| Welcome to EMVATHO HOME. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Trái tim băng giá. Có thật sự băng giá!! | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Nov 9 2005, 03:39 PM (414 Views) | |
| airgirl | Nov 9 2005, 03:39 PM Post #1 |
![]()
Youth Mem
|
Tôi là con người đă từng có một trái tim băng giá. Không yêu một ai, không tin một ai, chán nản và thât vọng trước những trắc trở của cuộc đời, một con người bị bỏ rơi, cô đơn lạnh lẽo giữa chốn trần gian này. Tại sao tôi lại không thể nào được như những người khác? Tại sao tôi không bao giờ được thành công và giỏi giang như họ? Từ những ư nghĩ đó đă khiến cho tôi nghĩ ḿnh chỉ đơn thuần được sinh ra là để làm nền cho người khác, khiến cho họ nổi bật hơn. Nếu như tôi cứ sống một kiếp người mà không cảm thấy vui vẻ, sống một cuộc đời chẳng mấy tốt đẹp th́ có lẽ cái chết là thích hợp nhất. Tôi đă cầm lọ thuốc ngủ lên rồi, chỉ cần tôi uống hết cả lọ thuốc này th́ tôi sẽ không cảm thấy đau đớn ǵ cả, tôi sẽ từ từ ch́m đắm măi măi măi vào giấc ngủ và sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa. Ơ ḱa tại sao tôi lại run sợ nhỉ? Rơ ràng là tôi muốn chết mà, sao chính bản thân tôi lại không cho tôi được toại nguyện chứ. Cả đời này chưa có giấc mơ nào biến thành sự thật cả. Lẽ nào ông trời không cho tôi một lần được biến những ước muốn trở thành hiện thực ư? Có thể tôi ra đi lúc này là chưa đúng lúc, có lẽ tôi nên làm một việc ǵ đó có ư nghĩa trước khi ra đi, để chí ít ra th́ tôi cũng cảm thấy cuộc đời này tôi đă làm được một việc ǵ đó mà khiến cho ít nhất là có một người cón nhớ đến tôi và biết rằng tôi đă từng tồn tại trên thế giới này. Thôi th́ đành đi ra ngoài vậy, nhiều khi đến khúc cuối cùng này tôi lại kiếm được niếm vui cho riêng ḿnh th́ sao? Không ai biết trước được tương lai mà. Dù sao th́ ḿnh cũng muốn nh́n thấy ánh mặt trời ấm áp trước khi tôi ra đi một cách lạnh lẽo. Trời hôm nay đẹp thật. Đẹp hơn mọi ngày rất nhiều, chưa có ngày nào mà tôi thấy trời đẹp như thế này. Có phải là do trước khi tôi từ giă cơi đời này nên tôi mới thấy thế hay là nó thật sự là như thế? Có khi nào ông trời muốn cho tôi thấy rằng cuộc đời c̣n tươi đẹp lắm, cho nên đừng vội vă đi qua? Cũng kệ tôi đă quyết định rồi mà. Từng bước chân bây giờ cũng thấy nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều, không khí cũng vậy. Dường như mọi thứ đều thay đổi hết cả và chúng trở nên tốt đẹp hơn. Ừ th́ đúng là thế thật, nhưng mà chỉ có một thứ mà sao đến tận bây giờ vẫn chưa từng thay đổi ? Đó là trái tim băng giá của tôi, nỗi cô đơn đang ngự trị trong ḷng tôi và niềm tin. Đến tận giây phút cuối cùng này, trái tim tôi vẫn chưa hề được sưởi ấm, nỗi cô đơn vẫn chưa hề phai nhạt và quan trọng nhất là niềm tin chưa hề được trao cho ai cả. Rốt cuộc th́ tôi phải chờ đến khi nào th́ tôi mới có thể tin tưởng và yêu một ai đó bằng chính trái tim băng giá này đây? Đi giữa ḍng người đông đúc này tôi chợt cảm thấy ḿnh lẻ loi làm sao. Như là tôi đang bị bỏ rơi vậy, dường như không ai nhận biết ra được là tôi đang đứng ở đây. Đến khi nào th́ mới có ai đó nhận ra được tôi đang tồn tại đây? Đến khi nào, đến khi nào, đến khi nào...... |
|
Cổ tích anh bắt đầu từ buổi chiều anh đến và mang theo hoa thủy tiên vàng Em ngây ngô như chuồn cánh nâu giấu nỗi buồn vào cỏ Khi anh tỏ t́nh bằng chiếc hôn ngọt ngào của gió Mùa xuân trong em dậy hương Và khao khát kết nụ trên môi Bây giờ kỷ niệm đă đóng rêu lâu rồi Nhưng thi thoảng em vẫn mơ về anh như một-thói-quen-không-bỏ-được Em là cô bé ngậm giọt sương ngủ mê giữa cánh đồng sao bát ngát Mặc gió đông về thổi buốt một miền yêu... | |
![]() |
|
| « Previous Topic · Cửa Sổ Tâm Hồn · Next Topic » |







9:43 PM Jul 11