im lặng …
Nghe tim mình hoang phế.

Tôi từng có….
Đã một thời như thế…
Người đến làm xao động trái tim tôi
Rồi quay đi chẳng luyến tiếc bùi ngùi
Tôi ngồi đấy…
………………Nhìn đời sau ô cửa…..


SOI NHAN SẰC CŨ.

Bao mùa vương vãi phấn hương…
Trong đêm thức giấc chán chường xiêm y
Em xưa trút bỏ xuân thì
Đêm nay lại với những gì trong gương

Đắng cay phận mỏng cánh chuồn
Bàn tay xanh lét tang thương rót đầy
Nồng cay xé vụn thân gầy
Em pha nước mắt vòng tay gọi mời
Quán khuya kẻ khóc, kẻ cười
Thân em vay mượn mảnh đời Kiều xưa…

Về thôi…
… Rửa hết dưới mưa
Gom hương phấn lại cũng chưa muộn đời

Về thôi…
… Dừng lại nổi trôi…
Soi nhan sắc cũ cất vào trong gương…

Chớm....!!!

Chớm nắng hàng cau, Chớm chớm thu
Treo trên trên đỉnh dốc chớm sương mù
Ta đem thơ chớm vào đáy cốc
Thơ trượt đêm dài…. mộng chớm ru

Thương cơn mưa hạ vừa chớm nắng
Hạt đã loang dài … chẳng chớm vai
Em đi qua ngõ vừa chớm mắt
Ta đã sõng xoài…chớm mộng ai….

***
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P

Hồn Vỡ

Hồn vỡ trong tim uất nghẹn đời
Đêm nay nước mắt chan lòng tôi
Ngàn bao nhân ảnh nhoà trong tối
Khật khưỡng bên đời tôi với tôi
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P
HOA ĐẤT SÉT

Có phải em đoá lòng nguyên vẹn
Trong đơn sơ kết tủa những dại khờ
Nét mộc mạc thô sơ mầu đất sét
Em ẩn mình vén khẽ hương trinh

Không đợi đêm...
Không đợi mùa vẫn nở
Một chút mưa...
Chút nắng ...
Vẫn mượt mà !

Ngọn cỏ đêm ẻo lả dưới sương khuya
Em tươi mởn tiếng gà đêm về sáng
Không son phấn,
Nét ngài em vẫn rạng...

Chút hương mùa,
Loáng thoáng tạt vào nhanh
Chòng chành quá,
Bước lòng ai đang lạnh
Chạm nhẹ thôi,
.......................Ngọn cỏ ở ven bờ

Sợ em vỡ ... buồn lòng hoa đất sét

.... RU....

Ta ru ta,
............Giấc ngậm ngùi

Ru em,
............ Nửa giấc ngủ vùi trên tay

Đêm về,
............ Níu phấn hương bay

Ru nhau,
............ Sưởi ấm vòng tay nguội tình.

THIÊN ĐÀNG & ĐỊA NGỤC

Những lời yêu thoát đi từ Địa Ngục
Chạm vào môi trói buộc cả Thiên Đường
Hương xa quá....
Hương vẫn nồng lan toả
Cánh Quỳnh sang ..hư ảo gọi hương về
Trong rét mướt...
Nghe tóc ai vẫn mượt
Bềnh bồng đưa se sẽ cả canh nồng...

Nơi Thiên Đàng em có biết hay không
Cửa địa Ngục..đuổi buồn cho em ngủ...

Hương trong đêm khẽ về nghe chưa đủ
Cánh Quỳnh phai ...
Lơ lửng cả Thiên Đàng
Chỉ hương em trói buộc cả đêm sang
Hương chững lại... thương mình anh chưa ngủ...


HOA VÔ THƯỜNG

Đêm lạc bước vào vùng cổ tích
Chẳng lâu đài phù thuỷ hiện ra
Lung linh tím, sắc hoa rất lạ
Đoá vô thường mảnh khảnh..kiêu sa

Trên yên ngựa dạo chơi thánh địa
Đấng quân vương lạc dấu tim mình
Đoàn người ngựa quay về cung cấm
Dạ ngẩn ngơ ..một đoá vô thường

Ngày trỗi dậy.. một vùng cô tịch
Vì quân vương chẳng một lính hầu
Ngài tản bộ thay bước vó câu...
Tìm... đâu đó_ đoá vô thường ..mộng mị...

RA GIÊNG ANH CƯỚI EM

Nắng về theo ngỏ… ỡm ờ Xuân
Ngồi nơi xó bếp tính nợ nần
Còn chừng dăm bữa là hết chạp
Sao nợ cơng nần bước theo xuân…

Ruộng trơ gốc rạ từ Thu trước
Ngọn cỏ ven đồng mướt rượt xanh
Chiều mơ số xổ hoài không trúng
Họ hàng nội ngoại hóc tum lum…

Cơm niêu ngồi vét chừng nhẵn thín
Vài cân mắm mốc hết trong vò
Khạp gạo mai dành gà ấp trứng
Nhặt mấy củ khoai cất để dành…

Chiều ba mươi tết ..đón ông bà
Lầm bầm chửi đổng bọn quạ tha
Chẵn chục con gà đâu phải ít
Để dành để dụm…tự năm qua

Thôi đành ngắt tạm vài bông bí
Luộc thêm vội vã nửa cân cà
Chung rượu kề cà dăm râu tép
Thế mà thơ thẩn lại thăng hoa…

Chẳng nợ, chẳng nần phải hơn không
Tiền đâu cưới vợ tủi thêm lòng …
Hí ha , hí hửng chờ đến tết …
Mục Đồng chạy vắt, ngược chân lên

Thôi cố cày sâu cả ruộng làng
Ao đìa cá mú, mắn ngổn ngang
Ra riêng năm tới tôi về cưới…
Trả hết nợ nần . tình chuyện sang ..hiiihh

THU TRONG PHỐ

Lắng nghe Thu về thăm phố cũ
Mặt đường chật hẹp lá giăng ngang
Chim về theo nắng tìm chỗ trú
Ta ngồi trước ngỏ..nhẹ ru Thu

Nắng ru sắc vàng con phố chật
Ta ngồi níu nắng trộn vào Thu
Để mai em về qua phố chợ...
Lòng mơ theo nghe tiếng em cười

Lắng nghe Thu về trong phố hẹp
Ta ngồi hứng nắng giấu vào Thu
Sợ mai nắng bạt vào lối cũ
Em sẽ không về ... nghe nắng ru...


KỶ NIỆM

Chỉ một thoáng đi qua
Cũng trôi vào kỷ niệm
Chỉ một lần ngốc nghếch
Cũng đau dài mai sau...
Chỉ một phút ban đầu
Cũng đậm nhạt nông sâu
Chỉ một lần mất mát
Cũng đũ làm nát nhau

Ai bây giờ rũ bỏ
Ta về gội tình đau
Rửa sạch chuyện ban đầu
Nắm níu ...sợ hằn sâu...

Vết thương xưa loang mầu...
Kỷ niệm làm nát nhau..
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P
NHẶT

Vu vơ...
vạt nắng giữa chiều

Cho ta hong, hớt
Những
Liêu xiêu
Buồn

Ngu ngơ...
Chạm
Đáy hoàng hôn

Để ta chết ngộp
Mảnh hồn
Cuối Thu

Khật khờ
Lạc...
... Giữa
Ao tù

Vật vờ...
Trăm buổi
ngồi ru
Giấc mình.

Nhập nhờ...
Bặt tiếng lặng thinh

Nhặt thêm
Chút rẻo
Ái tình ngồi xem...

CÕI TA VỀ

Đêm nay ...
.... Một cõi ta về
Hôn mê nửa giấc
Nhiêu khê nửa mình

Góc lòng,
Gậm nhấm u- minh
Ta về ôn lại
Cuộc tình vừa tan

... Trắng tay...
... Gạn lấy bẽ bàng
Ta đoan trang đợi
Cả ngàn ... ngày xưa


CHÀO NHAU

Chào nhau
Trong chốn đông người
.... Em ngơ ngác quá
Lạnh lòng nghe đau

Chào nhau,
Vì sợ mai sau
Ta thêm xa lạ
Đớn đau thêm dầy

Chào nhau,
Chào những vơi đầy
Nghe câu giã biệt
... Khóc ngày, bặt tăm


GIẤC MIỄN VIÊN

Xuôi tay về với hư vô
Xua tình ra khỏi mịt mù oan kiên
Lê tình vạn bước đảo điên
Rót vào chút đắng cho thêm vị đời

Xuôi tay... giã biệt kiếp người
Tìm nơi ân ái ... tinh khôi cõi thiền
Xuôi tay,
Ngủ giấc miễn viên
Thoát đi cho khỏi ưu phiền đời nhau


KHÉP GIẤC CHIÊM BAO

Ta về,
Khép giấc chiêm bao
Xôn xao là mấy
Bây giờ lặng câm

Ta về,
Im tiếng thì thầm
Dập dềnh kỷ niệm
Âm âm cuối lòng

Ta về,
Bỗng chốc trắng không
Khép chiêm bao lại
Nghe lòng nguội tênh.


RU...

Ru em,
Mười ngón tay gầy
Ru em,
Giấc ngủ vơi đầy tay ai
Ru em,
Nốt nhạc u hoài
Ru em,
Ngủ giấc thiên thai với đời
Ru em,
Nước mắt tôi rơi
Ru ta,
Nửa giấc..
Ngậm ngùi
...lãng quên..

