Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Một phiên bản khác của t́nh yêu ...
Topic Started: Dec 31 2005, 05:48 PM (613 Views)
hoa vô thường

Tôi co' thói quen cách vài ngày lại vào công viên gần chỗ làm để đi bộ và tập thể dục . Có khi cảm thấy mệt mơi , tôi lại ngồi ở một chiếc ghế đá kế bên những thanh xà đơn ..xà đôi .
Lần nào cũng vậy, khi tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế đó th́ đă thấy người đàn ông ấy...khỏang hơn 60 ...gầy và chăm chú đọc sách .
Một lần , tôi sơ ư bước vấp vào chân ông ta khi định về , tôi luống cuống xin lỗi và thế là chúng tôi quen nhau.
Người đàn ông nói : cô không nên tập quá nặng...như vậy sẻ không tốt cho cột sống của cô đâu !_ tôi cười : em quen rồi ! ... Lẽ ra tôi phải gọi ông ta bẳng chú mới đúng v́ ông ta có thể lớn hơn tôi đến 20 tuổi , nhưng quán tính nghề nghiệp khi giao tiếp với khách hàng đă làm tôi xưng EM rất tự nhiên , tôi cũng thấy ngượng nên không nói thêm ǵ nửa cả...
Một già , một trung niên cứ vài ngày lại gặp nhau trong công viên khi th́ bàn về thơ văn , khi th́ bàn về quan niệm sống , chúng tôi tư dưng trở thành tri kỹ lúc nào không hay ..nhưng chưa ai biết về ai dù cơ bản nhất.
Có một buổi chiều ...đang nói chuyện bỗng nhiên người đàn ông hỏi : em tên ǵ ?? chồng con chưa hay c̣n son rỗi ? ...tôi cũng vui vẻ : em tên ... găy gánh nửa đường ..có 2 cái rờ moọc ...! Chúng tôi cùng cười ...
Bẳn đi 1 thời gian tôi không thấy người đàn ông vào công viên ...tuy cũng thắc mắc nhưng tôi cho rằng chuyện vu vơ và không nghĩ tới nửa ...
Chiều hôm đó , có lẽ cũng hơn 1tháng tôi vào công viên như mọi ngày và gặp lại người đàn ông . Ánh mắt ông ta có vẽ vui khi thấy tôi ,,và tôi cũng vậy. Sau một lúc để tôi tập xong bài thể dục . người đàn ông nhè nhẹ nói ..có vẻ khá mệt nhọc : Tôi có 1 điều này muốn nói với em , có lẽ hơi mạo muội nhưng nếu không nói th́ chắc không c̣n cơ hội để nói,,, ! Tôi thóang nghĩ đến 1 điều nhưng chưa kịp buộc miệng th́ ông ta nói tiếp : Em đừng hiểu lầm ! tôi không có ư đồ xấu ǵ đâu .. tôi muốn mời em đến nhà tôi chơi vào ngày mai rồi tôi sẽ nói với em những điều tôi muốn nói , em có ngại không ?? _ nói xong câu này tôi thấy ông ta lấy tay đè lên ngực và cố chịu đựng 1 cơn đau.. Tôi định từ chối ..nhưng bỗng dưng tôi lại nói : Có ǵ đâu mà mạo muội ?? em với anh cũng làm bạn với nhau mấy tháng nay rồi ,,mai nếu chiều em săp xếp xong công việc , em sẽ đến ! _ to^i thấy mắt ông ta lộ rơ nét vui mừng , tay ông run run rút ra tấm giấy có ghi sẵn địa chỉ , ông đưa tôi và nói : tôi sẽ chờ em từ 5 giờ chiều , hy vọng em sẽ đến ..! _ rồi ông ta từ giă ra về 1 cách khó nhọc , tôi định đi theo d́u ông ta nhưng ông khoác tay : không sao ! tôi đi được .. chiêù mai tôi chờ em !
Một ngày qua thật nhanh , tôi lang mang với những suy nghĩ ..sao vậy ?? sao ḿnh lại nhận lời 1 cách vô tư vậy chứ ?? mà ḿnh có ǵ phải sợ ?? đến nhà người ta thăm viếng thôi mà ! ḿnh đâu phải là đứa bé mới lớn đâu ??
Chiều ................. giọt nắng c̣n vương đâu đó trên hàng cây ...tôi theo sự chỉ dẫn của địa chỉ t́m đến căn nhà của người đàn ông ...
Căn nhà nằm trong 1 ngơ hẻm yên tĩnh , tôi bấm chuông ...một cô bé khỏang ngoài 20 tuổi ra mở cửa. Cô bé lễ phép : Chào cô ! mời cô vô nhà ..Ba cháu đang chờ cô ở vườn sau ..! _ thi` ra căn nhà này c̣n có vườn phía sau , tôi đi theo cô bé ṿng ra phía sau nhà đă thấy 1 khỏang sân vườn tuy nhỏ nhưng bày sẵn 1 cái bàn dưới tàn cây ngọc lan rợp bóng ... người đàn ông đă ngồi đó tự bao giờ ..thấy tôi đến ông cười đưa tay mời tôi ngồi ..h́nh như ông cũng muốn đứng dậy đón tôi nhưng không thể ...
