Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Mưa_SàiG̣n
Topic Started: Dec 8 2005, 12:32 PM (469 Views)
LoveTheme
Member Avatar
Măi Là Người Đến Sau
Mưa_SàiG̣n


- " Ê ! Trung tá nấu cơm khét ! "
- " Ǵ mài ? "

- " Tao ăn nno quá ".

- " Mặc kệ mài chứ , mắc mớ ǵ tao ? "

- Ha ha ha ! mài dám nói với đại ca Cô Hồn Sống vậy hả ? Chắc mài hết muốn sống rồi. chọi nè....... chọi nè.....

- Hey , stopppp...... xuống đây !

Nó cười khanh khách. Tụt từ trên cây xoài xuống. Hai túi quần của nó đầy những trái. Nó đổ xoài đầy ra đất , lựa lấy hai trái vừa to vừa mọng. Nó đưa một trái cho tôi. C̣n một trái nó cất vào cái túi xách nhỏ.
Tôi nhoài người ra chụp lấy. Nó cười toe toét giằng trở lại.

- Hey ! Sao nói ăn nno rồi , cho tao......

- Tao đâu có nói tao ăn , mài. Tao để dành cho con Nhím.

- Ừa ha , sao giờ này con Nhím chưa tới ?

- Nó giờ này chỉ lo kiếm tiền thôi.

- Th́ củng đúng ,nó trở lại vô tư vậy th́ củng mừng cho nó !. Tôi gật gù.

Bất chợt Mưa Sài G̣n thở dài. Nó nằm xuống dưới gốc cây. Mắt ngó đăm đăm lên trời. Nơi những cành lá ŕ rào lay trong gió. Mắt nó nheo nheo v́ ánh nắng lọt vô mắt.
Tôi cũng nằm xuống bên cạnh nó.

- Nè Mưa , đang nghỉ ǵ vậy ?

- P ! mi biết khi xưa tụi ḿnh đến đây , cái vườn xoài này có cái ǵ khác xưa không ?

Tôi không hiểu ư nó muốn nói ǵ , nhưng củng buột miệng trả lời :

- Khác à... có cái ǵ khác đâu. Có khác chi là mấy cây xoài này nó nhỏ hơn thôi. Hơn chục năm rồi , nhất định là nó bây giờ phải lớn hơn.

Nó nhắm mắt lại , giọng trầm hẳn xuống :

- P ! Mi nh́n coi , trước đó cái ánh nắng lọt qua những kẽ lá kia nó biết cười.

- Bây giờ nó củng cười vậy.

Tôi mỉm cười quay qua nh́n nó định phản ứng. Nhưng tôi chợt khựng lại. Từ đôi mắt nhắm lại của nó bổng nhiên lăn ra hai giọt nước mắt và chảy dài xuống đôi g̣ má xanh xao.
Mưa bịnh.
Tôi không biết chắc chắn là Mưa bịnh ǵ. Nhưng thấy nó yếu ớt quá rồi.
Và tôi biết chắc một điều là Mưa rất nhớ " người ấy ". Tôi chợt thấy ḷng xót xa vô cùng.

**********<>*********

Đă hơn chục năm rồi. Khi tôi bỏ đất Sài G̣n ra đi , th́ nó đă là một cô gái nẩy nở tràn đầy sức sống. Nó có nụ cười rất đẹp và đôi mắt long lanh. Đôi hàng mi dài đen thẩm. Tụi con trai trong xóm nói là nó có đôi mắt " hớp hồn ". Tôi ṭ ṃ lắm , không hiểu hớp hồn là cái ǵ.
Trong 3 đứa chúng tôi , Nhím là một cô bé đanh đá. Nó luôn luôn " nhe nanh múa vuốt ". Ai cũng nói là con Nhím có ngoại h́nh đẹp và hấp dẫn , lẫn vô tư yêu đời. V́ Nhím luôn nhảy nhót và hát véo von cả ngày. Cái miệng nó chu lại , đẹp như trái nhót. Nhưng đừng tưởng vậy , nó củng luôn sẳn sàng giơ những chiếc " lông nhím ". Nếu như có ai dám ăn hiếp tôi và Mưa. Trong 3 đứa , Mưa nhiều tuổi nhất. Nhưng Mưa lại ẻo lả nhất , ăn hại nhất.
Cho nên Nhím thường làm đại ca cô hồn sống của tụi tôi. Thỉnh thoảng nó lại ra oai cả với Mưa. Cho nên tụi con trai con gái trong xóm kêu nó là Nhím.
Tụi tôi khoái chí kêu nhau bằng danh hiệu , chứ lại không bao giờ kêu nhau bằng tên.