THÔI!...

Thôi
Em một góc trời

Ta
Còn gì nắm nuối

Bóng người
Đi vời vợi

Chuyện mình
Đành
Xé đôi...


HẸN ( 4)

Mưa!!..
Cho người ngóng đợi

Phập phồng
Bong bóng..
..Trôi

Ta...
Nẻo về
Ướt lối

Vỡ òa
Cuộc tình
.... Rơi


CHÔN TÌNH

Gửi em
Câu
Vĩnh biệt

Ta liệt lào
Qua đêm

Chôn tình
Vào
Miên viễn

Nghe mình
Nhọc nhằn
Thêm

LỜI..

Lời nào mới nói ban trưa
Mà chiều mưa xuống lại vừa như quên
Lời nào xưa ngỏ ấm êm
Lời nay như thể mình vừa mất nhau.


TỰ DƯNG

Tự dưng,
Mưa gió bao giờ

Tự dưng,
Ướt cả bài thơ không đề

Tự dưng,
Vướng víu đam mê

Tự dưng,
Chợt biết mình vừa cút côi

Tự dưng,
Thoáng chút bồi hồi

Tự dưng,
Ngơ ngẩn như vừa nhớ ai

Tự dưng,
buột tiếng thở dài

Ta về,
... Nhớ lại...
Những ngày tự dưng


PHẬP PHỒNG

Từ đâu,
Ta biết phập phồng

Để ta,
Chợt thấy cõi lòng hoang mang

Từ em,
Ta biết đi hoang

Phập phồng,
Những buổi đi ngang tia nhìn

Từ khi,
Ta dấu " tội " mình

Phập phồng,
Chỉ biết trộm nhìn sau lưng

Từ lâu,
Em vẫn dửng dưng

Trở mình,
... Ta cứ
Rưng rưng
... Thở dài...


ĐÔI TA

Là là ... ngọn gió đưa qua
Đôi ta chín rụng ngọc ngà, vóc mai
Cái thời xuân trẻ mau phai
Bây giờ hai đứa nghe già hơn xưa
Cau non bán mấy cũng vừa
Trầu già rao mấy cũng thừa trong cơi
Nằm đêm góp nhặt chuyện đời
Chúng mình, thủ thỉ ... yêu thời trẻ con.

NHỎ

Ai biết được trên viền môi của Nhỏ
Có bao lần...
................. kẻ mượt nét môi son

Và ai biết... bao chiều Nhỏ đi rong
Gót sen đã bao triệu lần thủ thỉ

Chỉ gió biết những gì Nhỏ nghĩ...
Giá tim mình khép được những đường cong

Nhỏ đâu nhốt Tên ai vào trong đó
Để những chiều ...Nhỏ bớt buổi đi rong.
[/B]
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P


ÁO TRẮNG TRƯNG VƯƠNG.

Ngày cũ, năm xưa buổi vấn vương
Tung tăng áo trắng dạo sân trường
Đường lá me bay, em nhẹ bước
Tóc thề xanh ngát thoáng đưa hương.

Đôi gót chân son em tung bước
Guốc nhỏ khua vang buổi đến trường
Ngẩn hồn " thi sĩ " thơ sao mượt
Chép vào cuối vở giữ mùi hương

Cổng trường ngóng đợi bóng người thương
Áo trắng em nay chẳng đến trường
Em thay áo đỏ cô dâu mới
Xa hút ... trong đời những luyến thương

Qua tuổi mộng mơ buổi đến trường
Vẫn ngồi nhớ mãi thuở Trưng Vương
Đôi mắt người xưa còn đâu đó
Rạo rực gió về... thoảng lại hương

ĐÊM BUỒN MÌNH TA

Đêm buồn về
Lòng như sa mạc

Bước chân nào
hụt hẫng đi qua

Những chuyện buồn
Thôi đừng nhắc lại

Để cội nguồn
Quay trở về ta

Đêm buồn về
Lòng như ly rượu

Nhấm nháp đời
Ngàn nghĩa trắng tay...

Đêm buồn về
Ta chếnh choáng say

Đời dốc cạn
ngày qua... kỷ niệm

TÌM...

Nhạt mờ trong cõi phiêu bồng
Lang thang trôi dạt ngóng trông điều gì
Nhọc nhằn kiệt mỏi bước đi
Nhân gian trống trải bất ghì tri âm.



KHÔNG (6)

Có phải tình không hay mộng không
Nằm nghe cõi vắng xác xơ lòng
Nằm nghe thế thái nhân tình rộng
Lại trải vào lòng giấc trống không

BỂ DÂU

Người lặng theo đời mây gió trôi
Bể dâu... dìm dập một mảnh đời
Thương hoa, tiếc ngọc con sóng gọi
Xô dạt kiếp người mãi ngàn khơi.

LẠI KHÔNG

Hạn kỳ đã hết với người
Trăm năm nửa giấc vơi đầy lại thôi
Trên tay sót lại bồi hồi
Buồn tênh... mấy nẻo giấc đời lại không

KHÔNG

Có phải tình không hay mộng không
Nằm nghe cõi vắng xác xơ lòng
Nằm nghe thế thái nhân tình rộng
Đem trải vào lòng giấc trống không



BỖNG DƯNG

Bỗng dưng,
Ngày lại hóa đêm

Bỗng dưng,
Ta lại trắng miền chiêm bao

Bỗng dưng,
Bặt tiếng thì thào

Bỗng dưng,
Ta lại lao đao những ngày

Bỗng dưng,
Khóe mắt cay cay

Bổng dưng,
Đời chững vòng tay quạnh đời

Bỗng dưng,
Chợt nhớ xa xôi...

Bỗng dưng,
Ta gục xuống đời ... hôn mê.



TÌM ĐÂU

Ngày buồn,
.............Ta bỏ đi rong

Vần thơ,
............. Lạc lõng bởi không,
Còn người

Về thôi,
........... Nhặt lại hoa rơi

Ép vào ký ức
...... .... Để xanh tươi đời

Về thôi,
........... Nhặt lại tiếng cười

Chôn trong cõi nhớ
... Bóng người nhặt, thưa

Tìm đâu,
............ Ngày đã xa xưa
Tìm đâu,
............ Ngày cũ buổi vừa mới quen.



LỜI CÁT

Ngàn sóng gió
Biển có nhớ ...
Cánh hoa xưa
Màu đã tàn

Hoa úa nhàu
Tan vỡ mau
Ngọn sóng triều
Về đâu...

Em từng bước
Từng nỗi buồn
Con dã tràng ...
Gọi nhau

Em úa nhàu
Sóng bạc đầu
Biển không mầu
... Mình đau

Cát thấm buồn
In dấu hài
Nay xóa mờ
... Ngẩm ngơ...

GIAO THOA

Đất trời
Khoảng rộng mông lung

Nhìn sâu nhân thế,
Chập chùng thế nhân

Buồn vui...
Hỏi được mấy lần

Giao thoa
Chợt ướt vài khung thơ buồn

Nơi người,
Đậm nhạt lòng son

Nơi tôi,
Xin tạc cái hồn của đêm.

TÀN MƠ

Tình ai đến
Như là mây...
Gió đùa

Tình ai đến
Như là vui ...
Với mùa

Sao vội đi
... Hỡi người

Sao vội xa
... Hỡi mình

Đêm nay nữa
..Gió mây kéo về

Những dấu yêu ngày xưa
...Đã mờ

Vẫn biết ai giờ đây
Hững hờ...

Ta ngồi mơ...

NHỚ XƯA

Nằm đêm,
............... Gối mộng thanh cao

Ta hư hao nhớ,
....................... Men nào đã qua

Người xa,
.............. Xa những mặn mà

Ngày qua,
.............. Thương những nuột nà buổi xưa




ĐỢI (5)

Chợt buồn
Nghe những lao xao

Chênh chao
Những buổi
Chiều nào em qua

Lặng thầm
Con gió xa nhà

Để anh
Mãi đợi
... Xế tà không em



THOANG THOÁNG HUẾ XƯA

Hồi xa Huế,
Bước chân còn trẻ lắm

Ta ngày xưa,
Ngờ nghệch tuổi hai mươi

Em ngày xưa,
Lẳng lặng chỉ biết cười

Nhìn thoang thoáng,
Chưa cầm tay đã thẹn
***
Rồi cũng hẹn,
Chỉ men men ngoài ngõ

Hỏi tên nhau,
Nửa tháng vẫn ngập ngừng...

Ta hồi đó,
Bỏ trôi lời muốn ngỏ

Để sau này,
Tiêng tiếc buổi ngày xưa

Hồi xa Huế
Ta vẫn còn trẻ lắm

Chưa đủ mùi,
Đủ chín tuổi hai mươi

Chưa đủ yêu
Chưa đủ nửa giấc đời

Giờ nhớ Huế,
... Chỉ còn...
Bài thơ Huế

NHỜ..

Nửa vời
Rách mướp lang thang

Nửa vời
Đi dọc về ngang
Không người

Nửa vời
Nhặt chút tình rơi

Ta đem vá đụp
Vào nơi tim mình

Nửa vời
Lại đắng, lại xin

Thôi bình yên nhé
Con tim khù khờ

Nửa vời
Trả lại giấc mơ

Tềnh toàng
Những buổi
Ngủ nhờ ... trong ta




LIỆT LÀO...

