Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Bà, Tết và ...bánh trưng xanh
Topic Started: Mar 19 2006, 12:58 PM (298 Views)
TheBlackSun
Member Avatar
Administrator
Tết nào bà cũng cần mẫn gom lá khô, quét dọn nhà cửa sạch sẽ từ trong ra ngoài dù mẹ cố sức cản: “Bà để đấy con làm”. Bà cười móm mém: “Mẹ bọn trẻ c̣n thiếu việc chắc? Để bà làm, vệ sinh tất niên nhẹ nhàng thôi mà”.

Tết nào bà cũng chuẩn bị kỹ càng cho việc gói bánh chưng. Nhà chỉ có bố và bà là biết gói bánh. Bố đi công tác xa, biền biệt cả năm, tết đến mới tất tả về nhà. Mỗi năm mẹ hong lá, bà gói bánh, mấy đứa cháu hăm hở chẻ lạt ràng bánh. Bà vẫn thường đùa: “Mẹ mày học gói bánh đi. Sau này bà đi, bọn trẻ lại không được ăn bánh chưng à?”. Mẹ ôm vai bà: “Con chẳng lo. Bà c̣n sống trăm tuổi”.

Bà nổi tiếng là người gói bánh đẹp nhất làng. Bà không bao giờ dùng khuôn mà bánh vẫn vuông vức, đẹp mắt. Dù lũ cháu mỗi năm mỗi lớn phổng phao lên rồi nhưng năm nào bà cũng làm cho những chiếc bánh con nhỏ xíu. Đám cháu đứa nào cũng giữ cả tuần, không dám ăn v́ tiếc.

Đêm 29, cả nhà quây quần bên nồi bánh chưng xanh. Con ngủ gà ngủ gật bên bếp than hồng. Bà mắng yêu: “Con gái thế này, sau về nhà chồng chắc được ba hôm bà lại phải rước về cho mà xem”.

Tất niên, bà thắp nhang lên bàn thờ tổ tông rồi lầm rầm “khấn nôm” (theo cách nói của bà) mời các cụ về ăn tết với con cháu. H́nh ảnh yêu thương ấy năm nào con cũng thấy nhưng vẫn cứ thiêng liêng vô cùng.

Tết năm nay bà ốm nằm liệt giường. Con đi học xa về, bà nh́n con, khóe mắt rơi ra hai giọt nước. Bà muốn nói với con điều ǵ đó nhưng bất lực. Căn bệnh tai biến mạch máu năo đă khiến bà không thể đứng dậy.

Tết này con không được thấy bà lom khom quét lá khô trong vườn; tết này bà không gói bánh chưng xanh; tết này bên bếp lửa hồng chiều cuối năm vắng bóng bà ngồi bên. Con bỗng hụt hẫng: bà ơi, vậy tết này ai sẽ gói những tấm bánh chưng be bé cho chúng con đây?!...
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua,
Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi.
Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương,
Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ...
Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh.
Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi.
Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác.
Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ.
Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về.
Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !


Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · Cửa Sổ Tâm Hồn · Next Topic »
Add Reply

Theme designed by Lighty of Outline. Theme coded by Pando of GForce and ZNR.