C̣n riêng Mưa_SàiG̣n th́ sao hả....
Nó là một cô gái đai sầu đa cảm. Mưa có đôi mắt mà Nhím kêu là " 4 mùa mưa "
V́ Mưa_SàiG̣n rất thích ngắm mưa. Nó nói : " Trời mưa thích chứ tụi bây. Tụi bây không thấy khi trời đổ mưa xuống. Nó làm dịu mát đi cái không khí nóng hầm hập của cái đất Sài G̣n này hay sao? "
Và trời ạ. Ông trời đă ban phú cho nó có cái tâm hồn lảng mạn và rất có khiếu về làm thơ và ca hát. Nó luôn luôn làm thơ vào những chiều mưa. Những khi đó , nh́n nó đăm chiêu thật là lạ.

Thời gian qua mau và tụi tôi củng lớn dần. Những ngày vào hè tụi tôi thường theo Mưa về quê ngoại của Mưa. Quê ngoại nó ở Cam Ranh. Vườn nhà ngoại rộng gần 2 mẫu đất. Trồng toàn là cây ăn trái , cho nên tụi tôi khoái lắm.

- Mi đang nghỉ ǵ vậy P?

- Oh không ! ta đang nghỉ về 13 năm trước. Nơi đây chúng ta có 3 đứa.... Ủa sao con Nhím lâu vậy cà ?

- Sao lại 3 đứa... c̣n hắn nửa chi ?

Mèn. Th́ ra nó đang nghỉ đến " người ấy "

- Mưa à , từ hồi đó hắn c̣n gặp mi nửa không?

- Không P ! Ta không hiểu hắn nghỉ sao á. Nhưng theo tao nghỉ. Tụi tao gặp lại nhau th́ có lẻ là : " có duyên mà không nợ á Pep ". Nhưng tao vẩn tôn trọng t́nh yêu của hắn và tao vẩn mang theo tất cả nhửng kỷ niệm đẹp của tụi tao đả từng có với nhau. Dù cho hắn có quyết định ǵ th́ ta vẩn tôn trọng quyết định của hắn. Ta bây giờ c̣n ǵ để mà mong ước nửa P. Ta đă có một đời chồng và 1 đứa con. Ta sống và lo cho con tao. Dù cho hắn thế nào th́ ta củng chỉ mong cho hắn hạnh phúc. Dù sao th́ cuộc t́nh này đă trở lại quá muộn màng.

- Mèn ! mi mới bi nhiêu tuổi mà nói chiện nghe... thảm nảo quá vậy. Vậy hắn có biết mi bịnh không?

- Ta có nói cho hắn hay , nhưng hắn không tin.

" Không tin ? có thễ nào không ? Nếu như hắn thật ḷng và c̣n t́nh cảm với mi th́ phải quan tâm và hỏi thăm mi chứ ? ". Tôi giấu ư nghĩ trong bụng mà không dám nói cho Mưa biết. Thôi hay là cứ để mặc cho nó nuôi cái hy vọng nhỏ nhoi ấy đi. Biết đâu chính cái hy vọng đó có thể làm cho Mưa có sức sinh tồn. Và biết đâu chính hắn nói thiệt , hắn sẽ trở lại đón Mưa như lời hắn hứa.

Tôi xót xa nh́n Mưa , cái mái tóc dài và đen óng mượt mà của nó ngày xưa không c̣n nữa. Thay vào đó là một cái đầu tóc ngắn và thưa thớt. Đôi mắt 4 mùa mưa của nó bây giờ sâu trũng lại. Tôi băn khoăn lắm. Không hiểu là Mưa bịnh ǵ , và bịnh như thế nào mà nó và Nhím lại giấu tôi.
Tôi có hỏi Nhím nhưng Nhím nói : " Bịnh khỉ ǵ mài ơi. Cùng lắm là bịnh 7 t́nh thui hà. Khỏi lo đi mài ơi. Ở bển ráng kiếm một ông chồng đi mài. Cho con Mưa trước khi xuống lỗ c̣n được an kẹo chứ. Mà mài ở đó thiệt tḥi nhiều á , tụi tao ở đây c̣n lo được cho nhau. Mài quan tâm nó th́ thu xếp qua Cali một chuyến moi đầu hắn ra coi thực hư thế nào nheng P ".