Liệt lào
Như ốm, như đau

Chông chênh
Đôi đũa
Bập bềnh mâm cơm

Liệt lào
Mấy bận tối om

Ta như
Ngọn nến
Đã mòn... trong khuya



THĂM HUẾ

Huế đó ư !!..
Sao em gầy guộc quá

Nửa bài thơ,
In trên nón vẫn xưa

Trăng Vỹ Dạ,
Trăng mòn hơn khi nớ

Bờ bên ni,
Vẫn mỏng một nẻo về

Ta lục lạo,
Thật sâu vùng kí ức

Mấy thuở xanh,
Trắng toát áo sân trường

Chiều qua phố,
Trăm hàng mi cong vút

Tóc thề bay,
Phảng phất chút hương đồng

Em trầm mặc,
Khuôn viên chiều Đại Nội

Giấu nỗi niềm,
Cổ kính một trời Thu

Cửa Thượng Tứ,
Cậu học trò tóc ngắn

Đôi dép lê,
Còm cõi đứng như chờ

Ta về lại,
Thăm nẻo xưa, áo mới

Tiếc ngẩn ngơ,
.... Cái bóng của ta xưa



RONG...

Rong rong ...
Chạm chút vai người
Giật mình
Ta hiểu rối bời vai ta

Rong rong ...
Tìm chút xa hoa
Giật mình
Ta hiểu xót xa hoa đời

Rong rong...
Tìm chút hơi người
Giật mình
Ta hiểu... ngực người nguội tanh

Rong rong...
Tìm giữa mong manh
Giật mình
Ta hiểu ngọn ngành.. thế nhân



GIĂNG

Nhện chăng
Chăng rối góc nhà

Tơ giăng
Một nụi cơ hà lòng ta

Lụa là
Lũ lượt, mộng qua

Ta giăng
Bốn góc
Lệ sa đêm nằm

THỞ DÀI

Nằm nghiêng
Chỉ thấy bóng mình

Xoay xoay
Cái bóng nằm khềnh
Vẫn không

Nhìn nhau
... trong bóng...
Đèn chong

Xoay mình
Ta cứ
... Long đong
Thở dài...



TAN

Ta tan
vào chỗ
... Không người

Em tan
... vào giấc
Mộng vùi tay ai

Ta tan
Vào những đêm dài

Em tan
Đến tận mệt nhoài..
ngu ngơ

Ta tan
Tan giữa vu vơ

Em tan,
Lạc
... Giữa
Mù mờ đục trong

Ta tan
Tan cả cõi lòng

Em tan, tan cả
Giữa giòng ... mặc nhau




XUÔI.

Đò xuôi
Rẽ ngược giòng đời

Em xuôi
Ta nói vạn lời
Vẫn xuôi

Bực mình
Những bận nổi trôi

Ta xuôi
Vào bến
Không người tìm quên

DỬNG DƯNG

Ta về
Trong cõi úa vàng

Tàn mơ...
Lọan lạc ... đa đoan
Kiếp người

Ta về,
Tìm lại tàn hơi

Giấu trong bụi cát
Những ngày xanh xưa

Em còn
Ngồi lại với mưa

Ta tìm
Về với
Thuở chưa tật nguyền

Em giờ
Áo trắng tinh nguyên

Còn ta
Nhơ nhuốc,
Ưu phiền đã lâu

Lòng ta,
Như tảng đá sầu

Lòng em,
Trắng muốt
Qua cầu...
Dửng dưng.

***

Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P


XÓA HẾT NỢ NGƯỜI ( Mộ Khúc )

Em bảo tôi ở lại trăm năm nữa
Để vuông tròn một kiếp đã nặng vay
Tôi mỉm cười thì tôi đang muốn vậy
Nhưng sợ đời oan nghiệt lại buộc vây

...... Tôi bảo tôi sao tình còm cõi vậy!?
Chẳng no tròn ấm đủ một đôi tay
Thôi giã biệt những ngàn ngày cay đắng
Để bước vào vùng trắng một vòng xoay

Cơn lũ khát cuốn đời vào biển tối
Một trăm năm ...
Thay đổi mấy hình hài
Cuộc nộ duyên xanh lét ở tươnglai
Thôi giã biệt ....
Cuộc chơi còn bỏ dở

Nơi vũng tối tôi ru mình một thuở
Vỗ về tôi trăn trở nữa mà chi
Nắp áo quan khi đóng lại... được gì ??
Thôi xóa hết nợ người trăm năm cũ.

CHIẾC KHĂN TAY

Hãy thấm giùm tôi giòng dư lệ
Cuộc tình vừa mất một màu tang
Tôi về xin gói ngàn kỷ niệm
Vào chiếc khăn tay chuyện bẽ bàng....


VÓ CÂU BUỒN ( 7 )

Gã mỏi mệt lưng đời trần lấm
Lỏng yên cương, vó ngựa rải buồn
Thanh kiếm bạc chuôi còn hơi ấm
Giờ đã buông lủng lẳng ... vô hồn

Chiều chậm rãi... sương tàn vạt cỏ
Vó câu buồn lững thững hoàng hôn
Người kiếm khách nhòa mình trong tối
Tiếng ho dài ... gục xuống yên cương

Nơi miền đến hoang tàn rã mục
Buổi nhục vinh bỏ lại đọan đường
Gã gục xuống hôn nền đất lạnh
Tiếng kêu buồn ... lịm tắt đời sương...

CHO VỪA NỒNG ĐƯA

Một mai giọt nắng hanh hao
Rơi vào kẽ lá Lao xao cõi buồn

Nhịp đời bừng hạt mưa tuôn
Tiếng cười rơi lại .... đọng buồn trong đêm

Thì thào bên ngọn mưa êm
Ta thương giọt nắng vương thềm vườn xưa

Vàng hoa mấy độ giữa mùa
Chen cơn nắng hạ cho vừa nồng đưa


PHƯỢNG

Sắc đỏ sân trường khoe cánh phượng
Hè về rực rỡ một màu thương
Sách vỡ học trò ta vương vấn
Một thời aó trắng ...buổi tan trường

GIỮ LẠI MẦU XANH

Ngày đã qua đi tìm trong ký ức
Những trong veo rơi lại thuở tan trường
Xe đạp ơi! những vòng xích thân thương
Thời thắt bím còn trinh nguyên áo lụa...

Giờ xuống phố không còn em ở đó
Khác ngày xưa áo lụa đã thay mầu
Mình hai đứa cũng chẳng phải đợi nhau
Chỉ giữ lại mầu xanh cho ký ức...

Xin giữ lại mảng mầu xanh có thực
Của bạn bè năm tháng tuổi mười lăm
Của chuỗi ngày sách vở đã xa xăm
Đong đưa quá tuổi hồng thơm bím tóc...


PHÙ DU

Ta ngồi nghe Xuân qua già cỗi
Đời người chóng qua cội mai cũng già

Ta trở về chốn cũ..................
Nơi quán trọ một đời ta trú ngụ

Bến nhân gian con tim di trú
Cõi đi về vạn nẻo phù du

CUỐI ĐƯỜNG...

Đêm ngồi xếp lại hành trang
Được, thua nửa cuộc hợp tan mộng vàng
Đốt đi một giấc mơ tan
Tiễn em dạo khúc thuyền ngang với người

Ta về nhặt lại mộng rơi
Chôn vào ký ức một thời xuân xưa
Chuyện mình vùi dập nắng mưa
Cho thừa dâu bể , cho vừa tang thương...

Mình ta đi hết cuối đường....
Vương vương chút bụi đời thường đã qua


GÕ CỬA TRONG MƠ

Em về gõ cửa trong mơ
Nhập nhờ ta biết em xưa chưa về

Em về bôi bỏ lời thề
Phỉnh phờ, ta nói chán chê lâu rồi

Em về đêm vẫn cút côi
Mỉm cười, ta biết... hết rồi ngày xưa!!



BUỔI VỀ THĂM HUẾ

Ta về thăm chút hương xa
Vướng trong lòng phố trăm tà áo nay
Nhớ người từ buổi áo bay
Dòng Hương, dâu bể vẫn gầy buồn hiu

Ngậm ngùi đọt nắng đìu hiu
Nỗi buồn ám khói liêu xiêu chân cầu
Áo ta bạc thếch trắng nhầu
Lả thân sau cuộc chuyến tàu đường xa

Ngỡ ngàng ngày tháng phôi pha
Giẫm từng con phố ngày qua ta về
Phượng già khô cả xác ve
Trở mình, đáng thức vỉa hè Huế xưa

Cơn mưa đang độ chuyển mùa
Tóc dài bay nấp, nón trưa nghiêng vành
Đôi tà áo tím phong phanh
Qua cầu mặc kẻ trộm nhanh tia nhìn

Lêu bêu ta bước một mình
Ngập ngừng ta mỏi hành trình về thăm
Lặng lờ nhớ những xa xăm
Huế nay lạ lẫm .... chẳng nhìn ra ta.
Posted Image
XANH XAO

Ta dầm trong nước mắt
Lành lạnh một bàn tay
Úng cuộc tình góp nhặt
Lại về một nẻo say...