Khi tôi ngồi xuống yên vị ... ông rót cho tôi 1 chung trà sen thơm ngát và lấy trong túi ra cây hamonica ..ông hỏi : em thích nghe thổi hamonica không ?? _ tôi vỗ tay : thích lắm ! ông lại hỏi : em biết bài ONE DAY không ?? _ tôi gật đầu : biết ! vậy em hát đi_ ông cười và đưa kèn lên môi ...tôi hát theo : One day when we were yuong ...one wonderful morning in May..you talk me ..you love me ..one day when we were yuong ...
Ông ngừng thổi vả lại đưa tay chận lên ngực .. cô gái nhỏ chạy nhanh ra , mắt nh́n tôi hơi trách móc : Ba ! Ba đừng thổi hamonica nửa , bác sĩ đă nói rồi mà ba không nhớ sao ?? .... Tôi hốt hỏang : xin lỗi ..tôi không biết là ông ấy bị bệnh ..! Người đàn ông khoát tay : không có ǵ đâu ..em đừng ngại ! con gái tôi nó luôn như vậy đó ! cô bé thở dài : từ ngày bác sĩ khuyên ba nên ra công viên cho khuây khỏa ..ba lại bắt đầu thích thổi hamonica trở lại .. cháu biết phải có nguyên nhân nhưng cháu muốn ba cháu được vui nên không dám cản ..giờ th́ cháu hiểu rồi ! cô bé vừa nói vừa khóc làm tôi bối rối ..tôi lăp băp : tôi ..tôi ..hay thôi để tôi về ..!_ người đàn ông ngắt ngay lời tôi : không ! tôi c̣n chuyện chưa nói với em . em đừng về ... Tôi nh́n cô bé đang khóc ái ngại ... ông lại nói : ba sẽ không thổi hamonica nửa ..ba chỉ nói chuyện với cô thôi ..con đồng ư không ?? cô bé qụet nước mắt gật đầu rồi buồn bả quay đi ..
Uống xong ngụm trà ..ông chầm chậm nói : Nó là đứa con của người vợ kế của tôi khi tôi chia tay với người vợ trước và về Việt Nam thăm quê hương..sau khi tôi trở về Pháp ..người vợ kế của tôi đă bệnh và chết trước khi tôi kịp trở về... tôi đă gửi cháu cho 1 người bà con nhờ nuôi nấng với số trợ cấp hàng tháng ,,,tôi biết em muốn hỏi v́ sao tôi không đem cháu theo ?? v́ tôi làm công tác nghiên cứu..tôi hay đi khắp nơi nên khó thể nào chăm sóc cháu ... sau này khi biết ḿnh mang căn bệnh nan y ..tôi đă về ở hẳn VN để dưỡng bệnh ..vài tháng tôi lại trở sang pháp điều trị ..
Tôi bắt đầu hiểu nguyên nhân những cơn đau bất ngờ của ông ...
Giọng ông lại đều đều : tôi chú ư em từ lúc đầu khi em vô công viên tập thể dục ...không phải v́ em đẹp ..cũng không phải v́ em sắc vóc trẻ trung ǵ ...nói chung phụ nử đẹp đối với tôi đă biết khá nhiều ,,,nhưng em có 1 điều ǵ đó rất thu hut tôi ..khi em tập tôi thấy em như muốn trút cạn sinh lực vào đó để trốn chạy 1 điều ǵ ..và đôi mắt em rất buồn nhưng ngược lại khi em cười là rạng rỡ như một đứa trẻ được quà...
Tôi ngồi nghe như bị thôi miên ...
Gần đây ..bệnh tôi trở nặng ..tôi biết ḿnh khó qua được ... tôi muốn xin em 1 điều ...hàng ngày em hăy ghé qua đây nói chuyện với tôi ..tôi chỉ xin em 1 giờ đồng hồ mỗi ngày và nếu em có yêu cầu ǵ ..tôi nói chân t́nh ..tôi sẽ guíp em ..
Tôi lại giựt ḿnh khi nghe tới đây ..tôi xua tay : không không ! em sẽ cố gắng theo ư ông với tính cách là 1 người bạn ...không có ǵ yêu cầu hết ..chỉ là có khi em không sắp xếp được thời gian thôi !
Mắt ông thóang vui : Tôi đă không nhận xét sai về em ..em là 1 phu nử rất nhân ái ..hôm nay đến đây là quá phiền hà cho em nhiều rồi ...em về đón con đi nhé ! hẹn hôm khác !
Tôi thầm cám ơn sự tế nhị của ông ..tôi đứng lên , ông định đưng dậy tiễn khách nhưng tôi đặt tay lên vai ông và nói : ông không được khỏe ..cứ ngồi đó đi ..em về đă có cháu lo ..