Tôi gật đầu đồng ư :

- Được rồi Nhím , cú ń ta trở lại ta nhất định qua kiếm hắn.

Bổng nhiên Mưa gạt đi : Thôi đi tụi bây , đừng kiếm nữa. Để cho ổng học hành , ổng hứa 2 năm sau sẽ quay trở lại kiếm ta.

Vậy là Mưa đă tin tưởng và bám víu vào niềm hy vọng nhỏ nhoi đó.

~~~~~~~ // ~~~~~~~


Hơn chục năm rồi ......

Cả cái xóm G̣ Vấp ai cũng phải trầm trồ khen ngợi v́ sắc đẹp nổi bật của Mưa và Nhím. Dĩ nhiên là không có tôi trong đó. Tôi lang bang chạy nhảy cả ngày với đám con trai choai choai trong xóm. V́ nhà chỉ có hai anh em. Ba mẹ tôi đi làm từ sáng tới tối phó mặc tôi cho thằng anh trai hơn tôi 4 tuổi. Cho nên tôi chơi riết với đám con trai rồi cho nên tụi nó đâu có coi tôi là con gái đâu. Mưa hơn tôi 2 tuổi và Nhím hơn tôi 1 tuổi. Nhưng Mưa dậy th́ sớm. Mười lăm tuổi nó đă có một sắc đẹp mặn mà , quyến rủ. Nghe tụi con trai bàn tán vậy , chứ tôi biết cái ǵ đâu. Cho nên nghe nhửng lời đó th́ tôi thường đem Mưa và Nhím ra so sánh.
Tôi thấy Nhím đẹp hơn mà. Nhưng anh tôi nói : " Đúng là con nít ngu , Mưa nó đẹp và có sức quyến rủ lạ thường từ đôi mắt bốn mùa mưa của nó. "

Vậy nhưng Mưa lại không thích một thằng con trai nào trong xóm hết. Tụi con gái th́ x́ xào : Chắc con Mưa phải lấy một ông chồng kỷ sư hay bác sỷ nào th́ mới xứng với nó.

Nhưng không , tiếng sét ái t́nh của nó lại nổ ra giửa cái vườn xoài Cam Ranh này.
" Hắn " là một người con trai chừng khoảng 25 tuổi , vóc dáng cao ráo và ngăm đen. Nhưng coi bộ " Nhà quê thứ thiệt ".
Lúc đó tụi tôi ba đứa đang lanh chanh leo qua cái cầu khỉ bắc qua con rạch. Tôi th́ khỏi nói rồi. Bẩm sanh là loi choi nhứt đàn. Tôi chỉ cần 3 cái bám víu nhảy nhót là tôi đả ở bên kia bờ. Con Nhím th́ củng đâu có kém.

Chỉ có Mưa là lù đù. Nó sợ. Chân tay nó luưnh quưnh. Ra đến giữa cầu rồi mà nó không dám đi tiếp. Nó ôm chặt cái tay vịn. Thấy vậy Nhím cười ré lên.

- " Ha ha ha...... mày coi ḱa P. Coi con Mưa nó qua cầu khỉ mà giống con khĩ tệ ! "

- " Thôi Nhím , hay là mi qua kéo nó đi. "

- " Mi xúi dại ta hả P. Tao qua đó nó bám tao , vậy chỉ có nước ta lăn ṭm xuống kinh ."

- " Vậy làm sao đây ? nó khóc rồi ḱa."

- " Các cô có cần tôi giúp đở ǵ không ? " Một giọng nói đàn ông vang lên.

Con Nhím lập tức nhanh nhảu : " Chú ơi ! Chú kéo con Mưa qua đi , nó hổng qua được ḱa. "

- " Được , để tui. "

~~~~ ! ~~~~

Thế rồi thời gian qua đi...