Ta dầm trong mưa bão
Cuộn mình quấn hư hao
Tan cuộc cờ hư ảo
Áo khoác nhầu xanh xao.
Posted Image
HẠ QUA

Thu bẽn lẽn đi qua ô cửa
Nợ trần gian, mấy thuở vàng mơ
Chim vội vã, theo mùa gió chuyển
Đọt nắng cành, líu ríu ngọn xanh

Cây bối rối tán, vàng trong cảnh
Đượm tiếng buồn thở hắt tiếc Hạ nhanh


ÁO ĐÊM

Vạt nến trải mềm trên áo đêm
Giọt sương thở phà ru phiến lá

Thì thầm hương phấn, ngón tay mền
Lòng phố trở mình trong tiếng em

Lạc mất thiên thu vào nếp áo
Vai mềm thon thả choàng áo đêm

Núi đồi lành lạnh nghe tiếng đêm
Trăng ngà soi tỏa dáng êm đềm

Chợt khói sương pha mờ vai áo
Hạt tình vỡ nhẹ uớt áo đêm
Posted Image
MÙA THAY LÁ

Rừng đang mùa thay lá
Loài người vẫn đang yêu

Ta ngồi ôm Thu chết
Tình bước vào liêu xiêu

Lòng đang mùa Đông giá
Trăng bỏ ngàn đi xa

Đêm nghe tàn tạ quá
Cơn lũ nào lòng ta

Xin làm giọt sương trắng
Đọng phần xưa trong đời

Mắt môi giờ xa vắng
Ta trắng bàn tay đan...

Rừng đang mùa thay lá
Loài người vẫn đang yêu

Ta giăng màu tang trắng
Lòng buồn ngập rong rêu.

RIÊNG TA

Nhập nhằng
Khi tỉnh, khi say

Khi đam mê vội
Khi tuồng chán chê

Nhập nhằng,
khôn, gạn u-mê

Cạn đi một chén ê - chề
Cũng vui

Vùi thân.
Trong giấc mê đời

Hành trang,
... Lưng lửng rong chơi
Cuối miền

Say đi,
Cởi bỏ ưu phiền

Đáy ly,
Cạn hết nỗi niềm
... Riêng ta


VỤNG VỀ

Bên nhau ngày ấy vụng về
Tóc thề, em thả hương về mặc hương

Bên nhau ngày ấy chung đường
Vụng về, năm ngón tay đan... tay mình

Vụng về hai đứa lặng thinh
Hai con mắt liếc chỉ mình với ta

Vụng về... ngày ấy đã qua
Vô thường, dâu bể xót xa môi người

Thời gian bạc sợi tóc đời
Vụng về ta lại về nơi ta tìm.

ÁO VÀNG BAY

Mùa Thu vàng lá, áo vàng bay
Anh yêu hoa Cúc nở vàng ngày
Tương tư màu áo vàng hơn Cúc
Khói quyện vàng tay... theo áo bay
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P
Góp Nhặt

Ta nông nỗi bước vào miền đất lạ
Tim hoang sơ và rất đổi dại khờ
Em ngu ngơ và anh cũng ngu ngơ
Trao mật ngọt ... cho ân tình " kẻ lạ"...

Thương nhớ quá những đêm dài chăn chiếu
Mắt môi cười đem trao hết cho nhau
Chung hơi thở góp đời nhau thành một
Để gọi nhau ....bằng hai tiếng: ơi mình!

Giờ xa quá chiếu chăn buồn tàn tạ
Nhớ về nhau kỷ niệm của riêng lòng
Anh góp nhặt và em hằng góp nhặt
Hai mãnh đời xuôi-ngược để gần nhau

Ta khờ khạo đi qua vùng mật ngọt
Để vòng tay xiết chặt quấn đời nhau
Để lo âu ... đời thường nghe rất thật
Để nghi ngờ ...dù vẫn còn nhau



Ngọn Lửa Dưới Mưa

Cơn mưa đến dập tan bao ngọn lửa
Dưới mưa ngàn lửa để lại tro than
Vệt khói mờ, lỏng lẻo quấn điêu tàn
Rồi tan loãng rời xa miền đất lạ...

Em khờ khạo đi qua vùng cỏ ướt
Để tình anh không thiêu cháy tình em
Vệt khói loang __ Anh quấn bước chân nàng
Anh châm lửa lan vào miền đất hứa...

Cháy tóc em thương mùi hương cỏ lạ
Cháy mắt em lấp lánh ánh sao sa
Cháy môi em run rẫy giữa ngọc ngà
Anh thiêu đốt thịt da em nóng bỏng

Anh đốt cháy trái tim non khát vọng
Để tháng năm rừng rực lửa yêu đương
Anh thiêu nóng bàn tay em rát bỏng
Cháy loang dần hừng hực dưới chân em...

Anh vẫn cháy dẫu mưa ngàn, gió bể
Vẫn bùng lên... NGỌN LỬA DƯỚI MƯA em....


Còn Nhau

Còn nhau trong cõi vô thường
Còn đêm mộng mị giấc tròn chiêm bao
Còn nhau để nắng lao xao
Cơn mưa nhẹ ướt nôn nao đợi chờ
Còn nhau để lối mòn xưa
Rêu không phủ kín dấu chân ai về
Còn nhau đễ giữa cơn mê
Em hồng đôi má nhưng ngày còn nhau...

Cô Bé Của Tôi

Cô bé năm nào cứ lặng thinh
Ngày xưa tự dối trái tim mình
Dấu bao âu yếm trong đôi mắt
Bây giờ bé lớn ...vẫn lặng thinh...


Ví Dụ

Ví dụ như.....
Tình cờ ta nhặt được
Trái tim mình lạc lõng giữa tay ai
Thì em ơi.... chẳnng có tiếng thở dài
Và cứ thế bước vào tình nông nỗi..
Để bờ môi .....
Lại thắm tiếng ai cười
Và mắt biếc ....
Lại dỗi hờn ngóng đợi
Câu xuống dòng....
Anh chỉ ví dụ thôi..

Lời Cuối Cho Em

Mình nhìn nhau lần cuối
Đừng mấp máy bờ môi
Hãy để hồn nhiên gọi
Thuở chuyện mình chia phôi

Bờ môi nào gian dối
Ánh mắt nào xa xôi
Ta gọi nhau lần cuối
Buồn ..ấp úng đôi môi

Lòng buồn xin tạ lỗi
Lời cuối gửi em rồi
Thôi không còn ngóng đợi
Đã nhạt dần bóng trôi......


Thủy Tinh

Tóc ai lấp lánh ánh thủy tinh
Nắng mưa mái tóc vẫn một mình
Lá rơi bậu khẽ bên vai áo
Giật mình lay nhẹ tóc thủy tinh

Ở giữa xuân về nắng thủy tinh
Mái tóc lay lay vẫn một mình
Chỉ có lá rơi buồn hiu hắt...
Ai về gom nhặt mộng thủy tinh

Đêm về ai đặt mộng thủy tinh
Ướt gối em tôi_ Ướt mắt mình
xuân về thầm hẹn nơi xa ấy
ươm mầu nắng đẹp... mắt thủy tinh

HOA XUYẾN CHI

Có lần em hõi anh
Xuyến Chi là hoa gì ?
Anh lắc đầu không biết
: - " Sao gọi hoa Xuyến Chi " ....

Nhưng có điều anh biết
Có một đoá Xuyến Chi
Nở bên trong vòm ngực
Những lần anh thao thức
Nghe lòng ... xao xuyến chi ....

Thấy lòng xao xuyến chi
Khi bên em thầm thì
Rồi buổi về hai ngõ
Nghe lòng xao xuyến chi......***


..... " Loanh quanh mỏi mệt đường đời
Bất ngờ anh gặp nụ cười mắt em
Xuyến Chi nở hé bên thềm
Cho anh ngơi nghỉ ... bên rèm mắt em. " .....

BUỒN MỘT MÌNH

Có những ngày anh không biết đi đâu
Đôi chân mỏi gối đầu lên chân mỏi
Em đâu biết hai tay buồn muốn khóc
Ôm một vòng không hết nỗi buồn không

Anh như cánh mỏng trong ngày rét
Không sợ đường xa.... sợ một mình

CÁNH VẠC KÊU SƯƠNG

Gọi ngàn yêu dấu bao lần
Đêm sương cánh mỏng ướt thân vạc gầy
Nhẹ nhàng trong gió trong mây
Ngàn thương tiếng vạc đi tìm ngàn thương

Lời buồn tha thiết đêm sương
Ngập ngừng vạc nhớ cung đường chốn xa
Đêm qua lạc tiếng kêu dồn
Mắt gầy cánh đuối gọi luôn tên người

Gọi ngàn yêu dấu trong đời
Gọi bầy, gọi mãi tên người giữa đêm
Bơ vơ mắt vạc ướt mền
Cánh run rẩy nhớ vạc quên câu cười

Ngàn thương sao quá xa vời
Đôi tay vạc mỏi , đôi chân vạc gầy
Thương sao cánh vạc đêm nay
Tiếng kêu xé ruột.... nửa đêm không nhà

Đêm mai cánh vạc đi xa....
Tìm ra biển gọi mấy lời tha phương
Sương khuya thấm giọt mực buồn
Ngàn thương .... viết gửi đến người ngàn thương



ĐOẢN BÚT NỬA ĐÊM

Đoản bút nửa đêm
Nghiêng về em đó
Thương sao em nhỏ
Nỗi buồn xót xa....

Trong trái tim ta
Lặng thầm yêu mãi
Những gì không phải
Thuộc về riêng ta

Em đã rời xa
Ta bên trăng muộn
Đóa quỳnh không chớm
Cuối trời... sao sa........


