Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Người lớn - Không phải vậy ?
Topic Started: Mar 19 2006, 12:59 PM (352 Views)
TheBlackSun
Member Avatar
Administrator
Thằng nhóc khoảng chừng chín, mười tuổi. Hằng ngày, trên đường đến cơ quan tôi vẫn thường gặp nó. Vai khoác bao bố, tay cầm móc sắt thọc vào bất cứ chỗ nào có thể để rồi moi lên khi th́ cái chai nhựa bẹp, lúc là dăm miếng sắt gỉ...

Hôm ấy trời mưa, tôi đi làm muộn. Thấy một đám đông xúm đen xúm đỏ trước cửa một căn nhà sang trọng hai mặt phố là đại lư bán vật liệu xây dựng, miệng không ngớt chửi rủa, bàn tán..., tôi ṭ ṃ dừng xe.

- Nhặt rác ǵ nó! Có mà quân đầu trộm đuôi cướp đi ŕnh ṃ xem nhà nào sơ hở để chôm đồ.

- Liệu có đổ oan cho nó không?- giọng một người phụ nữ - Hôm nào nó chẳng tha thẩn nhặt rác ở khu vực này mà có ai mất cái ǵ bao giờ đâu?

“Cháu... cháu không lấy thật mà!...” - tiếng thằng bé vang lên yếu ớt. Thằng bé chắc bị ai đó đánh đau đang nằm co quắp tự vệ bên vũng nước, người bê bết bùn đất. Thấy tôi, thằng bé ngẩng lên nh́n, ánh mắt như cầu cứu. Tôi toan bước vào đỡ thằng bé dậy th́ có tiếng con gái lanh lảnh trong ngôi nhà vọng ra: “Mẹ ơi, đây rồi! Con t́m thấy ở gầm cầu thang; sáng cất vào mà quên mất...”.

Đám đông lục tục giải tán. Người đàn bà vu cho thằng bé ăn cắp cái cân của ḿnh không thèm đỡ nó dậy, trước khi quày quả quay vào nhà c̣n buông thơng một câu: “May cho mày đấy!” (!).

Tôi phủi quần áo cho thằng bé. Thằng bé nh́n tôi: “Cháu không sao đâu cô ạ!”. Tôi móc túi đưa cho nó tờ mười ngh́n đồng. Nó lắc đầu, cảm ơn rồi nh́n tôi và hỏi một cách nghiêm túc: “Người lớn không phải ai cũng vậy đâu cô nhỉ?”.

Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua,
Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi.
Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương,
Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ...
Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh.
Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi.
Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác.
Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ.
Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về.
Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !


Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · Cửa Sổ Tâm Hồn · Next Topic »
Add Reply

Theme designed by Lighty of Outline. Theme coded by Pando of GForce and ZNR.