Lại một mùa hè nữa đến.
Ba đứa tụi tôi lại trở về Cam Ranh. Tụi tôi đă coi đây là cái điểm hẹn ḥ cho mỗi mùa hè. Năm nay bỗng dưng lại thêm một người bạn mới. Con Nhím không c̣n kêu người đàn ông đó là chú như trước nữa. V́ người con trai đó đă chơi nhảy ḷ c̣ chung với tụi tôi. Đứa nào thua th́ bị búng tai , búng mũi.
Với cái tṛ chơi này th́ tôi với Nhím thắng là cái chắc. Thằng con trai đó củng đâu có vừa. Hắn thắng liên miên , và người chịu đ̣n nhiều nhất là Mưa_SàiGon.
Nhưng t́nh yêu chợt đến với Mưa và thằng con trai đó từ lúc nào không biết.
Hai năm sau tôi theo gia đ́nh chú Tư sang định cư tại Canada , th́ tôi nghe tin Mưa lấy chồng. Tôi hỏi má tôi là Mưa lấy ai , th́ má tôi nói : " Con Mưa đẹp người đẹp nết như vậy th́ dĩ nhiên nó phải lấy một người chồng xứng đáng với nó. Chồng nó là một người có học , có công ăn việc làm đàng hoàng. Mẹ nghe nói họ môn đăng hộ đối lắm ". Tôi nghe vậy th́ củng mừng cho Mưa.
Đám cưới của Mưa ŕnh rang lắm. Nghe Nhím kể vậy. Nhím th́ làm dâu phụ. Và sau này chính Nhím và người phụ rể hôm đó đă lấy nhau.
Thôi vậy là mừng cho hai đứa bạn của tôi.

Bổng dưng cách đây mấy tháng tôi nhận được email của Nhím. Nhím nói là muốn gặp lại tôi v́ : " Lâu quá rồi tụi tao không gặp mài , nhớ mài lắm ".

Ừa ha , vậy là thời gian đă qua đi hơn chục năm. Nhím đă lấy chồng và có một đứa con. Nhưng h́nh như hai vợ chồng Nhím đă ly thân.
C̣n Mưa th́ đă có một thằng con lớn và hai vợ chồng đă bỏ nhau sau 4 năm chung sống. C̣n thằng con trai Cam Ranh th́ sao ? tôi hỏi Nhím.

_ Hắn đă vượt biên sang Mỹ ngay sau khi mày đi á nhỏ. Nhưng năm ngoái hắn mới trở lại Việt Nam. Tính nối lại t́nh xưa với con Mưa. Nhưng bổng dưng hắn " dù " một hơi không sủi tăm.... chán.....

_ Vậy rồi Mưa bịnh.... v́ hắn ? Tôi hỏi.

_ Tao không biết , không biết Mưa bịnh v́ hắn... hay hắn " dù " v́ Mưa bịnh .....Nói chung là đàn ông không có ai tốt. Toàn là giả tạo. Nhưng thôi mày trở về đây là tốt rồi. Vui được ngày nào th́ ráng vui với tụi tao. Thời gian chắc củng chẳng c̣n bao lâu.

~~~~~~~~ // ~~~~~~~

- Ê tụi bây ! Ngủ hết rồi hả ?

Tiếng Nhím hét lên làm cắt đứt ḍng suy nghĩ của tôi.

- Đồ quỷ , làm giựt ḿnh hà...

- Ke ke ke.. tụi bây đang nói xấu tao hả , không sao mà giựt ḿnh.

- Nói xấu cái con khĩ..... sao lâu quá vậy Nhím ? tụi tao chờ mài phát sốt luôn.

Nhím cười cười : - Ay dza ! Nóng thí mồ lun , xong việc cái ta dzọt ra đây với tụi bây nè. Ê , tắm ao không tụi bây.... PP ! mi c̣n dám tắm ao với tụi tao không ?

- Già thí mom rùi c̣n tắm ao chi nữa.

Mưa ngồi nhỏm dậy... " Tắm th́ tắm... "
Rồi Mưa co gị chạy trước. Tôi và Nhím trố mắt nh́n theo. Sao bửa nay nó hăng hái dzị cà ?
Nhím vọt theo và c̣n hát ong ỏng :

- Ngày xưa c̣n bé em tắm " chuổn cời ".... bi giờ em lớn..... em cũng tắm " tiên "......

Tôi ph́ cười , bổng dưng nhớ lại cái thời con nít.

The end.


ThuThao Nguyen( Sunday May 8/2005 @ 2:29pm )
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · Tùy Bút · Next Topic »
Add Reply

Theme designed by Lighty of Outline. Theme coded by Pando of GForce and ZNR.