XÔ - ĐẨY 2

Trong cuộc sống có bao ngàn xô đẩy
Những vòng tay xô đẩy những vòng tay
Gieo lưu luyến ân tình qua rất vội
Xa môi người ... ran rat' ... lại lần đau

Và mãi thế như trăm ngàn con sóng
Cứ trồi lên , hụp xuống cuốn theo triều...
Hướng sóng đến có nơi bờ cát mịn
Lại đôi khi rát bỏng vỗ đá ghềnh

Anh ngụp lặn với trái tim mỏi mệt
Muốn xa người _ Lại nhớ những lần đau
Bước vào nhau gieo lưu luyến nhiệm mầu
Thôi đứng lại.... đừng theo ngàn xô đẩy...
.... Nhé em

THINH - LẶNG

Chiều thật lắng ta vò nhau nỗi nhớ
Chiếc phone buồn giận dỗi chẳng thèm dring...
Ta bên kia _ em bên đây... thinh lặng
Để hai đầu nhức nhối gửi cho nhau

Gửi cho nhau nốt nhạc trầm dấu chấm !
Gửi cho nhau bao cay đắng lặng thầm
Gửi cho nhau thao thức mắt môi thâm
Gửi cho nhau _ Đến muôn ngàn dấu hỏi

Và cứ thế ta hao gầy đáy mắt
Trũng buồn sâu ...lạc lõng cả vần thơ
Anh ơ thờ bước bên đời dĩ vãng
Đợi em thôi _ Một giọng nói cũa người

Chiếc phone..... dring!!!..... Muộn phiền tan biến hết
Ở bên kia hơi thở em thật gẩn
Anh bối rối .. ngập ngừng lời xin lỗi...
Bởi ghen hờn..nên mới vậy mà thôi..


XÔ - ĐẨY

Trong cuộc sống có quá nhiều xô đẩy
Những đẩy xô nối tiếp những đẩy xô
Bao khắc nghiệt đã đi qua lặng lẽ....
Chẳng mang theo _ Trăm rạn nứt tim người

Sẽ lưu lại trong trăm ngàn vết cắt
Cả ngọt ngào ... trộn lẫn những thương tâm
Những vết dao, chia đời ngàn lối rẽ
Hướng em về - xô đẩy - ngọt ngào không?

Bình yên nhé, ta trôi trong xô đẩy
Để ngày mai còn níu lại đời nhau
Anh gọt bỏ nửa trái tim đánh mất
Giữ trong tay ... xô đẩy của riêng mình
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P
PHONG LAN TRẮNG

Phong Lan Trắng rũ mình trong gió bụi
Cõi Vô Thường hiện hữu những trinh nguyên
Vùi trong cát chẵng suy tàn giấc mộng
Với thời gian... cô quạnh chỉ .. riêng mành

Đêm sương muộn sa dịu dàng e-ấp
Đọng trong em những lấp lánh đời thường
Trăng ươm sắc, ánh vàng khoe trước ngõ
Cuốn vào đêm...thoang thoảng những hương bay...

Mai thức giấc mình ai chờ đêm đến..
lại vô thường hòa mộng nhánh phong lan...

TẠ LỖI

Anh không thể - Trăm ngàn lần không thể
Bởi yêu em - Anh phạm tội mất thôi
Sẽ tắt đi rạng rỡ ánh em cuời
Nữa cuộc sống anh... không nguyên vẹn nữa

Anh thế đấy- Mang hình hài khắc nghiệt
Mãi trăm năm anh cất buớc lưu đày
Phải nghìn năm lặng lẽ những đắng cay
Anh tiếc nuối ... nấc lên lời từ giã

Thôi em ạ! ... một đời là tất cả
Lời thơ này .... _ anh _ TẠ LỖI cùng em

TÌNH

Thoát thai tiền kiếp u mê
Chôn tình dẫu chặt, vẫn mong tình về
Ủ ê lạc ngõ đam mê
Cho rêu phủ kín lối về nẻo xưa.

Lấp tình mới tự hôm trưa
Sáng mai lại thấy tình đưa nhau về
Quên sao ngày ấy trăng thề
Bên con sông hẹn, con đê cuối làng

Giận nàng bến dọc đò ngang
Chứ không giận cả trăng vàng đâu em!

LẤP TÌNH

Rêu phong bám chặt đá ghềnh
Em như chiếc lá lìa cành bỏ anh
Ân tình sao quá mong manh
Như cơn gió thoảng qua mành rồi xa
Nẻo tình xuôi ngược bôn ba
Em về bến lạ __ Lòng ta trăng tàn
" Lá rơi " tan giấc mộng vàng
Cuối trời thu tím nhuộm loang ráng chiều
Đưa tình vào chống hoang liêu
Ngậm ngùi đặt xuống huyệt sâu ... LẤP TÌNH

Chuyện Guốc Dép

Chẳng ai lại buớc chân trần
Thế nên guốc dép vẫn gần với nhau
Ngược xuôi vạn nẻo qua mau
Anh mang đôi guốc nhường em dép mếm

Guốc khuya ... cộc lộc bên thềm
Có đôi dép nhỏ ngoài hiên hỏi thầm
Mộc ơi có sức quai không
Vào đây em đổi cho đôi quai mềm

Đường quê lộc cộc nghe quen
Mấy hôm lại vẳng bên hiên nhà người
Ngẩn ngơ hai đứa bồi hồi....
Dép em nhẹ nhẹ chung đôi với chàng

Một hôm có lệnh quan làng
Giang san nguy biến gọi chàng vào quân
Ra đi vào độ cuối xuân
Mịt mùng vó ngựa ... bóng câu qua thềm

Ba thu con sóng vỗ nghiêng
Tạt vào vách đá gần hiên nhà mình
Dép em ... bóng mãi đợi hình
Bao giờ guốc lại gần mình guốc ơi

Bao giờ non nước yên rồi....
Xa xa guốc mộc lại khua... đầu làng...
Bấy giờ guốc dép lại vang
Lọng vàng võng đỏ .... đưa nàng qua thôn...

GUỐC MỘC

Đường tình mỏi gót phiêu du...
Lê đôi guốc mộc lặng đưa tình về
Vắt tình trong cõi đam mê
Đặt bên gối chiếc, vỗ về trăm năm...

Sao tình vẫn mãi xa xăm
Cho đôi guốc mộc lãng du trăm đường
Ngã tình chia khắp muôn phương
Thương đôi guốc đứt... tuột tình trong đêm

Ru êm khe khẽ ru êm
À ơi ... vạn nẻo trăm đường tim em ...

HUYỀN

Tóc huyền óng ả hương bay
Đôi tà áo lụa vờn lay trong chiều
Bên Huyền muốn nói đôi điều
" Mắt huyền em đã làm xiêu lạc hồn ... "

Đêm huyền gửi gió chiếc hôn
Đậu trên vai trắng đượm thêm dáng Huyền

CÕI NGƯỜI

Nghìn năm thanh thản cõi tiên
Làm rơi chén ngọc ... Truân chuyên hồng trần
Cõi người sao quá đa truân
Để cho ngơ ngẩn tấm thân lạc loài...

Làm tiên ở cõi thiên thai
Nào ai biết được chữ tình trái ngang
Ở đây ai cũng rộn ràng ...
Gốc đa có cuội mơ màng ánh trăng

Cuội còn như vậy phải chăng
Cõi người là chỗ giăng giăng ái tình
Tiên tôi mắc đọa vô minh
Nên không thoát khỏi xích xiềng ai gông

Hoa hồng nở hé tim hồng
Tiên __ người hai kẻ mộng lòng chung đôi
Mây trôi núi cũng bồi hồi
Tôi không về nữa ...... Bởi thương cõi người ...

Tội Đồ Hoan Hỉ

Ta lưu lạc trong vòng tay êm ái
Thoát ngục tù năm tháng đã cô liêu
Tình yêu đến như vũng lầy tội lỗi
Vệt son môi cháy rát thấm da người

Tình em đến __ Thoát thai từ tiền khiếp
Cõi vô thường em lộng lẫy bước ra
Gọi tên ta __ Kẻ tội đồ xa lạ...
Trao xích xiềng kết bởi những vòng hoa

Ta hoan hỉ sa vào nơi đáy ngục
Kiếp chung thân ta cất bước lưu đày
Những vòng tay trói chặt những vòng tay
Ngày em đến __ Giông xiềng từ tiền kiếp.


VÒNG TAY LƯU LẠC

Bao năm lạc mất vòng tay
Bước chân đi mãi quắt quay phận buồn
Bên đời lơ đãng môi hôn
Ta như chiếc lá cuộn tròn hư hao

Đêm về lạ giấc chiêm bao
Tạ từ hương phấn _ Em trao hoang tàn

Ngày em cất bước sang ngang
Ta về thắt mãnh khăn tang cho tình
Tro tàn giấc mộng hư thinh
Vòng tay lưu lạc .... bên tình nhân gian...