Ông cười đập đập nhẹ vào tay tôi gật đầu .....
Và từ hôm đó ..tôi trở thành người bạn tâm giao của ông ..cách đôi ngày tôi lại đến nói chuyện với ông ..đọc những đoạn thơ mà tôi thích cho ông nghe ..hát những bài hát mà tôi và ông cùng thich ..ông mua 1 cây guitare để tôi đàn ..đôi khi tôi và ông đánh cờ ,,ông dạy tôi cách đánh thế nào để tiến quân được nhanh... một già một trung niên cứ vậy vui vẻ ...t́nh cảm của tôi dành cho ông đôi khi tôi cũng không biết đó là t́nh cảm ǵ nửa ?? tôi cảm thấy rất gần gũi ông như 1 người thân...
Hôm đó ,,chiều trời mưa dữ dội ..tôi không đến được nhưng trong ḷng cú bồn chồn ,,,tối về tôi ăn cơm không thấy ngon ...chuông điện thoại reo tôi chụp ngay lấy : alo ! cô nghe nè Bích Thủy !
Tôi buông điện thoại chạy vô nói với Me : Mẹ cho con gửi 2 đứa nhỏ ..con đi có việc gấp chăc tối khuya mới về ... Tôi măc áo mưa chạy như bay trên chiếc xe ...
Cửa nhà ông đă mở từ lúc nào ...mưa vậy mà người đâu lại đông vậy ?? mới có 2 ngày không đến mà tôi thấy ngỡ ngàng ....
Bích Thủy che dù ra đón tôi ... lách qua vài người lạ ..cô bé vừa đi vừa nói: cô vô nhanh đi , ba con trở nặng lắm rồi ,,,bà con đến thăm ông không chịu tiếp ai chỉ gọi hỏi con cô đến chưa ?xong cô bé ̣a khóc ..tôi cũng khóc theo ...
Tôi ngồi bên giường ông ..nắm đôi tay gầy guộc của ông ...mới có 2 ngày mà ông rạc hẳn người ...nước mắt của tôi rơi trên tay ông làm ông tỉnh giấc ...ông khóac tay bảo mọi người ra ngoài , bác sĩ nói hăy làm theo lời ông ..
Khi trong pḥng chỉ c̣n lại tôi với ông ...ông vuốt tóc tôi đang gục bên tay ông khoc thut thit : em đừng buồn ...duyên phận đă cho tôi cái may mắn trước khi đi xa là được gặp em ..được làm bạn với em dù trong 1 thời gian ngắn ... Tôi râ't biết ơn số phận nhưng cũng rất tiếc đă không găp em sớm hơn ...giờ tôi sắp ĺa xa em ..tôi mong em sẽ t́m được hạnh phúc cho ḿnh ..em đừng ruồng rẫy duyên phận của em ..em sống rất tốt ..em sẽ gặp được người tốt ...
Tôi khóc ngất ...không nói nên lời chỉ biết khóc .
Khi tôi chùi nước mát th́ ông lại thiếp đi ...tôi chạy ra goi bác sĩ ...sau khi khám cho ông ..bác sĩ nói hăy để cho ông ngủ .......
Ông mê man như vậy thêm 1 ngày nửa rồi xuôi tay nhắm mát ....tôi đă không đủ can đảm đến tiễn biệt ông ...tôi chĩ thắp nén hương ḷng suốt một thời gian dài để tưởng niệm ông trong kí ức và tôi cứ suy nghĩ măi : chuyện đó có phải là 1 cơn mơ ???
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
TheBlackSun
Member Avatar
Administrator
Một câu chuyện thật buồn nhưng ... cái được nhiều hơn là mất ... con người ai cũng sẽ đến lúc ...đi về một nơi vô định nào đó ...nhưng , có nhiều người khi ra đi lại không để lại một chút ǵ cho người ở lại .... Nhưng, cũng có người, khi ra đi ...vẫn sống măi với người ở lại ..............
Ừ th́! Mọi ngóc nghách t́nh yêu có thể anh đă từng đi qua,
Anh cũng đă từng khóc, từng say đắm và cũng từng nông nổi.
Đến một lúc trái tim chai sạn trước những vết thương,
Anh lại trở về là chính anh, cái cậu bé ngốc nghếch ...
Thích tự đi t́m cho riêng ḿnh một t́nh yêu ảo ảnh.
Chỉ xin em đừng là gió, gió rồi cũng sẽ bay đi.
Em đừng là loài chim - đến một ngày sẽ t́m về phương trời khác.
Em đừng là con sóng - êm đềm...say đắm rồi...tan vỡ.
Cũng đừng là cơn mưa ướt hết lối anh về.
Em đừng là ǵ cả ...v́ em là tất cả trong anh !


Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Ái Linh
Member Avatar
Silver Mem

Một câu chuyện thật là đẹp , cảm ơn chị đă viết lên đây để chia sẽ với mọi người ... Ái Linh đă đọc đi đọc lại rất nhiều lần .. và mổi lần một chút cảm xúc lại tăng thêm , cũng có thể do lối hành văn trong sáng của chị làm tăng thêm sự hứng thú cho người đọc ...

Một t́nh cảm được nhen nhúm lên trong cuối cuộc đời của một người lớn tuổi ...nó không xôn xao , không sóng gió , không tiếng động ..., nhưng lại rắn chắc nhẹ nhàng và thi mộng ..., ắt hẳn những giây phút đó thật khó quên, phải không chị ?

Ái Linh đoán chắc ông ra đi với một nụ cười v́ ông đă thố lộ được những ǵ ông muốn nói .

Vài hàng trong sự cảm nghỉ thô thiển của Ái Linh , nếu có ǵ xúc phạm , xin chị bỏ qua nha ...

Thân mến chào chị
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
hoa vô thường

Ái Linh thân mến !
Thật ra hvt cũng chỉ viết lại một câu chuyện đă xảy ra trong đời thường mà hvt đă t́nh cờ làm nhân vật chính.
Khi viết bài này , hvt đă thầm xin phép người khuất mặt vui ḷng cho hvt được kể lại một kỹ niệm đẹp khó quên đả đến với hvt và người ấy , viết gần xong th́ hvt cũng khóc hết nước mắt...
Cám ơn Ái Linh đă có những nhận xét rất chân t́nh và đồng cảm với người viết , xin bạn đừng quá khách sáo bởi khi đă viết vào trang chuyên mục cho các bạn cùng đọc th́ đương nhiên hvt rất muốn được đọc những nhận xét phản hồi dù là khen hay chê .
Cái nghiệp cầm bút là phải biết đứa con tinh thần của ḿnh được đón nhận như thế nào mới là yêu nghề , đúng không Ái Linh dễ thương ?? Mong rằng hvt sẽ được tất cả các bạn trong E&T cùng trao đổi những suy nghĩ và nhận xét chân t́nh về bài viết của nhau nhé !
Thân ái ..........
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic »
Add Reply

Theme designed by Lighty of Outline. Theme coded by Pando of GForce and ZNR.