PHONE-BUỒN

Rồi một ... ngày chiếc phone buồn lặng lẽ
Ở bên kia chẳng nghe tiếng của nguời
Để bên này hoang-vắng một mình tôi
Và kỷ niệm dần trôi về .... phía tối .
Đọng nỗi buồn im lặng ... nhặt sầu rơi

GIAI ĐIỆU

Anh ạ!... Mưa lại về trên mái phố
Tại vắng anh.. gác nhỏ cứ chau mày
Giỏ Phong_Lan mãi chao mình chờ đợi
Ô cửa buồn khẽ hắt ... nốt nhạc rơi

Em chải khẽ những sợi buồn giăng mắt
Vuốt thời gian trở ngược chuyện chúng mình
Chiều hò hẹn tóc em lồng trong gió
Chợt mưa bay hai đứa nép bên mình

Mai anh nhỉ ... anh về theo lối nhỏ
Nhúng uớt tình hiện hữu để không mơ
Bên ô cửa em thôi vời ánh mắt
Cất sợi buồn ... giai-điệu lại vui vơ

HÌNH HÀI

Ta cầm giữ một hình hài rất chắc
Khóc tàn phai đến sớm nửa cuộc đời
Ta ngồi đó đêm nghe tình trống trải
Tiếc hình hài xô lệch đến ngàn năm.....

Giá Như

Giá như trái đất chẳng tròn
Thì ai đâu có núi non hẹn thề
Giá như tình chẳng đam mê
Thì ai đâu nhớ lời thề bên nhau
Giá như tình mất chẵng đau
Thì ai đâu biết cung sầu trong tim
Giá như ngày ấy lặng im
Thì ai đâu có chuyện mình hôm nay
Giá như dò được tim này
Thì ai đâu có những ngày ghen yêu

Giá như đừng nhớ nhau nhiều

Thì ai đâu có.... Những chiều GIÁ NHƯ.!

Nhà Quê

Nhà quê yếm lụa nón quai thao
Thánh Thoát eo thon giải lụa đào
Ai mang GUỐC MỘC ôi xinh quá
Lễ hội trẩy chùa bước xôn xao

Nhà quê buông tóc trong chiều nắng
Thoang thoảng hương nhài gió đưa sang
Vai ai trắng quá sau làn yếm
Làm nắng hanh vàng lại lóa thêm

Nhà quê bên mẹ bước xôn xao
Gót son ai ửng tựa má đào
Bóng quê ai lướt qua mành liễu
Đem cả xuân về sau dáng yêu.....


Trả Hết Cho Nhau

_ : Hãy trả lại em ngày xưa cũ
Cái thuở ban đầu chưa luyến lưu
_ : Hãy trả lại anh ngàn kỷ niệm
Cái thuở riêng mình _ Hai đưa yêu

" Hãy trả lại em mắt môi hồng
Những ngày gió lộng, buổi em mong
Những đêm quay quắt đầy nỗi nhớ
Héo hắt môi hồng những chiều đông... "

" Hãy trả lại anh mắt môi cười
Những ngày thương nhớ mộng chơi vơi
Những đêm hiu hắt niềm riêng nhớ
Hãy trả lại anh buổi bên người

Trả hết cho nhau cả một đời
Muôn vàn sóng gió chẳng lìa đôi
Ngày mai hai đưa chung gối mộng
Lại trả nợ nhau ở cuối lòng ..

Trả hết cho nhau cả một đời
Muôn vàn sóng gió chẳng lìa đôi
Ngày mai hai đưa chung gối mộng
Lại trả nợ nhau ở cuối lòng ..

Sương Mù Đen

Anh đi mãi với hình hài ủ rũ
Bước vật vờ với lơ đãng môi hôn
Ở đâu đó nơi cuối đáy linh hồn
Màn sương phủ một màu đen vĩnh cửu

Ở đâu đó nơi cõi người xa lạ
Ánh mặt trời sáng loá đám đông qua
Họ hớn hở, tươi cười bình yên quá
Chỉ mình anh lạc lõng giữa ngân hà.....

Bầy quá đói từng đêm về rúc rĩa
Xé đời anh thành mãnh vụn thương đau
Anh khô khốc bên lề... __ Đời chững lai.
" Thửa đương xuân sa hẵn giữa sương mù "

Rồi em đến như mặt trời chói lọi
Xé màn đêm rọi sáng đáy hồn anh
Xua bóng tối màn sương mù vĩnh cữu
Kéo đời anh thoát khỏi đáy ngục tù

Anh cười khẽ phãng nét buồn vô tận
Tim rưng rưng thảng thốt mối hoài nghi....
Môi se lại.... hãm nụ cười cay đắng
Bởi mặt trời ... đêm xuống lại rơì đi....

Anh dạo khúc đêm rằm .... không bóng nguyệt
Tiếng thở dài.... lạc lõng giữa mù đen
Lại vá víu thương đau thêm lần nữa....
Bầy quạ đen xâu xé .... chẳng đợi mùa

Em đi nhé! _ Hỡi Thiên Thần Sa Mạc
Chúc bình an trên đôi cánh nhọc nhằn
Anh ở lại _ Thương mối tình thánh thiện
Khóc duyên mình... nở giữa SƯƠNG MÙ ĐEN.
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P


Posted Image
Thiên Thần Trong Sa Mạc

Như cát xoáy gió tràn trong sa mạc
Cuốn đời anh theo năm tháng khô cằn
Nơi hoang vắng _ nắng ngàn năm thiêu đốt
Cỏ cây tàn chỉ sót những hoa xương......

Như giọt sương không đọng ở đêm trường
Chúng tan chảy giữa oi nồng trong cát
Anh khao khát một bóng em dịu mát
để nghe lòng ấm áp giữa hoang vu.....

Trái tim anh lạc lõng chốn sa mù
Đợi em đến ru anh ngàn âm hưởng

Em hiện đến như từ trong tâm tưởng
Hoang mạc buồn rộn rã những bước chân
Nét tiên sa... bóng dáng một thiên thần
Chắp đôi cánh đưa anh rời hoang mạc....

Em hiện hữu bên đời anh rất thật
Với hình hài da thịt của mùa xuân
Xóa tan đi dấu vết những khô cằn
Anh yêu lắm _ Thiên thần không đôi cánh...
Posted Image
TÔI TÌM TÔI

Tôi lại đếm những giọt buồn em gửi
Chất vào lòng cho đủ những ngăn vơi
Hoài niệm cũ nhạt dần theo năm tháng
Giọt lệ khô lăn lóc khoé môi cười

Tôi lại đếm những vô tình em gửi
Để vũng buồn ngập ngụa trái tim côi
chữ tình em cắt vụn đến đâu rồi
Thêm rạn vỡ nơi lòng tôi lần nữa

Tôi lại đếm những vô tình em gửi
Mắt môi cười ngày ấy đã xa xôi
Hai giọt mật em trao về hai lối
ngọt cho người _ Giọt đắng lại phần tôi

Tôi lại đếm những gì mình đang có
Cất vào lòng nghiệt ngã đắng cay thôi
Một mình tôi ấm lạnh giữa chợ đời
Xoa dĩ vãng...tôi tìm tôi lần nữa


VĨNH BIỆT NGHÌN THU

Vĩnh biệt nghìn thu ... vĩnh biệt rồi
Khăn sô ngày ấy khóc em tôi
Xe tang khuất nẻo hồn theo gió
Vĩnh biệt nghìn thu ... vĩnh biệt rồi

Cả trái tim mình bỗng bão giông
Anh chôn tất cả kỷ niệm hồng
Xa em trăng mãi là trăng khuyết..
Cả trái tim mình ... bỗng bão giông...

Chiều nay anh đến mộ hoang tàn
Thôi rồi thân xác phấn hương tan
Di ảnh còn đây em đi mãi
Chiều nay anh đến mộ hoang tàn...

Thắp nén hương lòng đông lập đông
Bão giông tràn ngập buốt tận lòng
Thiên thu em ngủ không sầu muộn
Thắp nén hương lòng đông lập đông

Cách biệt nghìn thu mộng vỡ tan
Âm dương cách trở lệ hai hàng
Ái ân ngày đó em bỏ lại
Cách biệt nghìn thu mộng vỡ tan ....

Vĩnh biệt nghìn thu .. vĩnh biệt rồi
Khăn sô ngày ấy khóc em tôi
Xe tang khuất nẻo hồn theo gió..
Vĩnh biệt nghìn thu ...vĩnh biệt rồi..



CHIM CÚ GỌI

Đêm hoang phủ xuống điêu tàn
Sương tan huyệt mộ ngỡ ngàng không em
Hồn về vất vưởng thâu đêm
Tiếng kêu ai oán nỗi niềm trong sương.....

Ngày xưa hát khúc nghê thường
Yến oanh vui chút cuối đường lại bay

Hồn về ngất ngưởng cơn say
Dăm ba nắm gạo thêm cay đắng lòng
Vùi chôn một mảnh tình không
Hai bàn tay lạnh mênh mông tháng ngày

Về nơi mộ huyệt đêm nay...
Nghe chim cú gọi...mắt cay ..lệ buồn

BƯỚC CHÂN NÀO LÀ CỦA TÔI

Buồn trông con nhện chăng tơ
U tình dệt nốt vần thơ gửi người
Ơm ờ ngày tháng đùa vui....
Cho tôi ủ mộng ..ai xui sóng tình

Cho nhau một thoáng bình mình
Hoàng hôn lại đến... bến tình không em
Anh về ấp ủ niềm riêng
Nuôi trong tuyệt vọng đan thêm nỗi buồn

Những vần thơ lạc đau thương
Anh cô đơn bước cung đường về đâu
Oái oan ...tình đã bạc mầu

Chân anh lạc chốn thảm sầu không em
Uớc mong tìm lại êm đềm
Anh về bến cũ cùng em hẹn hò

Trái tình mật ngọt trao cho
Ôm từng kỷ niệm dặn dò... đừng quên
Im nghe sầu rụng xuống thềm....
Bước chân tôi lại đau thêm một lần



KHÓI THUỐC BUỒN.....

Cô giáo nhỏ tan trường ai đưa đón
Lối em về sầu rụng xuống đôi vai
Một mình em chiếc bóng vẫn đổ dài
Thương mái tóc đêm về ai vuốt khẽ

Xưa ta có những chiều vương nắng nhẹ
Buổi đi về hai đứa dưới hàng me
Em thắt bím áo hồng lay khe khẽ
Mắt môi cười nhè nhẹ những niềm vui...

Giờ xa quá Sài Gòn hanh nắng bụi
Chốn đông người chiều xuống chỉ mình tôi
Hàng me đổ lá bay đầy ngõ phố
Mưa đầu mùa rắc nhẹ giọt buồn rơi

Nơi quán nhỏ tôi ngồi nghe mưa xuống
Giọt cafe hờ hững lắng trong chiều
Con phố vắng bóng người qua lơ lửng
khói thuốc buồn ... cay mắt lại rưng rưng ......

GIỌT MẬT GIỮA ĐỜI

Ta lầm lũi giữa đời thường mặn đắng
Những vòng xoay ..hụt hẫng trắng ngàn sau
Lau nước mắt ta tìm ta lần nữa
Nữa mảnh đời ... nối tiếp vạn niềm đau

Ta đối diện những gì oan kiên nhất
Bước chông chênh theo năm tháng gập ghềnh
Đêm gục ngã bên đường đời mỏi mệt
Giữa hoang tàn .. cúi nhặt trái tim rơi

Chợt đâu đây nghe thoảng tiếng em cười
Môi trong vắt như chưa lần phạm tội
Ta cũng vậy..nào phải ta có lỗi....
Chỉ vì đời nghiệt ngã đẩy xô thôi

Ta đứng lại bên đời nghe em hát
Câu thơ bay theo suốt cuộc hành trình
Cám ơn nhé cuộc đời còn giọt mật
Trước gập ghềnh ..ta lại thản nhiên trôi....



CỜ CÁ NGỰA

Bốn mầu dương đỏ lục vàng
Bày trò cá ngựa thiếp chàng đổ chơi
Hơn _ Thua chỉ có lọ nồi
Quẹt ngang phết dọc coi chơi .. " nhé mình "

Môi son má phấn anh rình
đổ ra nhất lục _ " tới mình ra quân! "
Bàn cờ bốn chú ngoài sân
Thêm ba cô ngựa ta quần với nhau

Xí ngầu em đổ ... "có mầu "
Ngựa anh wúi vó phi mau về chuồng
Thất thời anh lỏng tay cương
Ngựa em tung vó ..sút mông anh rồi....

Xí ngầu vừa đổ vừa chơi..
Cái thời áo trắng người ơi.... xa rồi

HIỆP KHÁCH HẢNH

Ta từng có một thời ngang dọc
Suốt bốn mùa rong ruổi với yên cương
và em đó, buông mũi tên xuyên ngực
Hiệp-Khach' -Hành về xếp giáp, buông

Ta rong ruổi bốn mùa như cánh nhan.
Hiệp khach' hành đơn độc cõi riêng ta
Rồi hôm qua ta gặp em chốn lạ
Xếp chiến bào .. vội vã thời yêu

Ta rút kiếm rạch vào tim rất nhẹ
Để nghe tình khe khẽ một lời đau
mang vết tích da tình non , ... rát bỏng
Buổi xa người lặng lẽ một mình đau..


NGÃ NGỰA

Có ngờ đâu một chiều thu ngã ngưa.
Anh hùng ngày ấy còn đâu nữa
Chiến bào loang máu kiếm..... rung rung
Thành bại giờ đây như giấc mộng
Chí lớn không thành mộng cũng không
Quăng kiếm bên đồi` ta ...làm thơ
Thơ cho nguoi yêu cho bằng hữu
Thơ cho mình xếp kiếm vẫn còn mơ ....

VIÊN CUỘI NHỎ

Tình như con dốc nhỏ
Lăn vào cõi ru mo*
Tháng ngày trôi thánh thiện
Hồn nhiên gã tội đồ

em như tia nắng nhỏ
Láp lánh ánh bình minh
Anh nhu* viên cuội nhỏ
lăn tròn vào... hư thinh

BIỂN TÍM

Cho anh gửi tình yêu trên biển
Sóng cuốn buồn để chiều tím in nghiêng
Hàng dương xanh còn gói những muộn phiền
Nghe trong gió ..vi vu ngàn lưu luyến......

Ngày tháng mộng, người không còn nhớ
Quên hết rồi ,,, lạc lõng cả vần thơ
Ngàn dâu bể trút vào hồn chết lịm
Để biển buồn tím cả ánh hoàng hôn....

VÓ CÂU BUỒN

Ta bước chéo qua đời nhau mỏi mệt
Mộng bên người sao chẳng đuợc dài lâu
Em bây giờ xa rồi tầm tay với
Tình bây giờ còn lại những hư hao

Ta cất bước nghe tim mình rỉ máu
Giữa hư thinh lẳng lặng vó câu buồn
Ngàn xô đẩy lăn ta vào sóng gió
tình bây giờ còn lại những chiêm bao

Xoay kỷ niệm một thời ta chăn chiếu
Cũng bềnh bồng da thịt với phấn-huơng
Ngàn ân ai' rã rời nghe đã cũ
Buớc độc hành .... vó ngựa lại phong suơng
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P

vó câu buồn 2

Ta một đời trong tang bồng hồ thủy
Áo nâu sờn guơm buộc chéo sau vai
Buông vó câu ngang dọc ... áng thơ buồn
nguời kiếm sĩ vẫy vùng bên yên ngựa

không về nữa nẻo xưa giờ sơ xác
Em đâu còn mái tóc của riêng ta
Mộng giữa hoa vỡ vụn dưới trăng tà
Ta cất buớc lao mình vào ... vạn dặm

Như suơng khói mịt mờ qua ải nhạn
Hiệp-Khách-hành mỏi mệt vẫn gìm cuơng
Ta đi giữa ...đau thuơng và mất mát
Viết cho nguời lời cuối ... vẫn còn thuơng
Posted Image
RƯỢU XUÂN

Bạn ta ơi! một mùa xuân lại đến
Rượu còn không đem uống đợi thơ về
Uống đi anh! - ta nâng ly ngang mặt
Giữa giòng thơ...Ta uống cả đời mê

RÀO TÌNH

Ngồi buồn chẻ mấy cọng nan
Đan thành sợi nhớ rào ngang ngõ tình
Tình ơi! có biết chăng mình
Công anh vất vả ... gữi mình sớm hôm

MẤM MỒ CHÔN

Ta về bên nấm mộ chôn
Khóc tình hư ảo hồn mênh mông buồn
Tiếc người quên những môi hôn
Để cho ngày tháng lạnh dần trong tim
Sương đêm mộ khúc im lìm
Tìm trong huyệt lạnh nỗi niềm tuyệt vong.

CÔ GIÁO NHỎ

Chao nghiêng cánh phượng sân trường
Ôm trong sách vở con đường em đi

Gió đưa nhẹ bước xuân thì
In trong nắng lụa lá xanh.. rì rào
Áo em trắng muốt thanh cao
Oanh ca _ yến hót ùa vào trường em

Nghe trong lớp học êm đềm
Hàng cây phượng vỹ lại thêm một mùa
Om^ trong ký ức ngày xưa....
---Bao đàn em nhỏ ..vẫn chưa phai mờ..


CON ĐƯỜNG QUA NGÕ TIM EM

Con đường qua ngõ nhà em
Đã nhiều giông bão đã thêm bẫy ngầm
Trót thương vay mảnh trăng rằm
Càng loay hoay trả càng đầm mồ hôi
Đôi khi ngỡ chạm cánh môi
Ngờ đâu quị gối dấu hài chiêm bao
Bàng hoàng tỉnh thấm cơn đau
Nằm nghe sương nhuộm mái đầu bạch kim

Con đường qua ngõ tim em
Nửa đời vẹt gót ta tìm chưa ra......


Đóa Hồng...

Đóa hồng này anh dành tặng riêng em
Có thể muộn vì đài hoa chưa nở
Nhưng không thể không trao để một mình trăn trở
Bởi làn hương mỏng mảnh lúc đêm về.....
Trước đoá hồng anh như giọt sương khuya
không dám động...
không dám tan....
Không dám....
Chút lung linh cũng chỉ nhờ ánh sáng
Nơi mắt em thăm thẳm rọi vào

Đoá hồng này anh tặng riêng trao
Những cánh mỏng sẽ rụi dần, sẽ rụng
Giọt sương khuya âm thầm sẽ hứng
Bởi làn hương..còn lơ lửng phía em....

Bước Trái Tim Đi....

Điều em bảo là điều anh vẫn nhớ
Nhưng trái tim cứ bắt chuyện không ngờ
Có một chiều anh cứ giả làm ngơ
Nhưng chiều ấy...trái tim kia lại khóc
Chiều hôm ấy anh nghe tình mệt nhọc
Khẽ ru mình quên hết chuyện vu vơ
Nhưng trái tim kết thúc thật bất ngờ
Mang rung động mối duyên khờ ... ao ước
Khi anh bước là trái tim đi trước
Nên nẻo đường vạn bước cũng về em
Thôi đành vậy cũng chẳng ước chi thêm
Cứ mặc kệ.... nhìn trái tim đi trước....

LẠC MẤT........

Vòng tay nào lạc mất
Hương nồng nào xa bay
Ái ân xưa hao gầy
Gió đưa tình chân mây

Nơi em về bên ấy
Cuộc tình có nồng say...
Áo xưa em vai gầy
Ấm lạnh một bàn tay ???

Bước chân nào lạc mất
Quán khuya ....buồn cơn say
Trăng chênh chếch đêm này
Soi lối về...mắt cay

Trái tim nào lạc mất
Sầu rụng xuống đôi tay
Nỗi buồn không đứng dậy
Xõng xoài mãi ... nơi đây...

ĐÊM THÁNH BUỒN

Phố phường nhộn nhịp No_el
Riêng tôi lạc bước giữa ĐÊM THÁNH BUỒN
Giáo đường thánh thót...hồi chuông
Quì bên tượng Chúa ...gửi hồn về xa

Đêm xưa vai trắng.. lụa là
Cùng anh xem lễ bên tà áo xinh
Đường nay anh bước một mình
Nửa đêm tan lễ...nhớ hình bóng xa

Bâng khuâng giọt lệ vỡ oà
Nép mình góc phố ...thương tà áo xưa
No-el sương lạnh... anh đưa
Môi em run rẩy... bởi vừa chớm yêu

---- Môi xưa nói biết bao điều
Giờ anh tan lễ... liêu xiêu bước buồn...

Vỗ Về Anh....

Anh ngủ đi! ...
Thao thức mãi làm gì?
Khi giấc mộng vẫn hai bàn tay trắng
Nơi anh khuất sẽ có ngàn tia nắng
Giữa lòng đời....
Hoa nắng mãi bừng sôi....

Anh ngủ đi mẹ cũng đến bên rồi
Trong dằn vặt...
Thương bước đời nông nỗi
Tôi chỉ có vài cánh hoa còm cõi
Đặt vào nơi...
...................Vừa khuất một bóng người

Ngủ đi nhé! Thôi anh đừng giận dỗi
Một vòng đời nhanh, chậm cũng vậy thôi

Tôi đi nhé!....
...................Gập ghềnh còn muôn lối
Phía chân trời .... mỏng manh ..hạt sương rơi...

MẮT EM...

Mắt em gieo hạt mưa ngà
Giăng vào muôn ngả làm ta rối bời
Dập dềnh như áng mây trôi
Cho ta những buổi bồi hồi ...ngút sâu

Mắt em xanh biếc một mầu
Nhuộm bao chiếc lá thu sầu trở xuân
Con sông sóng bạc mấy lần
Con trăng mấy buổi tần ngần ...ngại qua

Mắt em soi những hiền hoà
Con trăng mấy bận .... xa nhà lại vui...
Trong đêm sóng sánh ngọt bùi
Dậy men như rượu ngấm chui vào hồn

Ngại ngần chùng lại chiếc hôn
Bởi vì sợ mất .... cái hồn của Thu....

********

LỤC BÁT VU VƠ

Lỡ tay gieo hạt dỗi hờn
Để cho nước mắt ... Ướt phương trời ngà
Nhuộm buồn môi tím em xa
Để cho tim biết ... ai vừa nói yêu
Xôn xao nỗi nhớ muôn chiều
Gói vào chiếc lá thả rong rêu buồn
Tình ơi về lại ru hồn
Để cho môi mắt dỗi hờn..lại tươi..

***
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P
GIẤC BÌNH YÊN

Chúc người một giấc say hiền
Ngoan ngoan đi nhé! Gió miền hây hây
Mải mê sau những đoạ đày...
Hoa hương ..thơ bướm...mê say giấc nồng !!
Nồng hương giấc mộng thật trong
Phù du cũng thoáng qua lòng chút thôi
Ngủ say đi nhé môi người
Đừng quên hé nụ xinh đời....dẫu xa....


BÌNH YÊN KHI BÊN EM

Không ai người gửi nổi
Bóng mình trong đêm đen
Và anh không giữ được
Bình yên khi bên em...

Một chút gì thơ trẻ
Nhớ về thời đã xa
Tóc đùa vai em nhỏ
Sao quá nhiều xót xa...

Vốn lòng anh không đợi
Em đến thật bất ngờ
Sao đêm nào cũng sóng
Vỗ vào trăm cơn mơ...

Chưa ai nói lời yêu
Gió đã nhiều quá thể
Chưa ai bảo giã từ....
Đã biết rằng... dâu bể ...
***

TRẮNG VẠT ÁO XƯA

Thềm khuya, trăng muộn, mái vườn xiêu....
Loáng thoáng đâu đây bóng Nguyệt Kiều
Cánh Quỳnh hư ảo ... nhoà trong tối
Ta ngồi đối ẩm với tịch liêu.....

Toả ngát hương đưa những dập dềnh...
Bồng bềnh... chén rượu nhắm hương trinh
Ta nào khác cánh Quỳnh sương khói
Chớp mắt thời gian... trải gập ghềnh.

Em như ảo mộng trong khoảng khắc
Khẽ tạt vào lòng thoáng rồi đi
Hương xưa..một mình ta đuổi bắt
Hồn lặng , chênh vênh buổi hụt đò...

Rượu cũng hết... hương tan về sáng
Cánh Quỳnh phai theo gió chuyển mùa
Ta cứ đợi...em không về nữa
Trăng tỏ, mờ .... trắng vạt áo xưa

Ta lại tiễn cánh Quỳnh hư ảo
Đối bóng mình, chải ngược với thời gian
Đêm trắng mộng nhớ người áo bạc.....
Bước chân gầy...xiêu dạt.... nơi nao....


DẤU NGÃ

Tóc nào hương ngã vai tôi
Môi nào son thắm ngã nơi môi cười
Vai nào ngã tựa ngực người
Để tôi ngã trượt ... vào đời của em
***
TỰ KHÚC CHIA TAY

Đêm... giăng lạnh vắt hồn qua ô cửa
Ta dùng dằng hai tiếng chia tay

Vẫn biết....
............. Chuyện trái tim sẽ khổ
Cả trăm năm nỗi nhớ bước lưu đày

Ngày ..đủng đỉnh rời xa ký ức
Ngọn mưa nào...gội rửa mối tình xưa

Vẫn biết...
Tiễn người câu dang dở
Là bắt đầu đổ vở ở tương lai

Tháng chạp về...
Mùa của u hoài
Năm sắp hết.. ngọn roi nào qua cửa..

Trong dĩ vãng.. ta gọi nhau lần nữa
Rồi ngày mai mục rữa trái tim mình.

GẦY HƠN XƯA

Mùa Xuân rồi qua mau
Ta tàn trong buốt giá
Ân tình giờ kẻ lạ
Lạc bước dù có nhau

Ta về sau tiễn biệt
Câu chào giờ khác xưa
Ái _ ân nay đã thừa
Trao chuyện mình cho mưa

Người đi ngày vẫn nhớ
Tháng nằm thao thức mơ
Giọt mưa ...buồn thờ thẫn
Câu chuyện ...gầy hơn xưa

CHIA ĐỜI

Tách đời chia đi đá
Từng phần bé li ti....
Ta góp nhặt được gì
Cho hành trình sắp đến...

Tách đời chia đi đá
Nhỏ nhắn cũng vì sao
Vũ trụ rộn xanh mầu
Gạn lại còn có nhau....

Tách đời chia đi đá
Chia vạn ngã mai sau
Nhuộm li ti... duyên đầu
Để đừng làm nát nhau...


ĐOẠN KẾT TÌNH

Ừ nhỉ? !!....
Trăng phiêu dạt đi qua từng thế kỷ
Được gì đâu khi khuyết lại hẹn tròn
Ta cũng vậy, đâu khác nào kiếp trước
Một vòng quay xoay... mãi cuộc bể dâu

Ta thắt buộc khối tình vào một nẻo
như ngàn xưa trói buộc quả cau non
Chát răng lắm ..chuyện mình sao quá vội
Lá trầu xanh, cong còm cõi... bên đồng
Ta gắng gượng tìm môi nhau lần nữa
Quyệt thêm vôi chẳng đủ gậy men nồng

Nơi xó tối chuộc nhau ngày lầm lỗi
Đoạn kết tình lới rẽ lại chia đôi
Nâng gót ngọc ta mời em đi trước
Ta chân trời..khoác áo lại tha phương....

CHÂN DUNG & HOẠ SĨ

Sao lạ nhỉ... đêm từng đêm gối mộng
Vẫn trống không... tàn tiệc chẳng bóng hồng
Em khách sáo dạo chơi ngoài thánh địa
Xiêu vẹo lòng ..tự vẽ một chân dung

Đêm huyễn mộng ta gom từng mãnh vỡ
Ghép vào nhau chấm phá những đường cong
Điên điên quá ... Dệt chi người ảo mộng
Cổ tích về đâu phải để đóng khung

Thôi!!...

Xé toạc ..mảnh tone màu phác vội
Bố cục tình..trong khởi điểm ngày xưa...
Chạm môi nhé... thương cuộc mình lủng củng
Cuối cuộc lòng...chưa phác được chân dung...

[/b][/B][/i][/font]
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P
Posted Image
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P
Posted Image
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MUC DONG
Member Avatar
V.I.P
Posted Image
Posted Image

___________banquantri_emvatho@yahoo.com.vn__________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Go to Next Page
« Previous Topic · Thơ Tình · Next Topic »
Add Reply

Theme designed by Lighty of Outline. Theme coded by Pando of GForce and ZNR.